của cô chợt đổ chuông. Nhìn thấy hàng chữ “Trung đoàn trưởng Trác” hiện lên trên màn hình, cô liền nở nụ cười rạng rỡ.
Tiêu Thường lịch sự lên tiếng: “Xin lỗi, em ra ngoài nghe điện thoại.” Nói xong, cô cầm di động đi ra ngoài hành lang.
“A lô!” Tiêu Thường cất giọng vô cùng ngọt ngào với ông xã lâu ngày không gặp.
“Em vẫn còn ở buổi thử vai đấy à?”
“Xong rồi. Em đang đi ăn với một anh chàng đẹp trai.”
“Thế à? Là diễn viên của đoàn làm phim sao?” Trác Siêu Nhiên không hề bận tâm. “Bao giờ mới xong, để anh tới đón em?”
Không đạt được hiệu quả mong muốn, Tiêu Thường đành khai thật: “Không phải! Em đang đi ăn với Trịnh Vĩ. Còn có ngôi sao nữ tên Giản Nhu. Em từng kể với anh…”
Không đợi cô nói hết câu, Trác Siêu Nhiên đã ngắt lời: “Anh sẽ đi đón em ngây bây giờ, em đang ở đâu?”
“Nhưng em vẫn chưa ăn xong.”
“Anh dẫn em đi nơi khác ăn tiếp.”
“Anh nhớ em đến thế sao? Không thể chờ thêm một lúc được à?” Tiêu Thường cất giọng tinh nghịch.
“Anh sợ em làm “bóng đèn [2'>” sáng quá.”
[2'> Bóng đèn tức là kỳ đà cản mũi.
“Bóng đèn? Ý anh là… người phụ nữ Trịnh Vĩ nhớ mãi không quên chính là Giản Nhu sao?”
Người ở ngoài hành lang trò chuyện tình cảm, còn trong phòng ăn là bầu không khí trầm lặng như trước cơn dông bão. Một lúc sau, Trịnh Vĩ chủ động tới ngồi bên cạnh Giản Nhu, nắm tay cô nhưng bị cô giật ra.
“Sao thế? Em ghen đấy à?”
Giản Nhu ngoảnh đầu sang một bên, né tránh ánh mắt của anh, cười tự giễu. “Nếu chỉ vì mục đích trả thù nên anh mới đối xử với em như vậy thì em nói cho anh biết, anh đã thành công rồi đấy.”
Cô thật sự cảm nhận một cách sâu sắc nỗi đau khi đang ở trên đỉnh cao bị rơi xuống vực sâu, chỉ e phải mất thêm năm năm nữa mới có thể chữa lành nỗi đau này.
“Nếu muốn trả thù thì anh đã tiến hành từ lâu, cần gì phải đợi đến ngày hôm nay!” Trịnh Vĩ cất giọng trầm trầm.
“Nếu đã sắp kết hôn, anh còn động đến em làm gì? Định chơi lần cuối trước khi giã từ cuộc sống độc thân hay sao?” Giản Nhu không thể tiếp tục nhẫn nhịn. “Trưởng phòng Trịnh, anh chơi vui lắm à?”
Trịnh Vĩ vẫn thản nhiên như không: “Việc anh kết hôn và việc anh bao nuôi em mâu thuẫn nhau sao? Em muốn biệt thự của em, cô ấy cần danh phận của cô ấy. Cô ấy không bận tâm, em để ý làm gì chứ?”
Nghe ra thì đúng là không mâu thuẫn. Hơn nữa, Kiều Hân Vận có vẻ chẳng hề để bụng nên mới nói câu: “Lần nào gặp anh, anh cũng cùng ngôi sao ăn cơm.”
“Trừ khi em cũng muốn danh phận?” Trịnh Vĩ tiếp lời.
Giản Nhu lặng thinh. Danh phận là thứ bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn. Tuy nhiên kể từ lúc biết bố mẹ anh là ai, cô cũng hiểu cả cuộc đời này, hai người không có duyên phận là vợ chồng.
Dù anh có thể tha thứ cho mọi hành động của cô, dù cô nguyện từ bỏ mối thù người chết nhà tan nhưng vẫn còn người thân của cô và anh nữa. Bọn họ làm sao có thể tha thứ, làm sao có thể quên đi tất cả?
Vì vậy năm xưa cô mới cương quyết cắt đứt quan hệ với anh. Cô tưởng đối với một người đàn ông kiêu ngạo như Trịnh Vĩ, chỉ cần cô làm tổn thương anh một lần, chắc chắn anh sẽ không quay đầu. Vậy mà mỗi năm anh vẫn tặng cô một chiếc nhẫn vào ngày sinh nhật. Cô nghĩ năm xưa mình đã có hành động sai lầm nên quyết định ở bên cạnh anh cho đến khi anh chán thì thôi mà không cần danh phận, không cần tương lai. Đây là việc duy nhất cô có thể làm vì tình yêu không được chúc phúc của hai người. Cô yêu anh, bất kể từng trải qua chuyện gì, cô cũng chưa bao giờ hối hận. Nhưng cô không ngờ, sự hy sinh của cô đổi lại chỉ là câu nói thản nhiên của anh: “Em muốn biệt thự của em, cô ấy cần danh phận của cô ấy. Cô ấy không bận tâm, em để ý làm gì chứ?”
Giản Nhu chống tay vào thành ghế, đứng dậy. “Em xin lỗi. Anh cứ coi như chưa từng nghe thây những lời em nói trong điện thoại ngày hôm qua.”
Vừa định quay người, Trịnh Vĩ đã kéo tay cô. Giây tiếp theo, Giản Nhu bị anh ôm chặt vào lòng. Anh thở dài. “Muốn em thừa nhận rằng em để bụng khó đến vậy sao?”
Cô lắng nghe nhịp tin nặng nề của anh. Trái tim vốn đau đến mức mất cảm giác lại trở nên mềm mại. Cô nhắm mắt, vùi mặt vào ngực anh. “Tại sao anh nhất định bắt em phải thừa nhận? Em thừa nhận hay không quan trọng như vậy sao?”
“Không quan trọng!”
Đôi môi ấm nóng dừng lại ở trán rồi di chuyển xuống khóe miệng cô. Giản Nhu lờ mờ nghe thấy tiếng mở cửa phòng rồi lại đóng lại. Tiêu Thường một đi không trở lại nhưng cô cũng chẳng có tâm tư quan tâm đến điều đó.
Nụ hôn của anh vô cùng dịu dàng, ngón tay vuốt ve mái tóc dài của cô. Mùi hương tỏa ra từ người anh, mùi vị của anh tựa như chất gây nghiện khiến cô chìm đắm, đê mê, mất phương hướng, cuối cùng được anh đưa tới một thế giới không có đau khổ, chỉ có khoái lạc nguyên thủy và bản năng nhất.
Thái độ ngoan ngoãn của cô khiến anh hôn càng lúc càng sâu, càng mất kiểm soát. Đôi môi anh lướt qua cổ cô, di chuyển xuống dưới. Giản Nhu bất giác nhớ nhung cơ thể nóng bỏng của anh. Trong khi đó bàn tay anh cũng thò vào trong váy áo cô, mang theo ngọn lửa có thể thiêu cháy tất cả.
“Theo quy tắc, có phải đến lượt anh thử diễn cảnh giường chiếu rồi không?” Trịnh Vĩ cất giọng khàn khàn.
“Trị