cũng bị nàng giật lấy, ném xuống sông. Khác với lần trước, hắn không nổi cáu, mà quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt vời vợi: “Tại sao Hảo không cho tôi hút thuốc?”
Cách xưng hô xa lạ của hắn khiến nàng hơi chùn xuống so với vẻ bướng bỉnh lúc vừa ném điếu thuốc. “Vì…à…vì không tốt cho sức khỏe”.
Hắn cười buồn: “Hảo đâu thể lúc nào cũng cản được tôi. Tôi vẫn hút thuốc như ống khói…”
“Sao xưng hô nghe lạ vậy?”
“Kệ tôi” Nói rồi hắn bỏ đi chỗ khác, chọc mấy đứa nhỏ đang chạy giỡn. Có cái gì khó diễn tả được lòng hắn lúc này… . “Tôi còn muốn gọi Hảo là “em” nữa kìa.”
…Hắn ngồi tựa vào thành ghế, còn nàng vẫn đứng đó, trên boong. Tay chống cắm, khủyu tay tựa lên thanh lan can. Tóc đã buộc lại bằng cọng thun, chắc vừa nhặt được đâu đó… Hắn nhìn nàng từ xa. Nàng là cô gái như thế nào? Khờ khạo? Dịu dàng? Nhí nhảnh đáng yêu? Hay bướng bỉnh? Sao nàng đối với hắn ngọt ngào thế? Sao lại lo cho sức khỏe của hắn? Nàng yêu hắn?
Nàng chợt ôm vòng 2 tay lại, có vẻ gió đêm đã len vào da thịt nàng… Hắn bước tới bên cạnh, nhìn sang. Môi nàng run cầm cập.
“Ai biểu cứ đứng đây hứng gió!” Hắn trách, có phần quan tâm. “Có 1 cách giữ ấm… là ôm nhau!” Giọng hắn bắt đầu trở lại tinh quái.
“Đừng có mơ!” Nàng ném lại câu nói sau khi quay lưng đi vào trong, 2 tay vẫn ôm sát người. Linh tựa đầu vào vai hắn, thở nhẹ, đôi mắt khép hờ mệt mỏi. Đèn phòng mổ vẫn còn sáng, đã hơn 3 tiếng đồng hồ. Có lẽ Linh đã thức suốt đêm qua.
“Mẹ em có sao không anh?” – Linh thì thào.
“Ừ, …chắc không sao” – Hắn đáp nhưng thực lòng không nghĩ vậy. Nếu không nghiêm trọng thì họ đã không chuyển mẹ Linh từ Đà Lạt vào đây trong đêm hôm qua. “Em ngủ chút đi”.
“Em đã cố … Nhưng em sợ lắm… Lỡ như…” – Linh nghẹn giọng.
“Có anh đây mà.” Hắn vòng tay qua vai Linh, ôm nhẹ… Bên Linh hắn thấy mình như cây tùng to lớn, che chở cho cô. Linh thiêm thiếp ngủ, trong vòng tay của hắn. Thật ấm áp khi mình là chỗ dựa của ai đó, nhất là khi mình cũng cô đơn như họ. Hắn quen Linh được hơn 1 năm rồi, sau cả tháng trời cưa cẩm. Linh không đẹp kiêu sa nhưng dáng dong dỏng và lúm đồng tiền có duyên, cộng thêm chất con gái Đà Lạt cũng đủ làm nhiều chàng ngẩn ngơ. Hắn còn nhớ lần đó hắn đá banh cho trường tranh giải sinh viên, đã để ý cô “săn sóc viên” của đội bạn. Linh khi ấy nhiệt tình hò hét cổ vũ, còn thỉnh thoảng chọc quê bọn hắn khi sút hỏng… Cuối trận, đám bạn thách thức: “Hòang, mày cưa được em ấy thì bọn tao gọi mày là Đại ca”… Rồi hắn quen Linh, nghiễm nhiên trở thành Đại ca của bọn nó, Linh cũng thành “đại tẩu”.
