Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323523

Bình chọn: 8.5.00/10/352 lượt.

tháng

sau mới có thể đi ra ngoài, thỉnh bá mẫu không nên trách Phong, là cháu không

chăm sóc tốt cho bảo bối.” Nước mắt Chỉ Ngưng lại rơi trên tay Hoàng Phủ Thần

Phong, Hoàng Phủ Thần Phong thấy vậy liền ôm chặt cô.

“Chỉ Ngưng, cái này không thể trách cháu, là tiểu tử

thối nó có lỗi với cháu.”

“Grand­ma, bà không nên tức giận, sẽ không tốt cho

thân thể.” Ch­eney kịp thời can ngăn.

“Cháu nội ngoan, cháu chờ Grand­ma, hiện tại Grand­ma

đã kêu người đi mua vé máy bay, lập tức bay đến Đài Bắc thăm cháu nội ngoan.”

Mẹ Hoàng Phủ vừa nói chuyện với tiểu tử, vừa gọi quản gia giúp bà mua vé máy

bay.

“Mẹ, mẹ lập tức muốn tới sao?” Hoàng Phủ Thần Phong từ

sau lưng Chỉ Ngưng thò đầu ra.

“Đúng, mẹ đã gọi người đi mua vé máy bay rồi, tiểu tử

thối này, mẹ lo lắng để Chỉ Ngưng và cháu nội ngoan một mình ở bên cạnh con,

vạn nhất con lại làm Chỉ Ngưng tức giận bỏ đi, mẹ đi đâu mà tìm con dâu ngoan

đây?” Mẹ Hoàng Phủ nói chuyện với Hoàng Phủ Thần Phong chính là rất hung hăng,

căn bản không giống như đang nói chuyện phiếm với con trai.

Hoàng Phủ Thần Phong vô tội nhìn Chỉ Ngưng, Chỉ Ngưng

nghe thấy mẹ Hoàng Phủ nói hai chữ [con dâu'>, đỏ mặt nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

“Grand­ma, cháu sẽ cùng cha mẹ đến sân bay đón bà. Hì

hì!” Tiểu tử kia mở ra bàn tay nhỏ bé, muốn Hoàng Phủ Thần Phong ôm mình, Hoàng

Phủ Thần Phong cũng cao hứng ôm con trai vào trong lòng.

“Được, được, cháu nội ngoan, cháu chờ Grand­ma.” Mình

rốt cục có cháu rồi, “Tiểu tử thối, mẹ cảnh cáo con, con nếu tiếp tục làm ra

chuyện gì có lỗi với Chỉ Ngưng, mẹ tuyệt không nhận con nữa, nghe rõ chưa?” Nếu

như hiện tại bà ở ngay trước mặt Hoàng Phủ Thần Phong mà nói..., bà hận không

thể hung hăng hét vào lỗ tai hắn!

“Mẹ, con đã biết, chờ con trai xuất viện, con liền

cùng Ngưng Nhi kết hôn.” Hắn thề, sau này, hắn tuyệt đối sẽ không làm cho Ngưng

Nhi của hắn thương tâm nữa, cũng sẽ không khiến Ngưng Nhi của hắn chảy một giọt

nước mắt nào.

“Tiểu tử thối, coi như con rốt cục làm được một việc

đúng đắn. Được rồi, không nói chuyện phiếm nữa, chờ chúng ta gặp mặt lại tán

gẫu, mẹ muốn đi chuẩn bị hành lý.”

“Grand­ma, cháu chờ bà a!”

“Bá mẫu, chúng cháu sẽ đi đón bác.”

“Mẹ, tạm biệt.”

Đóng chat webcam, Ch­eney bắt đầu đi thăm văn phòng

của cha hắn, hắn cảm thấy văn phòng của cha thật là đẹp!

“Cha, con có thể đi lên trên tầng không?” Tiểu tử kia

chỉ chỉ lên tầng trên.

