XtGem Forum catalog
Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324605

Bình chọn: 10.00/10/460 lượt.

hoại di động của

cô vang lên, giải cứu cô khỏi tình huống khó xử này, “Uy, Phong?”

“Ngưng Nhi, nhớ anh không? Anh rất nhớ em a!” Mới mấy giờ không gặp mặt, Hoàng

Phủ Thần Phong đã thấy nhớ Chỉ Ngưng.

“Có a! Vậy bây giờ anh đang làm gì thế?” Chỉ Ngưng hạnh phúc cười.

Nhưng Tần Bách Sâm đang ngồi tại trước mặt cô lại thập phần chướng mắt, kỳ

thật, hắn ở nước ngoài cũng có xem tin tức, cũng nhìn thấy ảnh chụp Hoàng Phủ

Thần Phong và Chỉ Ngưng hạnh phúc ở bên nhau. Xem ra, hắn phải nhanh chân hơn

mới được.

“Em rất nhanh sẽ trở về.” Chỉ Ngưng còn đang nói chuyện điện thoại với Hoàng

Phủ Thần Phong.

“Bọn Tiểu Bân vẫn theo bảo vệ em chứ?” Hoàng Phủ Thần Phong thật sự lo lắng Chỉ

Ngưng một mình đi dạo phố.

“Đương nhiên là có rồi! Vô luận em nói như thế nào, bọn họ vẫn bám rất chặt,

anh yên tâm chưa?”

“Nếu như anh ở bên cạnh em..., anh sẽ càng thêm yên tâm.” Hoàng Phủ Thần Phong

phải đi họp rồi, “Ngưng Nhi, lát nữa em tới công ty hay trực tiếp về nhà?”

“Ách” em sẽ đến công ty.” Chỉ Ngưng suy tư ba giây.

“Được, vậy em ở văn phòng chờ anh, hiện tại anh phải đi họp rồi, bye bye!”

“Bye” Chỉ Ngưng cúp điện thoại, ngượng ngùng nói với Tần Bách Sâm: “Bách Sâm,

thật ngại quá, nói chuyện điện thoại lâu như vậy.”

“Không có chuyện gì. A! Mấy hôm trước, bạn học cũ của chúng ta nói muốn tổ chức

nhạc hội, em muốn đến không?” Kỳ thật, là chính bản thân hắn tổ chức, muốn tìm

lý do cùng Chỉ Ngưng ở chung.

“Tôi suy nghĩ một chút đã.”

“Được, “ có thể cho tôi số điện thoại của em không? Đến lúc đó tôi có thể gọi

điện thoại cho em.” Vòng một vòng lớn, vẫn là muốn xin số điện thoại của Chỉ

Ngưng.

“Được.” Trên thực tế, Chỉ Ngưng không muốn cho hắn số điện thoại của mình,

nhưng không cho lại không có ý tứ.

Tần Bách Sâm lưu số điện thoại của Chỉ Ngưng vào điện thoại, còn đặc biệt nháy

máy một cái cho Chỉ Ngưng.

“Bách Sâm, thật ngại quá, tôi còn có việc phải về trước.”

“Tôi đưa em về!” Nói xong, Tần Bách Sâm cũng đứng dậy theo Chỉ Ngưng.

“Không” không cần.”

“ Tạm biệt.”

Tần Bách Sâm ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Chỉ Ngưng đi xa dần.

-------------LOVE------------

“Tiểu Bân, những đồ này tôi tự cầm lên được.” Chỉ Ngưng muốn cầm lấy mấy túi đồ

từ trong tay Tiểu Bân.

“Chỉ Ngưng tiểu thư, ngài đừng làm tôi khó xử, Phong thiếu nhìn thấy sẽ mắng

tôi. Nói không chừng, ngay cả công việc cũng sẽ không có nữa.” Tiểu Bân chính

là hiểu được Chỉ Ngưng hay mềm lòng cho nên mới có thể nói tương đối nghiêm

trọng như thế.

“Được rồi!”