Đèn tắt, cửa phòng mổ bật mở. Linh và hắn cùng đứng dậy. Vẻ căng thẳng của Linh khiến người bác sĩ bối rối. Ông gỡ chiếc khẩu trang trên mặt, lắc đầu: “Chắc khó qua khỏi trưa nay.”
Hắn bàng hoàng, còn Linh như gục ngã. Cô khụyu xuống và đôi mắt bất động. Khi chiếc xe đẩy mẹ cô ra khỏi phòng mổ, Linh không hề phản ứng, cô ngồi bẹp xuống sàn. Hắn đứng đó, không nói được lời nào, nhìn theo chiếc xe hướng về phòng hồi sức.
“Mẹ ơi…” Tiếng Linh nấc lên, vỡ òa giữa không gian tê tái. Hắn nghe mặn đắng ở cổ họng.
… Hắn đưa Linh về Đà Lạt , ở bên cô suốt 1 tuần. Đứa em gái Linh khóc suốt. Ba Linh đã li dị vợ 3 năm nay, giờ trở về lo tang ma như 1 cái bóng vô hồn. Sau khi kết thúc tang sự, vì ba Linh và cô có chuyện riêng nói với nhau, hắn tản bộ quanh bờ Hồ Xuân Hương. Cái lạnh sáng sớm đầu xuân của Đà Lạt vừa hanh khô vừa buốt giá… Tại sao thần chết lại đến vào mùa xuân? Hắn rùng mình đút hai tay vào túi quần.
“Anh Hòang” – Tiếng Linh gọi từ sau. Hắn quay lại. Cô đang xách cái túi lớn, vai đeo ba lô: “Mình về Sài Gòn đi anh. Từ nay… em sẽ theo anh”.
Hắn nghe lùng bùng bên tai. Theo hắn? Theo về đâu? “Linh ơi, em đang nghĩ gì thế?”
“Ba em sẽ đưa Út Liên đi Hà Nội. Em không còn ai nữa…” Linh nói trong hơi thở ra khói.
“Ba em không bảo đưa em theo sao?” Hắn thắc mắc.
“Có, nhưng em không muốn…” Linh buông chiếc túi, ôm chặt eo hắn. “Em muốn ở bên anh”
Hắn ôm Linh như 1 sự phúc đáp. Đành rằng hắn thương Linh nhiều, và cũng không muốn xa cô, có điều, bảo bọc Linh ư? Điều đó đối với hắn chẳng khác nào 1 gánh nặng, khi hắn mới 20 tuổi, thân còn lo chưa xong… Nhưng làm sao hắn có thể từ chối em vào lúc này? Hắn thở dài.
Linh ngồi trên xe búyt, hắn đứng dưới trạm hút thuốc. Người đàn ông tiến lại bên cạnh, là ba Linh. Ông xin hắn mồi lửa.
“Con Linh nhờ cháu chăm sóc” Ông nói.
“Cháu…” Hắn cúi đầu, không biết nói gì. Người đàn ông tiếp lời: “Cháu làm sao lo được cho nó với cái tuổi ham chơi này? Bác sẽ gửi tiền hàng tháng. Linh nó không nên biết, chắc nó không thích đâu. Cháu ghi tên và số CMND vào đây cho bác”. Nói rồi ông đưa tấm card, lật mặt trắng phía sau chìa cho hắn, kèm theo cây bút.
Hắn nuốt từng lời của ông, thực sự có phần nhẹ nhõm. Tuy nhiên hắn vẫn tỏ ra ngần ngại.
“Bác là ba nó, lo cho nó là trách nhiệm của bác.” Ông ta giải thích. Hắn gạt điếu thuốc, bỏ vào thùng rác rồi ghi theo yêu cầu của ông. Dù sao thì hắn cũng không thể lo nổi cho Linh.
“Được rồi, mỗi tháng ngày 30 ra ngân hàng ACB lãnh tiền, giờ lên xe đi.” Ông cho tấm card vào túi áo, x