sóc Tiểu Ngư trong bệnh viện khiến Cẩm Tú cảm thấy giữa cô và Kỷ Viễn có khoảng cách. Nói chuyện cũng không được tự nhiên như trước.
Vợ chồng một ngày nên nghĩa trăm năm, nhìn thấy Kỷ Viễn, Cẩm Tú dường như đã tha thứ cho anh ta một nửa, ai bảo họ là vợ chồng cơ chứ.
Cẩm Tú vốn đã hứa với Tống Đoạt sẽ cùng đi tham dự buổi tiệc với anh ta. Nhưng bây giờ Kỷ Viễn đã tới thì đương nhiên lời hứa tham dự buổi tiệc đó sẽ bị hủy bỏ. Cẩm Tú sợ tống Đoạt gọi điện đến, nên cô để điện thoại ở chế độ im lặng.
Kỷ Viễn chăm sóc Tiểu Ngư mấy ngày trong bệnh viện, bây giờ Tiểu Ngư xuất viện rồi, anh mới có thời gian dành cho Cẩm Tú. Kỷ Viễn không kìm chế được cảm xúc của mình, anh ta muốn đến hỏi về chuyện của Cẩm Tú và Quách Trường An, nhưng vừa nhìn thấy Cẩm Tú đi từ trên lầu xuống, Kỷ Viễn cảm thấy việc của Quách Trường An không phải là vấn đề gì to tát, Cẩm tú là của Kỷ Viễn, không ai có thể chiếm được cô. Những chuyện mà Kỷ Viễn dự định muốn trao đổi nghiêm túc với Cẩm Tú lúc trước đều tan như mây khói, chỉ còn lại cảm giác nhớ nhung khao khát.
“Không phải em bảo với anh là cửa sổ ở phòng em bị hỏng, nước mưa hắt vào hay sao? Anh là thợ sửa chữa miến phí, chiều nay anh sửa cho em nhé.” Câu nói của Kỷ Viễn tuy nghe rất nghiêm túc nhưng ánh mắt anh lại hừng hực ngọn lửa yêu thương, như thể chỉ cần châm ngọn lửa nhỏ là bùng cháy thành đám cháy lớn.
Hai người cùng trở về khu chung cư của Cẩm Tú. Ba cô bạn cùng phòng của Cẩm Tú sẽ không về trước 7 giờ. Bên ngoài cửa sổ trời đang mưa, những làn mưa bụi dày đặc nghiêng nghiêng rơi, gợi cảm giác buồn man mác. Cơn mưa ngoài trời khiến căn phòng trở nên tối hơn thường lệ, Kỷ Viễn không để ý thấy vết thương trong lòng bàn tay Cẩm Tú. Anh chỉ cần sửa lại cánh cửa sổ một chút là căn phòng không bị mưa hắt vào nữa.
Kỷ Viễn gập một ít giấy báo kê vào chiếc ghế cập kênh, giờ ngồi lên không còn bị cập kênh nữa. Cánh cửa thường ngày vẫn kêu cót ca cót két, Kỷ Viễn chỉ dùng đũa thêm một chút dầu luyn vào bản lề, chiếc cửa đã ngoan ngoãn không còn kêu như trước nữa. Chiếc khóa tủ đã han gỉ hết, Kỷ Viễn loay hoay một lúc đã mở được khóa ra, chiếc ấm điện cũng được Kỷ Viễn sửa lại, cắm điện vào nước lại reo, hơi nước bốc lên ngùn ngụt từ chiếc ấm.
Cẩm Tú ngồi trên giường đọc sách, tay cầm sách nhưng mắt cô không nhìn vào những dòng chữ trên cuốn sách ấy, mà cô nhìn Kỷ Viễn đang sửa chữa những món đồ trong phòng. Chỉ một lúc sau, Kỷ Viễn đã sửa lại những đồ hỏng hóc, trả lại sức sống cho chúng. Đôi tay của người đàn ông thật thần kì, khi yêu đôi tay ấy đưa người phụ nữ lên thiên đường, những hành động ấy làm cho người phụ nữ thấy hạnh phúc, đó chính là sức hấp dẫn của người đàn ông.
