áy, mắt không dám nhìn hắn “Thế… thế…Hòang tự làm đi…”
Bỗng hắn không muốn tự làm nữa, hắn muốn được “thiên sứ” chăm sóc, hắn giả vờ nhăn mặt, tay ôm đầu… Nàng quả nhiên mắc bẫy: “Đau thế làm sao tự băng được?” rồi nàng lại cố hết sức nhẹ nhàng băng bó cho hắn, còn hắn giờ đã ngoan ngoãn ngồi im, ngắm nhìn nàng say sưa.
Chưa bao giờ hắn thấy nàng quyến rũ đến vậy, mái tóc, ánh mắt, đôi môi…và bàn tay ấy… đầy hấp lực. Nàng lúc này đây giống như 1 ngôi sao bừng sáng trong bầu trời đen u tối quanh hắn…
...
“Biết là mày sẽ tỉnh ngay thôi mà”. Long đặt 2 hộp phở lên bàn, cùng 2 ly trà sữa.
“Khéo tay nhỉ?” Long nói sau khi quan sát miếng băng gạt đã được dán chỉnh chu trên trán hắn.
Nàng cầm ly trà sữa lên, thích thú: “Hảo uống nhé?” Long gật đầu: “Dĩ nhiên, madam!”
Nàng cười, đôi vai khẽ nhướn lên, miệng ngậm cái ống hút… Hắn nãy giờ vẫn dán mắt vào từng cử động của nàng… Nụ cười ấy, dịu dàng thanh khiết làm sao… Lẽ nào suốt bao nhiêu năm qua, hắn lại không nhận ra vẻ đẹp ấy?
Long đánh vào lưng hắn làm hắn giật mình như tỉnh giữa cơn mê. “Thằng khỉ, mày hết chuyện rồi đi đánh lộn trong đêm giao thừa?”
“Đau mậy!” – Hắn cau có – “tao đâu có muốn!”
Chuông đổ 12 tiếng… Ba tiếng súng trên chiếc loa công cộng nổ vang… Ba người bạn lặng lẽ nhìn ra trời đêm. Trăng không sáng, nhưng lửa đốt vàng mã từ các gia đình cháy sáng rực… Một năm đã trôi qua. Họ đã không ở nhà vào thời khắc ấm cúng này, mà lại đang bắt đầu 1 cuộc đuổi bắt mà cả ba đều phải chịu tổn thương… Hắn vẫn không biết, đó là đêm mà con tim hắn đã thực sự rung động… tình yêu đã gõ cửa. Hắn tự bảo rằng cảm giác đêm 30 đó là do “kết quả tồi của việc bị đánh vào đầu, khiến thần kinh không ổn định”. Hắn hy vọng rằng nó sẽ không lặp lại nữa, nếu không, hắn chẳng bíêt chuyện gì sẽ xảy ra!
Chiều mùng 3, hắn đi ngang cửa sau nhà nàng. Suốt buổi sáng hắn ngồi sòng bên nhà thằng bạn, nên giờ hắn định đi dạo đâu đó chờ đến giờ hẹn với Ngọc - công chúa kiêu kỳ. Có 2 cô người tình cũng sướng, vắng “em” này thì có “em” kia, chẳng sợ cô đơn chi…
Cửa sổ nhà nàng đặt ngay gian bếp sau, nên hắn thoáng thấy bóng nàng vận tạp dề sọc xanh, tóc kẹp cao để tự nhiên. Hình như cô nhỏ đang nấu nướng…Hắn lùi lại, vì khứu giác điều khiển, mùi bánh thơm quá!
Nàng ngước lên thình ***h, hắn cũng giật mình như nàng. Thấy hắn, nàng hơi mất tự nhiên, nhưng cũng nở 1 nụ cười xã giao. “Đi chơi à?”
“Ừ…à…không. Đi dạo thôi.” Hắn đáp “Ở nhà 1 mình?”
“Ba mẹ về quê rồi, thằng em trai thì đi chơi, nên ở nhà làm bánh ăn!” Nàng nói, tay giơ ổ bánh lên, chớp mắt: “Ăn không?”
