trong mình, khắc hình ảnh cô lên trái tim anh, lên da thịt anh. Cẩm Tú cảm nhận câu nói của Kỷ Viễn như một lời thề vĩnh hằng suốt đời suốt kiếp. Giữa hai trái tim ấy không còn khoảng cách nữa. Họ sát lại bên nhau.
Không biết vì lí do gì mà lần này Cẩm Tú rất chủ động, rất mãnh liệt, thậm chí cô còn nằm lên trên người Kỷ Viễn. Kỷ Viễn sung sướng nhìn Cẩm Tú với ánh mắt ngạc nhiên: “Lần này em yêu anh cuồng nhiệt quá, anh thích em như thế. Thế này mới là một đôi vợ chồng hòa hợp chứ.”
Sau những giây phút đam mê cuồng nhiệt, Kỷ Viễn vào phòng tắm. Lúc ra, vô tình anh nhìn thấy tờ báo đã xuất bản từ hai ngày trước còn để trên bàn, chúng chưa được dọn đi. Ngay trang đầu đã là bài viết về Quách trường An dũng cảm bắt tội phạm, nữ biên tập liều mình cướp con dao. Tuy tên của nữ biên tập đã được đổi thành tên khác, nhưng Kỷ Viễn vừa đọc được bài viết này, giác quan thứ sáu đã cho anh biết, người cứu Quách Trường An chính là cẩm Tú.
Cảm giác quyến luyến khi nãy dường như tan biến, không biết ngọn lửa giận dữ từ đâu bùng lên trong anh, anh ném mạnh tờ báo vào mặt Cẩm Tú, chỉ tay vào mặt cô và gằn giọng: “Em…em. Là em có phải không, chính là em có phải không? Vì người tình của em mà em không tiếc mạng sống của mình, lại còn tay không cướp con dao? Em được lắm….” Nói rồi Kỷ Viễn túm lấy tay trái của cẩm Tú, rồi lại túm lấy tay phải của cô, nhìn thấy vết thương trên tay cô, Kỷ Viễn cứ nắm chặt tay Cẩm Tú như thế không buông, rồi giơ tay lên tát thật mạnh vào mặt mình, vừa tát vừa nói: “Anh là kẻ vô dụng như thế đấy, đến vợ của mình còn không giữ được, để cô ấy đi cứu tên cảnh sát vô dụng. Anh không còn chút hấp dẫn nào, không thể hấp dẫn được chính vợ mình. Anh sống mà cảm thấy nhục nhã. Em cứ đánh anh chết đi.”
Phải một lúc sau Cẩm Tú mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những ân ái, ngọt ngào khi nãy đã không còn nữa, bây giờ chỉ còn lại sự hung hăng dữ dằn. cẩm Tú vội vàng giải thích: “Anh nghe em nói có được không? Anh đừng đi ngay đến kết luận là có tốt hay không tốt, anh đừng nói lung tung nữa.”
Cẩm Tú càng nói Kỷ Viễn càng tức giận. Nghĩ kĩ lại cô không thấy mình làm sai điều gì. “Lúc đó em nhìn thấy chết mà không cứu thì có đúng không? Anh có còn là con người nữa không? Anh còn dọa dẫm em gì nữa? nếu em mà giỏi, em mà tài thì em đã vào chiến trường liều mình với những tên lính Mỹ rồi. Vẫn còn một tên tội phạm nữa vẫn chưa bắt được. Nếu em giỏi, em tài thì em sẽ đi liều mình với hắn. Anh đừng kéo em như thế, tay em đau lắm, đau lắm, anh buông em ra…”
Cẩm Tú khóc òa lên, Kỷ Viễn nắm chặt tay cô khiến cô đau. Kỷ Viễn không chỉ nắm chặt bàn tay của cẩm Tú mà còn nắm chặt cả cánh tay cô.
“Em cảm thấy đau thì em đi nói với ai, trong khi em ở bên cạnh cái tên Quách trường An ấy thì em có nói với anh không. Tay em bị thương thế này là vì tên khốn đó, em đi tìm hắn mà khóc, trước mặt anh thì đừng có khóc lóc gì cả…anh nói cho em biết Lý cẩm Tú, anh đã quá nuông chiều em, cái gì cũng nghe theo em, bây giờ anh sẽ tặng lại em cho tên khốn ấy.”
“Kỷ Viễn, anh là đồ đáng ghét, anh ngậm máu phun người, anh buông tay em ra, tay của em…” cẩm Tú muốn đánh lại Kỷ Viễn, nhưng không đủ sức, Kỷ Viễn làm cô đau, lại còn kéo ngoặt cánh tay cô. Ngay sau đó, Kỷ Viễn buông tay rồi lặng lẽ bỏ đi.
2
Kỷ Viễn không thể không bỏ đi. Anh sợ mình không kìm nén được cơn tức tối đang bùng lên như ngọn lửa trong lòng thiêu đốt, vì tức giận mà anh có thể làm tổn thương Cẩm Tú.
Từ nhà trọ của Cẩm Tú bước ra, anh không trở về quán rượu Tiếng Gọi mà đi tới đồn cảnh sát Hải Minh. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Tiểu Mã trong phòng của Quách Trường An, Tiểu Mã ngồi sau bàn làm việc trông rất ra dáng. Kỷ Viễn nhìn thấy Tiểu Mã bèn cất tiếng hỏi không chút khách khí: “Quách Trường An đâu? Tôi tìm hắn có chút việc.”
Tiểu Mã là một trong những người tham gia vụ bắt gái làng chơi trong nhà nghỉ ngày trước, bởi thế nhìn thấy Kỷ Viễn, Tiểu Mã đã nhận ran gay. Tiểu Mã nghĩ, xem ra người này cũng không có gì tử tế bèn trả lời qua loa: “Đi rồi, ở đây hết giờ làm rồi, anh mang cơm tới à? Có việc gì cứ nói, nói với anh ta hay nói với tôi cũng như nhau thôi.”
Kỷ Viễn đáp bằng giọng coi thường: “Hai người các anh có gì mà giống nhau, trên hay dưới?” Kỷ Viễn đưa mắt nhìn Tiểu Mã từ đầu đến chân. Nếu Tiểu Mã cao hơn một chút, thì chắc chắn Tiểu Mã đã lao lên đánh ngã Kỷ Viễn. Nhưng Tiểu Mã lại quá nhỏ, nếu đánh nhau với Kỷ Viễn, chắc chắn Kỷ Viễn sẽ không để yên cho anh. Lúc này Kỷ Viễn đang muốn trút hết giận lên đầu Quách Trường An.
“Việc về tên tội phạm chạy trốn đó, tôi có biết đôi chút thông tin.” Một ý nghĩ khôn khéo lóe lên trong đầu Kỷ Viễn, anh nghĩ lại câu chuyện về tên tội phạm bỏ trốn mà anh đã đọc trên báo. Vừa nghe đến tên tội phạm chạy trốn, mắt Tiểu Mã sáng lên: “Anh Trường An không có ở đây, tuy nhiên tối nay sẽ về. Chỉ một tiếng nữa là máy bay sẽ hạ cánh xuống sân bay rồi.” Điều Kỷ Viễn cần chính là câu nói này. Từ đồn cảnh sát bước ra, Kỷ Viễn gọi xe đi thẳng đến sân bay. Không phải ở sân bay sẽ diễn ra một màn đón rước long trọng sao, không ph
