nghe không hiểu, Lương Mục Trạch rất tự giác phiên dịch cho cô. "Phát sốt, còn ói, luôn ngủ mê loạn."
"Bắt đầu từ lúc nào?"
"Từ lúc đến gọi bà rời giường sáng nay, bà nói mệt mỏi, muốn ngủ. Sau đó lại ói, thân thể nóng lên."
Hạ Sơ nói: "Không có vấn đề gì lớn, có lẽ ăn phải thứ gì không tiêu được, hơn nữa bị gió rét, ngược lại trái tim của bà không tốt, huyết áp cũng cao, nếu như ngày nào đó phát bệnh, mới là phiền toái."
"Vậy làm sao bây giờ?" Lương Mục Trạch hỏi tới.
"Bà sống ở chỗ hẻo lánh thế này, nếu như mắc bệnh không được trị liệu, nhẹ thì lưu lại di chứng hoặc là khiến bệnh biến chứng, nếu nặng có thể. . . ." Hạ Sơ không nói nữa, cô nghĩ, Lương Mục Trạch có thể nghe ra ý của cô.
Lương Mục Trạch đi tới bên giường ngồi xuống, vuốt mặt bà cụ, ánh đèn mờ mờ chiếu xuống không rõ vẻ mặt của anh, nhưng Hạ Sơ nghĩ, anh nhất định rất khổ sở, nhìn bóng dáng của anh thật vô dụng tiêu điều.
Hạ Sơ thử nói chuyện với cô gái, nhưng cô gái chỉ lắc đầu, hoàn toàn không hiểu cô đang nói cái gì. Nhìn ra được, cô gái này không phải người thân của bà cụ, tối thiểu không phải con cái, càng giống như là một người chăm sóc bà.... Trong nhà này chỉ ở hai người bọn họ, con cái của bà cụ kia đâu? Tại sao người ngoài như Lương Mục Trạch cũng chạy tới, nhưng con cái của bà lại chậm chạp không hiện thân?
Trừ phi. . . . . .
Lương Mục Trạch nói, mẹ của bạn anh ta bị bệnh. Bạn của anh ta, có phải cũng là quân nhân hay không? Mà bạn của anh ta, có phải đã. . . . Cho nên Lương Mục Trạch gánh vác nhiệm vụ chăm sóc bà cụ?
Nhìn lại Lương Mục Trạch, trong nháy mắt, cô cảm thấy rất cảm động, hốc mắt chua chua. Vì sự kiên cường của bà cụ, cũng vì sự tốt bụng của Lương Mục Trạch.
Hạ Sơ kê đơn thuốc, Lương Mục Trạch cầm đơn thuốc lái xe đến huyện thành gần đó mua thuốc, Hạ Sơ và cô gái nhỏ ngồi ở bên giường coi chừng bà cụ. Hạ Sơ rót một ly nước, dùng bông băng thấm nước lau môi cho bà cụ, cơm có thể không ăn, nhưng nước nhất định phải uống, nhất là bà vẫn phát sốt, hơn nữa còn ói, thời gian dài không uống nước sẽ khiến bệnh tình nghiêm trọng hơn. Bây giờ bà hôn mê cường độ thấp, đối với bên ngoài đã không có bao nhiêu cảm giác.
Rót thuốc mới mua về cho bà cụ ra, Hạ Sơ còn thêm ít đường glu-cô cho bà. Đợi đến nhiệt độ của bà dần dần giảm, hai người bọn họ mới bắt đầu trở về. Đón mặt trời vừa ra đời.
Cả người mệt mỏi, Hạ Sơ nghĩ, Lương Mục Trạch nhất định mệt mỏi hơn.
Xe vào nội thành, dừng lại ở một đầu đường, Lương Mục Trạch xuống xe mua sữa đậu nành và trứng gà, "Ăn những thứ này, tôi sẽ đưa cô về bện viện."
Hạ Sơ ngồi trên xe nhận lấy bữa sáng, mỉm cười nói cám ơn.
Xe tiếp tục chạy về trước, Lương Mục Trạch nhìn phía trước chợt nói với Hạ Sơ: "Cám ơn cô."
Hạ Sơ biết anh chỉ cái gì, nuốt sữa đậu nành trong miệng xuống, "Không có gì, tôi vốn là bác sĩ, đây là việc tôi phải làm. Chỉ là, bà ấy nhất định phải ở nơi đó sao? Trạng thái sức khỏe của bà không phải rất tốt."
"Bà ấy không muốn rời đi, tôi cố gắng khuyên bà tới thành G, như vậy cũng dễ cho tôi chăm sóc, bà có thể là sợ phiền tôi, cho nên nói cái gì cũng không chịu rời đi, tôi không có cách nào, chỉ có thể mời người chăm sóc bà."
Anh đang nói đến cô gái nhỏ kia, nói như vậy, suy đoán của cô rất có thể chính xác trăm phần trăm. Cô biết chuyện này nhất định là sự đau đớn mà Lương Mục Trạch không muốn nghĩ đến, cho nên thức thời không nói.
"Từ thành G có xe bus đến huyện đó, về sau mỗi tháng tôi sẽ qua một chuyến, kiểm tra đơn giản cho bà cụ." Hạ Sơ nói lời thật lòng, bộ dạng cơ khổ không chỗ nương tựa của bà cụ, khiến cho cô rất khổ sở.
"Hạ Sơ, cám ơn cô." Khi nói câu này, Lương Mục Trạch nhìn chăm chú vào mắt của cô, ánh mắt nóng rực, là thực lòng cảm ơn.
Hạ Sơ bị anh nhìn chăm chú hơi đỏ mặt, cúi đầu cắn ống hút, nửa ngày mới tìm về thanh âm của mình, "Tôi chỉ muốn, tận một phần lực."
Hạ Sơ bị ánh mắt kia nhìn chăm chú đến tinh thần hoảng hốt, được đưa đến bệnh viện, sau khi thấy xe của anh rời đi, cô mới ý thức tới một vấn đề tương đối nghiêm trọng. Trang phục của cô, áo sơ mi thêm quần jean, một đôi giày sandal, chỉ có sau lưng đeo hòm thuốc mới hơi giống như bác sĩ, như vậy làm sao đi làm? Hạ Sơ cô thật là sắc nữ, người ta nhìn cô một cái đã không biết phương hướng, nếu như cười một tiếng với cô, chẳng phải là bán cô, cô còn giúp người ta kiếm tiền.
Hạ Sơ nhắm mắt đi vào bệnh viện, cúi đầu đi chậm theo chân tường, hi vọng không bị những người lãnh đạo thấy, cô cũng không muốn thực tập chưa kết thúc đã bị trả về nhà.
Vào lầu chính, Hạ Sơ chạy nước rút đến phòng làm việc, mặc áo choàng trắng, có thể che bao nhiêu thì che bấy nhiêu. Nhưng trên chân còn có một đôi giày sandal, cô tính len lén chạy tới phòng trực, tìm đôi giày ứng phó trước. Kết quả vừa ra khỏi cửa đã đụng vào bác sĩ Đinh.
Bác sĩ Đinh bị đụng kêu ui da, thấy rõ là Hạ Sơ rồi, lập tức cười híp mắt nói: "Hạ Sơ, sao vội vã vậy?"
Hạ Sơ hận không thể giấu hai chân ở phía sau, cứng rắn kéo ra một nụ cười nói: "Bác sĩ Đinh, ngài đã tới."
"Sao mắt thâm quầng nặng như vậy? Ngủ không được ngon giấc?"
"