Chỉ Ngưng đã đợi không kịp muốn Hoàng Phủ Thần Phong thử những đồ cô mua cho

hắn, cho nên, chỉ đọng lại chạy vội vào thang máy, lại chạy trước đến tầng 29,

sau đó vừa thở hổn hển vừa đẩy cửa văn phòng của Hoàng Phủ Thần Phong. Hoàng

Phủ Thần Phong nhìn thấy Chỉ Ngưng chạy vào, liền mặc kệ tổng giám đốc cùng ba

nhân viên chủ quản đang ngồi thảo luận ở văn phòng của hắn, ngay lập tức ôm lấy

Chỉ Ngưng hỏi: “Ngưng Nhi, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Tiểu Bân bọn họ

không đi theo em sao?” Hoàng Phủ Thần Phong giúp Chỉ Ngưng lau mồ hôi.

“Không có xảy ra chuyện gì hết! Em chỉ là vội vã muốn gặp anh, cho nên mới chạy

lên đây. Ách, mệt quá! A, bọn Tiểu Bân đang ở phía sau.”

Vừa nói xong, Tiểu Bân cùng một nhân viên bảo vệ khác cầm túi đồ đi vào, mà

tổng giám đốc và nhân viên chủ quản ở bên kia đã bị Hoàng Phủ Thần Phong lãng

quên, nhưng không có sự đồng ý của Hoàng Phủ Thần Phong, bọn họ cũng không dám

rời đi.

Tiểu Bân cơ hồ đem đồ chất đầy ghế salon.

“Ngưng Nhi, hôm nay đi chơi có vui không?” Hoàng Phủ Thần Phong tự mình rót ly

sữa cho Chỉ Ngưng uống.

“Khá tốt a!” Chỉ Ngưng đứng lên, tìm trong đống đồ mua sắm thật lâu, rốt cục

lấy ra một vài món đồ đưa đến trước mặt Hoàng Phủ Thần Phong: “Em không mua đồ

cho mình, chính là toàn bộ đều là mua cho anh. Em còn mua tặng chị Lý một cái

vòng ngọc.”

“Cái gì? Đều là của anh?” Hoàng Phủ Thần Phong đưa ánh mắt chuyển dời lên đống

đồ.

“Đúng vậy! Anh trước tiên lấy ví, chìa khóa, đồng hồ ra đây. Em muốn giúp anh

đổi hết.”

Hoàng Phủ Thần Phong nghe lời lấy ra, Chỉ Ngưng đem thẻ tín dụng, thẻ VIP vàng,

thẻ hội viên trong ví cũ của Hoàng Phủ Thần Phong chuyển sang chiếc ví mới cô

mua; đem chìa khóa chuyển đến móc chìa khóa mới, đem đồng hồ tháo ra, đeo chiếc

mới vào. “Thế nào? Anh có thích không?”

“Rất thích, cám ơn em, Ngưng Nhi.”

“Là dùng tiền của anh.”

“Là em giúp anh chọn.”

“Có thể trở về nhà được chưa? Ở đây còn có y phục ở nhà, Tây phục, giày da,

giày thể thao, thắt lưng, dây lưng, kính mắt, cà vạt, cặp tài liệu, còn rất

nhiều thứ, về nhà anh có thể từ từ xem!”

Hoàng Phủ Thần Phong nghe Chỉ Ngưng muốn về nhà, liền bảo những kia chủ quản

kia trở về, sau đó, mình cũng cùng Chỉ Ngưng về nhà.

Vừa về tới nhà, Chỉ Ngưng liền lấy ra vòng ngọc đưa đến trước mặt chị Lý: “Chị

Lý, cái vòng ngọc này là tôi mua, nhưng là dùng tiền của Phong, tôi tặng cho

chị.” Chỉ Ngưng đeo vòng ngọc lên tay chị Lý.

“Chỉ Ngưng tiểu thư, cái này” tôi không dám nhận đâu! Vòng này chỉ cần nhìn qua

cũng biết rất quý, chị Lý không thể nhận, tuyệ