“Có thể! Con trai muốn đi nơi nào thì đi nơi đó! Công

ty của cha chính là công ty của con.”

Tiểu tử kia cười hì hì chạy lên.

Sau khi con trai chạy lên, Chỉ Ngưng đứng trước mặt

Hoàng Phủ Thần Phong, nhìn Hoàng Phủ Thần Phong, nghiêm túc hỏi: “Hoàng Phủ

Thần Phong, tốt nhất nên nói thật cho em, trên tầng kia có người phụ nữ khác

lên qua hay không.”

“Ngưng Nhi bảo bối, phía trên kia, ngoại trừ anh và

em, cũng chỉ có con trai đang đi lên, anh làm sao dám để người phụ nữ khác đi

lên chứ?” Hoàng Phủ Thần Phong kéo Chỉ Ngưng ôm vào trong ngực.

“Thật vậy sao?

Hắc! Con gái nhỏ này rõ ràng không tin hắn, “Đương

nhiên, Hàn Chỉ Ngưng, em dám không tin anh?”

“Không có” em làm sao có thể không tin anh chứ?” Thừa

dịp Hoàng Phủ Thần Phong còn chưa [trừng phạt'> cô, Chỉ Ngưng đành phải ngoan

ngoãn đổi giọng.

Trên tầng, Ch­eney đã ngồi trước dương cầm, chuẩn bị

đàn một khúc. Ch­eney nhẹ nhàng đặt tay trên phím đàn, tiếng đàn du dương nhẹ

nhàng đi ra. Hắn chơi chính là bài Tiểu Tinh Tinh hắn thích nhất.

Hoàng Phủ Thần Phong nghe thấy tiếng đàn trên tầng

truyền đến, hắn hỏi Chỉ Ngưng đang trong ngực mình: “Bảo bối, con trai còn có

thể chơi đàn dương cầm?”

“Ân, tiểu bảo bối cùng đại bảo bối đều biết chơi, thời

điểm bọn nó hai tuổi đã bắt đầu học. Chỉ cần là thứ gì bảo bối thấy hứng thú,

em đều cho bọn chúng học, bọn chúng thích rất nhiều thứ.” Đối với hai con trai

bảo bối của mình, Chỉ Ngưng cảm thấy rất tự hào.

Hoàng Phủ Thần Phong rất khó tưởng tượng, Ngưng Nhi

của hắn một mình như thế nào có thể dạy dỗ hai con trai thông minh như vậy?

“Ngưng Nhi, cám ơn em, cám ơn đã dạy dỗ con trai thông minh như vậy.”

“Cám ơn cái gì? Hai bảo bối cũng là con em mà! Bởi vì,

thời điểm bọn chúng còn ở trong bụng em, em dã đáp ứng bọn chúng, em nói, tuy

các con sau khi ra đời không có cha, nhưng mẹ sẽ yêu thương các con gấp bội.”

“Ngưng Nhi, sau này anh đều ở bên em, sẽ không để cho

em một mình đối mặt với khó khăn, anh sẽ yêu thương hai con trai gấp bội. Tin

tưởng anh!”

“Vâng, em tin tưởng anh. Em yêu anh, Phong!”

“Anh cũng yêu em!” Nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong cúi

đầu xuống, phong bế cái miệng nhỏ nhắn của Chỉ Ngưng.

Tay Hoàng Phủ Thần Phong cũng tham tiến vào bên trong

quần áo của Chỉ Ngưng.

“Cha! Nơi này là công ty, không phải trong nhà, phiền

người chú ý một chút.” Ch­eney đứng ở đầu bậc thang, nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

Hoàng Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng nghe thấy con trai

nói, vội ngừng động tác. Chỉ Ngưng càng dùng sức chôn đầu trong ngực Hoàng Phủ

Thần Phong, nếu như bây giờ có thể nhìn thấy mặt cô... khẳng định là so với mặt

trời còn đỏ hơn. Hoàng Phủ Thần


80s toys - Atari. I still have