Old school Swatch Watches
Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321732

Bình chọn: 8.00/10/173 lượt.

ua tay bảo hắn đi.



“Anh ghi cái gì cho ba em vậy?” Linh hỏi khi hắn vừa ngồi vào ghế.

“Hả?…à, ký nhận con gái của ông thôi.” Hắn mỉm cười trả lời. Linh không cười nổi, ngó ra cửa. Ba cô đang cầm tay Út Liên, còn con bé thì liên tay vẫy vẫy. “Chị…chị ơi…”

Hắn thấy giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt Linh, liền kéo đầu cô vào, hôn nhẹ lên tóc. “Đừng khóc. Anh yêu em” Quán cà phê buổi trưa khá vắng. Tiếng nhạc du dương, trầm ấm. Hắn nhìn Ngọc, cô đang say sưa theo điệu nhạc.

“Quán đẹp ghê… Hoàng tìm hay thật” – Ngọc xúyt xoa.

“Hôm nay tôi muốn nói với Ngọc điều này…” – Hắn vẫn thường xưng “tôi” khi nói chuyện nghiêm chỉnh. Ngọc cũng biết nên nghiêm mặt nhìn hắn.

“Tôi thích Ngọc, và cũng rất vui khi đi chơi với Ngọc…”

“Đừng lòng vòng… Có phải Hoàng muốn chấm dứt không? – Cô tỏ ra sắc sảo với ánh mắt xóay vào hắn. “Em Linh phát hiện à?”

“Không” – Hắn đáp.

“Mà thôi…tôi cũng chán Hòang rồi.” – Ngọc bắt đầu giành thế chủ động. “Vậy nên…kết thúc nhé?”

Hắn hơi ê mặt khi nghe câu nói đó, quá nhanh và hắn từ người muốn chia tay vì giữ trách nhiệm với Linh, lại trở thành kẻ bị đá. Hắn nhếch mép cười 1 nụ cười nửa miệng.

“Thằng khốn!!” – Hắn vừa quay lại đã nhận ngay 1 cú đấm vào miệng. Răng hắn cắn phải môi chảy máu. Minh đang đỏ bừng mặt và tay thì nắm chặt, trừng trừng nhìn hắn.

“Mày điên à?” – Hắn nghiến răng, quắc mắt nhìn Minh. Hai người phục vụ chạy tới, 1 người kéo Minh ra xa, người kia giữ lấy hắn. “Các anh vui lòng đừng đánh nhau ở đây”

“Mày dám hẹn hò với Ngọc của tao?” Minh gầm gừ gần như hét lên.

“Thôi đi…” Tiếng Ngọc gằn giọng “Ai là Ngọc của anh?”

Hắn để tiền lên bàn, mặc kệ mọi chuyện bỏ ra khỏi quán. “Coi như xong.” Hắn thầm nghĩ rồi lên xe chạy đi.

Hắn vừa dắt xe vào nhà, quay ra định đóng cửa thì nàng chạy tới. “Chờ đã, Hoàng”.

“Gì vậy?”

“Hảo làm bánh nữa nè…” Vừa nói, nàng vừa giơ gói bánh lên lắc lắc. Chợt nàng chựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn “Hoàng lại đánh lộn?”

“Đâu có”. Hắn nói nhanh.

“Miệng chảy máu kia kìa mà chối.” Nói đoạn nàng đưa tay lên chỉ vào chỗ bị thương. Hắn gạt mạnh tay nàng ra, đóng sầm cửa, sau khi nói cộc lốc “Không ăn đâu, ngán rồi”.

Không biết nàng ra sao ngoài kia, hắn bỏ vào phòng, nằm ngửa, đầu gối lên 2 tay, suy tư. Tâm trạng của hắn lúc này bực bội , cáu gắt và rối rắm, chẳng hơi đâu mà bánh với trái.

“Anh Hai!” Tiếng con bé Vy ong ỏng “Bánh ngon ghê…mai mốt bảo chị đó làm cho em nữa nhen?”

“Mày có cám ơn chưa mà lấy đó?” Hắn làu bàu.