“Hoàng cũng có phần hả?” Hắn khoái chí, vì cái bánh có vẻ ngon thật. “Ăn chứ!!”
Nàng mở chốt cửa cho hắn vào. Đây là lần thứ 3 hắn vào nhà nàng, nhưng là lần đầu tiên vào bằng cửa sau. Lần đầu khi hắn chơi đá cầu rớt vào ban công nhà nàng, hắn đã vào xin mẹ nàng cho lấy lại, lần thứ hai là khi hắn hỏi nàng tư vấn chuyện “cô bé tình yêu đầu”… sự việc cách nay đã 2 năm.
Nàng cắt ổ bánh bông lan ra làm 6, đưa cho hắn 1 phần. “Cũng được…” Hắn vừa ăn, vừa gật gù. Nàng dõi theo thái độ hắn, như 1 vị đầu bếp đang quan sát thực khách của mình, chờ đợi lời khen. Cho nên khi nghe vậy, nàng tỏ ra buồn bã “Cũng được thôi sao? Vậy là không ngon rồi”.
Hắn hỏi, sau khi nuốt xong miếng cuối cùng: “Phải nói ngon lắm mới chịu à?” và nhe răng cười. Nàng mở to mắt nhìn hắn, rồi mím môi, tay dí con dao vào hắn: “Thì đúng vậy, phải khen nhiều chứ, ăn miễn phí cơ mà!” Trông nàng buồn cười quá, thật là…nhí nhảnh!
“Có chém chết thì cũng chỉ nói sự thật thôi!” Hắn vẫn ngoan cố, có lẽ vì hắn thích thú cái vẻ giận dỗi đó của nàng. Nàng ngồi phịch xuống, tiu nghỉu. Hắn thấy tội nghiệp, không chọc nữa: “Thôi mà, thật sự là ngon lắm!”
“Thiệt hả?” – Nàng ngước lên, mặt tươi hẳn.
“Phải tin vào tài nội trợ của mình chứ!” – Hắn nháy mắt
“Thế ăn thêm 1 miếng ha!” Nàng nói, tay kéo ổ bánh định lấy thêm 1 phần… Hắn cản: “Hòang lấy cả ổ, chứ không chỉ 1 miếng, được không?”
Nàng quay sang nhìn hắn, ngạc nhiên: “Ừ… được… nhưng chừa lại cho Hảo 1 miếng nhé…Hảo còn chưa thử!”
Hắn bật cười sặc sụa. Hắn không ngờ nàng hai mươi tuổi đầu rồi mà khờ như thế, hay ngớ ngẩn đến mức đó. Cứ như nàng đang bị hắn “trấn lột” ổ bánh vậy… Hắn nói mà vẫn không thôi cười được: “Giỡn thôi, để cho gia đình Hảo ăn nữa chứ.
Hoàng ăn thử 1 miếng được rồi.” Nàng gói về cho hắn 1 góc 6 nữa, bảo rằng: “Cho bé Vy”. Tiễn hắn ra cửa, nàng như sực nhớ điều gì…đưa tay lên trán hắn. Theo phản xạ…tự vệ, hắn nghiêng đầu né, làm nàng sững sờ pha lẫn bối rối.
“Hảo…Hảo chỉ…muốn xem vết thương…Hòang còn đau không?”
Hắn vén mái tóc lòa xòa, chỉ cho nàng chỗ bị tét hôm trước, giờ chỉ còn dán 1 miếng URGO nhỏ.
“Chuyện vặt, không sao. À, cảm ơn Hảo về…hôm đó nhe”. Giờ hắn mới nhớ đến việc nói lời cảm ơn.
Nàng không đáp, vẻ mặt vô thần, không buồn, cũng không vui. Hắn vừa rời khỏi nhà, nàng vội đóng cửa ngay, như không muốn nhìn thấy hắn nữa… Có lẽ nàng cũng như hắn, chợt vu vơ điều gì khi nhắc về “hôm đó”…
Hắn bước đi thẫn thờ…Nắng chiều buông 1 màu bàng bạc, gió nhè nhẹ lướt qua