n nữa,
còn mang theo mặt nạ, đây rốt cuộc là thế nào? Chẳng lẽ hắn đang che dấu điều gì sao? Trong nháy mắt, Thanh nhi đối với hành động của Tử Dạ có
chút mờ mịt, nàng đột nhiên cảm giác được, có lẽ, Tử Dạ không đơn giản
như vậy! Hắn cũng có một mặt không muốn người khác biết.
Nghĩ tới đây, Thanh nhi không khỏi nhớ đến một Tử Dạ hung ác bạo
ngược, nếu, hắn biết được nàng rình coi hắn, hắn có thể hay không nổi
giận mà giết chết nàng? Nghĩ đến khả năng này, Thanh nhi không khỏi rùng mình một cái.
Cứ như vậy, không biết qua bao lâu, sắc trời đã dần hửng sáng, mắt
thấy trời sắp sáng, Tử Dạ mới chậm rãi mở mắt, đứng lên, lại lặng yên
nhìn Diệp Lạc một cái, rồi mới hướng cửa sổ đi đến, thân hình chợt lóe,
biến mất trong đêm tối.
Trong phòng ngủ khôi phục lại vẻ yên tĩnh ban đầu, giống như những
chuyện vừa nãy hết thảy đều chưa từng phát sinh, kia chẳng qua chỉ là
một hồi ảo giác.
Qua một hồi lâu, mãi cho đến khi Thanh nhi giật mình thấy chân tay
dường như bắt đầu tê dại, nàng mới ý thức Tử Dạ đã đi rồi, nàng có thể
đi xuống, Thanh nhi nhẹ nhàng tung người từ trên xà ngang, không tiếng
động đáp xuống đất.
Sau khi đứng trên mặt đất, Thanh nhi vội vàng đến bên giường, tỉ mỉ
xem xét Diệp Lạc, Tử Dạ đã thương tổn Diệp Lạc nhiều lần, tuy rằng vừa
rồi không nhìn thấy hắn làm cái gì, nhưng là, nàng vẫn còn rất lo lắng,
bây giờ nhìn kỹ rõ ràng Diệp Lạc cũng không có sao, nàng mới thở phào
nhẹ nhõm, đang muốn ngồi xuống, bỗng nhiên cửa có một tiếng động nhỏ,
một thân ảnh rất nhanh tiến vào.
Thanh nhi giật mình hoảng sợ, chớp mắt xoay người nhìn lại, đã thấy người đến là Du Hàn.
Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, sẵng giọng:
-”Du đại ca, huynh đến tại sao không lên tiếng, hù chết nô tỳ rồi!”
Du Hàn áy náy cười, chậm rãi đi đến bên cạnh Thanh nhi, hỏi:
-”Cung chủ sao rồi?”
Thanh nhi có điểm lo lắng nói:
-”Tiểu thư đã muốn ngủ mê cả một ngày rồi, cũng không có thấy nàng tỉnh lại, Du đại ca, tiểu thư thật sự không có việc gì sao?”
Du Hàn không đem việc Diệp Lạc căn bản không uống nước hoa hồng nói
ra, hắn nhìn thoáng qua Diệp Lạc, ánh mắt bỗng nhiên rơi trên mặt đất
một ít dấu chân mờ nhạt, nhíu nhíu mày, đột nhiên hỏi:
-”Thanh nhi, vừa mới có người tới sao?”
Thanh nhi có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Du Hàn:
-”Du đại ca, làm sao huynh biết? Vừa mới quả thật có người đến…”
Du Hàn tròng mắt đen hiện lên một tia quang mang không dễ nhận thấy, không đợi Thanh nhi nói xong, liền cắt lời nàng:
-”Là ai?”
Thanh nhi trầm mặc nói:
-”Người kia mang theo mặt na, nô tỳ thấy không rõ lắm, bất quá, hắn không có thương tổn đến tiểu thư…”
Nói tới đây, Thanh nhi dừng một chút, có điểm chần chừ nói:
-”Du đại ca, không biết vì sao, nô tỳ cảm thấy hắn rất giống một người, hắn…hình như là Thái tử gia…”
Du Hàn nghe được lời Thanh nhi nói, thân thể khẽ run lên, trầm mặc một hồi, bỗng nhiên đối Thanh nhi giao phó:
-”Thanh nhi, ngươi tốt nhất nên hảo hảo bảo vệ cung chủ, ta đi trước
liên lạc với Yến Đào, xem làm cách nào có thể cứu Hoàng thượng ra!”
Nói xong Du Hàn không đợi Thanh nhi trả lời, liền lắc mình rời đi.
Edit: Muỗi Vove
Phượng Hoàng cung, trong cung điện hoa lệ, một mảnh đèn đuốc sáng
trưng, trong điện thắp nhiều hỏa lò tinh xảo, mỗi một hỏa lò được đốt,
tản mát ra hơi ấm, bên trong ấm áp như xuân.
Long Ngữ Lan sắc mặt âm trầm ngồi ghế phượng chính giữa đại điện, vẻ mặt giận giữ nhìn Tử Ảnh đang ở bên, tức giận nói:
-”Ảnh nhi! Làm sao ngươi có thể hồ đồ như thế? Không phân biệt nặng nhẹ?”
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tử Ảnh không có một tia biểu tình, hắn lạnh lùng nhìn Long Ngữ Lan, thản nhiên nói:
-”Con không biết mẫu hậu đang nói cái gì?”
Long Ngữ Lan nghe vậy không khỏi giận dữ, bà từ trên ghế phượng đứng
lên, phẫn nộ đem mảnh giấy trong tay hung tợn ném vào mặt Tử Ảnh, tức
giận nói:
-”Ngươi đồ nghiệt tử! Ngươi cư nhiên giấu diếm ta, chuẩn bị dùng lão
Hoàng thượng đổi lấy ả đàn bà kia? Ngươi là muốn đem ta tức chết, ngươi
mới cam tâm sao?”
Tử Ảnh trên mặt biểu tình không thay đổi, hắn chậm rãi nhặt lên đoạn
giấy Tuyên Thành, từ từ mở ra, nội dung bên trong khiến khuôn mặt tuấn
mỹ rốt cuộc biến sắc, hắn thông suốt ngẩng đầu, hai mắt gắt gao nhìn
thẳng vào Long Ngữ Lan, không một tia tình cảm, gằn từng tiếng:
-”Mẫu hậu phái người điều tra ta?”
Long Ngữ Lan đối với chất vấn của Tử Ảnh, có điểm mất tự nhiên, khẽ hừ một tiếng nói:
-”Ngươi có hỏi qua ý kiến ta sao? Nếu không phải tin tức này truyền
đến trong tay ta, ngươi đã gây ra đại họa rồi! Ngươi cũng biết, lão
Hoàng thượng kia đối với chúng ta có nhiêu trọng yếu? Người đàn bà kia
Tử Dạ căn bản cũng không quan tâm sinh tử của nàng, chúng ta muốn nàng
là vì lý do gì? Cái lão Hoàng thượng kia lại bất đồng, hắn thân là cha
Tử Dạ, có hắn trong tay của chúng ta, Tử Dạ sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ! Đến lúc ngươi đi lên ngôi vị hoàng đế,còn có thể bịt miệng
các đại thần sao?”
Nói đến đây, Long Ngữ Lan thở hổn hển một hơi, buồn bực nói:
-”Mà ngươi! Sau lưng ta lại làm ra chuyện tình hồ đồ như thế! Hừ, may mắn ta biết