Nước sôi, Kỷ Viễn pha một ấm trà hoa cúc, rồi lại thêm vào đó một chút đường. Cả căn phòng thoang thoảng mùi hương hoa cúc.
Kỷ Viễn nằm soài trên giường, anh nói: “Em để anh nằm thế này một lát nhé, chỉ một lát thôi. Bên cạnh em, anh ngủ rất ngon. Không bao giờ nằm mơ thấy bất cứ điều gì, có thể ngủ say đến tận khi thức giấc.” Nói rồi Kỷ Viễn sát người vào Cẩm Tú, gối đầu lên đùi Cẩm Tú, một tay ôm lấy eo cô. Cứ như thế, Kỷ Viễn cảm thấy rất thoải mái, rất hạnh phúc và bình yên.
Cẩm Tú vốn muốn hỏi chuyện về Tiểu Ngư. Câu hỏi về mối quan hệ giữa Kỷ Viễn và tiểu Ngư cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Nhưng nhìn thấy Kỷ Viễn mệt mỏi, và nghĩ đến cảm giác hạnh phúc của Kỷ Viễn khi nằm bên mình, Cẩm Tú không nỡ đánh thức anh.
Kỷ Viễn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nghe thấy thở đều đều của Kỷ Viễn bên cạnh mình, Cẩm Tú đột nhiên cảm thấy như thế là đủ đối với cô. Một người đàn ông, sau những mệt mỏi của cuộc sống đời thường lại trờ về tổ ấm, nằm ngủ thật say bên cạnh vợ, tìm thấy ở cô sự bình yên, tìm thấy đôi bờ vai để dựa vào. Có phải anh rất yêu cô, có phải với anh, cô có ý nghĩa nhất hay không? Nhìn Kỷ Viễn đang ngủ say, Cẩm Tú lại mềm lòng.
Ham vui, ham sắc đẹp là tật xấu của cả đàn ông và phụ nữ, ham muốn được hạnh phúc là khao khát của những người đã lập gia đình. Cẩm Tú không đành lòng đánh thức Kỷ Viễn, nên cô cứ để anh ngủ như thế. Dù sao thì cũng phải một lúc lâu nữa mới tới bảy giờ tối.
Cẩm Tú không ra ngoài mua cơm, cô tự nấu cơm. Sau khi cơm chín, cô múc ra một chiếc bát lớn, rồi lấy nồi cơm điện làm món canh gà nấu với rau cải tím, cô còn bỏ thêm vài miếng cà chua và một ít dưa chuột vào nồi canh. Trong căn phòng thoang thoảng mùi thơm của thức ăn, mùi thơm ấy ấm áp, bình yên biết nhường nào. Mùi hương ấy khiến người ta cảm thấy thích, cảm thấy yêu, cảm thấy an tâm, khiến con người ước mơ về một cuộc sống lứa đôi đầy hạnh phúc. Kỷ Viễn tỉnh dậy, khịt khịt mũi, sau đó không nói gì, anh ôm chầm Cẩm Tú vào lòng, đặt cằm anh lên trán cô. Một lúc sau, Kỷ Viễn hôn lên trán của Cẩm Tú, anh nhẹ nhàng nói: “Chắc không còn lâu nữa đâu, anh sẽ mua cho em một căn nhà, chúng ta sẽ kết thúc cuộc sống xa cách như bây giờ. Chúng ta sẽ mãi mãi sống cùng nhau trong căn nhà của chúng ta, cho dù là đêm hay ngày chúng ta cũng không rời xa nhau.” Kỷ Viễn ôm Cẩm Tú rất chặt, dường như anh muốn hòa cơ thể của Cẩm Tú vào