Long Ngữ Lan bén nhọn, vang vọng khắp đại điện, chúng
thần trong lòng đều kinh ngạc, đặc biệt những người đứng về phía Tử Dạ,
hai mặt nhìn nhau, không biết phải làm sao.
Trái ngược với vẻ bối rối của các vị đại thần, Tử Dạ lại có vẻ vô
cùng bình tĩnh, trên khuôn mặt lạnh lùng thủy chung vẫn lộ vẻ mỉm cười,
thậm chí, sau khi nghe Long Ngữ Lan tuyên chỉ, còn nhẹ nhàng vỗ tay!
Nghe xong Long Ngữ Lan tuyên đọc thánh chỉ, duy chỉ các đại thần ủng
hộ Long Ngữ Lan người người sắc mặt vui mừng, còn các đại thần phe phái
Thái tử lại ngạc nhiên nghi ngờ, nhìn thấy thần sắc bình tĩnh của Tử Dạ, mọi người mới hơi hơi yên tâm.
Long Ngữ Lan vốn mỉm cười đợi chúng thần đáp lại, nhưng ngoài ý muốn
nghe thấy tiếng vỗ tay vô lễ của Tử Dạ, rốt cuộc nhìn không được biến
sắc, tức giận nói:
-”Dạ nhi, ngươi dám đối với Hoàng thượng bất kính như thế?”
Edit: Muỗi Vove
Tử Dạ cũng không để ý tới Long Ngữ Lan, mà chậm rãi từ trên ghế đứng
lên, đôi con ngươi sắc bén đảo qua thừa tướng nhất đảng đại thần, sau đó thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nhìn thẳng Long Ngữ Lan, gằn từng tiếng:
-”Mẫu hậu, nơi này cũng không phải là Phượng hoàng cung của người,
mẫu hậu muốn tuyên chỉ, thỉnh trở lại Phượng hoàng cung của người mà
tuyên đọc, đây là nơi thảo luận chính sự của Tây Lương quốc, chứ không
phải là nơi mẫu hậu có thể khoa chân múa tay như ở hậu cung đâu!”
Tử Dạ vừa nói xong, còn không đợi Long Ngữ Lan trả lời, một đại thần đảng thừa tướng bỗng nhiên lớn tiếng chỉ trích:
-”Thái tử gia, thánh chỉ là do Hoàng đế sở hạ, há có thể tùy tiện bêu xấu? Ngài địa vị Thái tử cao quý, lại càng không thể đối với Hoàng
thượng bất kính như thế! Còn có, ngài thân là vãn bối, sao có thể bất
kính với nương nương?”
Tử Dạ lạnh lùng nhìn vị đại thần kia, vẫn không nói gì, Dương tướng quân đã đứng ra, trợn mắt trừng vị đại thần kia, quát:
-”Lớn mật! Thân là thần tử, há có thể đối với Thái tử chỉ trích? Theo lão phu, nếu muốn bàn về bất kính, đầu tiên phải kể đến lão tặc ngươi!”
-”Ngươi!”
Vị đại thần bị chọc tức vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng, một đôi mắt trừng như chuông đồng, phẫn nộ nhìn Dương tướng quân.
Long Ngữ Lan sắc mặt xanh mét, rốt cuộc cũng vô pháp ngụy trang đi xuống, bà thông suốt quay đầu nhìn Tử Dạ, lạnh lùng thốt:
-”Ngươi là đang nghi ngờ bổn cung sao? Chẳng lẽ, bổn cung lại có thể tự hạ thánh chỉ hãm hại ngươi?”
Tử Dạ châm chọc nhìn Long Ngữ Lan, chậm chạp nói:
-”Mẫu hậu, trong tay của người thật sự là thánh chỉ do phụ hoàng sở
hạ? Phụ hoàng thân là ngôi cửu ngũ, như thế nào lại có thể làm việc hồ
đồ như thế? Chẳng lẽ mẫu hậu không biết, Tây Lương quốc ta sớm có tổ
huấn, không thể dễ dàng phế bỏ ngôi vị Thái tử?”
Long Ngữ Lan sắc mặt ngày càng trở nên khó coi, bà mặt không chút thay đổi nói:
-”Thánh chỉ ở trong tay bổn cung, bổn cung nói thật chính là thật! Tử Dạ, ngươi bây giờ đã không còn là Thái tử, ngươi không có quyền lợi đến chất vấn bổn cung! Hoàng thượng trước mắt đang ở Phượng Hoàng cung, nếu ngươi không tin thánh chỉ là thật, vậy có thể theo bổn cung đến Phượng
Hoàng cung hướng Hoàng thượng chứng thực!”
-”Ha ha!”
Tử Dạ nghe xong lời Long Ngữ Lan…, bỗng nhiên cất tiếng cười to, giống như nghe được truyện cười trong thiên hạ.
Long Ngữ Lan giận dữ, bà nhìn trừng trừng Tử Dạ, lạnh lùng quát:
-”Ngươi cười cái gì? Ngươi dám cười nhạo bổn cung?”
Tử Dạ ngưng lại tiếng cười, đôi con ngươi đen lợi hại gắt gao nhìn thẳng Long Ngữ Lan, gằn từng tiếng:
-”Long Ngữ Lan, bà thật to gan, bà cư nhiên dám giấu giếm phụ hoàng, lén thảo thánh chỉ, muốn phế truất ngôi vị Thái tử?”
Long Ngữ Lan tự nhiên cũng không cam chịu yếu thế, bà hừ lạnh một tiếng, nói:
-”Tử Dạ, hiện tại người kháng chỉ là ngươi, chẳng lẽ, Hoàng thượng
bãi miễn chức vị Thái tử, ngươi còn không phục sao? Ngươi cũng đừng
quên, Hoàng thượng trước mắt còn ở Phượng Hoàng cung tĩnh dưỡng!”
Những lời này của Long Ngữ Lan, chính là cảnh cáo Tử Dạ không nên
hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì Hoàng thượng vẫn còn ở trong tay bà. Bà vốn tưởng rằng Tử Dạ thấu chuột vỡ đồ, không dám đối với bà làm cái gì, nhưng là, bà lại đoán sai rồi, Tử Dạ nghe xong lời của bà, chẳng những
thần sắc không thay đổi, ngược lại thản nhiên nói:
-”Long Ngữ Lan, bà là muốn cảnh cáo bản Thái tử, phụ hoàng còn trong
tay bà, muốn bản Thái tử ngoan ngoãn chấp nhận bị phế bỏ sao? Bản Thái
tử thật sự là không thể không bội phục, tính toán của bà chứng thật là
không sai, bất quá, bà đã quên một việc, phụ hoàng trước mắt đang ở
trong đại điện nghe rõ từng chữ từng lời của bà, nhất cử nhất động của
bà, bản Thái tử tin tưởng, phụ hoàng đã thu vào trong mắt rồi!”
Nói xong, Tử Dạ dừng một chút, bỗng nhiên lớn tiếng nói:
-”Phụ hoàng! Người xem nhi thần nói có đúng không?”
Theo sau lời của Tử Dạ, Hoàng thượng một thân hoàng sắc long bào,
chậm rãi từ sau điện đi ra, chỉ thấy hắn ốm yếu xanh xao, vẻ mặt mệt mỏi rã rời.
Mọi người đột nhiên nhìn thấy Hoàng thượng, trong lòng kinh hãi,
người người hô vạn tuế, quỳ rạp trên đất không dám ngẩng đầu lên.
Long Ngữ Lan sắc mặt đại biến, khuôn m