“Quên rồi.. mà tại chỉ đi nhanh quá. Mặt buồn xo à!” Nó vừa ăn, vừa trả lời hắn. “Anh chọc chỉ hả?”

“Nhiều chuyện!”- Hắn ngồi dậy- “Còn không cho tao miếng coi!” “Hoàng, mày có thể…” – Long gợi chuyện 1 cách khó nhọc.

“Lảm nhảm gì đó?” – Hắn bỏ hột đậu phộng vào miệng, mắt vẫn dán lên màn hình ti vi đang chiếu trận bóng đá.

“Mày đừng giành Hảo với tao!” – Long nhấn giọng. Hắn gần như phun hột đậu ra bàn, quay phắt nhìn Long. “Mày nói cái quái gì vậy?”

Long cầm ly nước lên, từ tốn. “Mày biết tao yêu Hảo mà. Bây giờ có thể Hảo không yêu tao, nhưng tao sẽ theo đến cùng, chỉ cần mày đừng chen vào… Mày đã có nhiều cô quá rồi còn gì. Mày đâu có thích Hảo, đúng không?”

Long ít khi nào nói với hắn bằng giọng dài hơi mà nghiêm túc như vậy. Chuyện Long yêu nàng, không cần nó nói thì hắn cũng biết quá rõ. Nhưng khi không Long lại đề cập tới hắn…

“Dĩ nhiên là không”. Hắn trả lời, phần để trấn an Long, đồng thời cũng để tự trấn an mình. “Mà sao mày…”

“Vậy là được rồi…” Long cắt ngang, ngước lên màn hình “Đó…hay lắm..sút đi”.

“V….à….o rồi…” – Đám đông trong quán đứng dậy hò hét, xô đẩy. Long cũng vỗ tay, la lối. Hắn nhìn thằng bạn, có cái gì rạn vỡ giữa 2 đứa.

….

Hắn cất cái chổi lau nhà, nhìn đồng hồ, hơn 11h khuya. Long vẫn đang chất mấy chai rượu vào kệ. Chị chủ quán bảo: “Thôi, hai đứa về đi, trễ rồi.”

Hắn đứng đợi Long ở cửa, khi Long ra, hắn khóac vai: “Đi ăn mì, tao đói”

“Tao về” – Long từ chối. Hắn xô Long ra, giọng bực dọc: “Mày sao vậy hả thằng kia?”

“Chỉ là tao muốn về” – Long vẫn thản nhiên bước đi – “Có gì không vừa bụng thì mày cứ nói đại họ ra đi, bạn bè bao nhiêu năm mà…?”- Hắn quát từ phía sau. “Chỉ vì Hảo thôi hả?”

Long đứng lại. “Tao thấy mày chở Hảo hôm mùng 3 Tết”. Hắn á khẩu, miệng gần như há hốc.

Long đột ngột quay lại, túm cổ áo hắn, nghiến giọng: “Mày có thể huơ bất kỳ ai, trừ Hảo ra, nghe không?” Mắt Long sôi lên như có lửa.

“Mày… bình tĩnh lại coi.” Hắn ấp úng. Bản thân hắn không nghĩ là việc chở nàng đi lại nghiêm trọng với Long như vậy, càng không nghĩ mình lại trở thành kẻ tội nhân đang bị chất vấn và cảnh cáo như thế này, tệ hơn là bởi thằng bạn chí cốt.

“Hảo không giống các cô khác. Mày đừng có coi Hảo là trò đùa, nếu không…”- Long vẫn giận dữ, tiếp – “Tao sẽ không để yên.”

Hắn cười, cười sùng sục. Đúng ra là hắn không biết phản ứng làm sao ngoại trừ việc cười. Hắn ôm bụng, cười như đười ươi. “Giống phim HQ quá…mày khùng rồi Long à. Tao không chạm đến Hảo của mày, được chưa?”

“Nhớ lời đó”. Long buông hắn ra, nhăn răng… Đó không phải là 1 nụ cười, mà là…cái gì đó nham nhở khó co