n”, mà vì anh buồn nôn. Tấm thịnh tình của đồng nghiệp Quách Trường An khó mà từ chối, anh cứ uống hết cốc này đến cốc khác. Bởi uống quá nhanh, nên dường như rượu không chịu chạy vào trong ruột mà cứ muốn chạy ngược lên cổ. Trường An vừa bước vào nhà vệ sinh là nhào tới trước bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Quách Trường An có dáng người cao, thực ra lúc bước đi cũng không phát ra tiếng động gì nhưng vì uống quá nhiều nên bước chân trở nên nặng nề, tiếng nôn ọe cũng phát ra quá lớn. Khi Quách Trường An ngẩng đầu lên, đột nhiên sau lưng có cảm giác lạ. Chưa kịp quay đầu lại thì đã bị một cánh tay cứng như gọng kìm siết chặt lấy.
Quách Trường An dù sao cũng tốt nghiệp trường cảnh sát, được rèn luyện bốn năm liền, những bài học ngày xưa trong trường đều được mang ra áp dụng, Quách Trường An đưa cánh tay lên đỡ rồi đá chân thật mạnh về phía sau. Trường An nghĩ ngón đòn phản công của mình sẽ hạ gục đối phương phía sau lưng, nhưng cánh tay của kẻ phía sau vẫn như gọng kìm, siết chặt lấy cổ anh. Quách Trường An không thể thở nổi, anh cảm thấy khó chịu.
Hai người giằng co nhau từ buồng vệ sinh cho tới lối đi phía ngoài, Kẻ đang siết chặt Quách Trường An lúc này là Trương Khánh. Một chân Trương Khánh đạp mạnh vào sau gối của Trường An, Trường An không đứng vững nổi, một chân khuỵu xuống, Trương Khánh vòng tay đâm con dao vào vai Quách TRường An. Quách trường An hét lên đau đớn, anh bị Trương Khánh lôi ra hành lang bên ngoài cửa.
Nghe thấy bên trong có tiếng động, những vị khách đang trong khu vệ sinh hốt hoảng chạy ra ngoài. Nhân viên phục vụ trong khách sạn đang bưng đĩa thức ăn, nhìn thấy vai Trường An đầy máu, cũng sợ hãi, tay run lẩy bẩy làm rơi cả đĩa thức ăn xuống đất. Những người bạn cùng ngồi ăn với Trường An trong phòng lúc nãy nghe thấy tiếng náo loạn bên ngoài vọng vào, vội vã chạy ra xem thì nhìn thấy Trường An đang bị Trương Khánh khống chế, mất khả năng chống cự.
“Gọi kẻ đứng đầu của chúng mày ra đây nói chuyện với tao!” Trương Khánh hằn học nói với những đồng nghiệp của Quách trường An.
“Đừng có làm liều, đừng có làm liều!”
“Hãy đầu hàng đi, thả người ra, đầu thú ngay!”
Bạn bè, đồng nghiệp của Quách Trường An đều chạy ra khỏi phòng nhưng không ai dám manh động. Quách Trường An bị dao đâm vào vai, máu chảy khắp người. Mọi người khi đó đều tỏ ra sợ hãi. Đồn trưởng bước ra nói: “ Có việc gì, cậu cứ nói, đao kiếm không có mắt đâu. Tôi là cấp trên của Quách trường An, nếu có việc gì thì cậu cứ nói với tôi.”
Trương Khánh đáp: “Mày chẳng qua cũng chỉ là tên nhãi ranh thôi, tao không nói chuyện với mày, tao muốn nói chuyện với cục trưởng của chúng mày.”
Bây giờ Trương Khánh muốn gặp bí thư thành ủy thì cũng phải cử người đi mời, mạng sống của Quách Trường An lúc này đang nằm trong tay hắn.
Có người đã vội vã gọi điện cho cấp trên và nói lại với tên Trương Khánh cục trưởng sẽ tới ngay bây giờ.
Có người khuyên Trương Khánh: “Cậu thả tiểu Quách ra trước, nếu mất máu quá nhiều sẽ nguy hiểm tới tính mạng của anh ấy.”
“Nếu có vấn đề gì thì cậu cứ nói, đừng làm tổn thương đến anh ta.”
Trương Khánh lạnh lùng đáp: “Mạng đổi mạng, chúng mày thả anh trai Tiền Cảnh của tao ra, thì tao tha cho tên họ Quách này.”
“Điều này chắc chắn không thể được.” Đồn Trưởng nói.
Nhưng Trương Khánh vẫn không lay chuyển, hắn không nói gì mà nhích con dao xuống. Con dao xuyên sâu vào vai Quách Trường An, Quách Trường An ngồi sụp xuống dưới đất, nhắm chặt hai mắt, không biết lúc này Quách Trường An còn sống hay đã chết.
Có tiếng điện thoại vang lên, rồi có tiếng người nói hiện giờ cục trưởng đang đi công tác ở Bắc Kinh không thể về ngay được.
“Nếu chúng mày không thả anh tao ra, tao sẽ giết chết tên họ Quách này!” Trương Khánh nói rồi đâm mạnh con dao vào Quách Trường An.
Quách Trường An hét lên đau đớn.
Tình thế lúc này càng lúc càng trở nên xấu hơn, không ai kiểm soát được tình hình.
Đột nhiên từ phía sau có người lao lên hất tên Trương Khánh ngã lăn ra đất, hai người túm lấy nhau lăn lộn, không kẻ nào chịu thua kẻ nào.
Đồng nghiệp của Quách trường An, người nào có súng thì rút súng, ai không có súng thì lao tới trợ chiến. Trương Khánh thấy cục diện bất ngờ không còn kiểm soát được, hắn hằn học nhìn Kỷ Viễn – người vừa lao vào hắn từ phía sau như một con sói, rồi hắn đột nhiên quay người lao vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa.
Mọi người đạp cửa xông vào thì thấy cửa sổ mở tung, Trương Khánh đã trèo qua cửa sổ ra ngoài chạy mất.
Kỷ Viễn vốn tới tìm Quách trường An để trút tức giận, nhưng không ngờ Quách Trường An lại xui xẻo tới vậy. Đứng trước tình thế nguy hiểm và cấp bách, Kỷ Viễn không thể làm ngơ, anh đã lao lên, cứu được Quách Trường An khỏi tên tội phạm bỏ trốn.
Khi Quách Trường An được đưa lên xe cấp cứu, trường An luôn miệng gọi tên Kỷ Viễn, Kỷ Viễn tiến lại, Trường An nắm chặt tay Kỷ Viễn, rồi lắc lắc thật mạnh nhưng không nói gì.
Kỷ Viễn nói: “Tôi biết anh định nói gì, anh không phải nói gì cả. Anh không cần phải cảm ơn tôi, anh cũng đã từng cứu tôi một lần, coi như chúng ta hòa.”
Có chiếc xe cơ động của phóng