liền vội vã chạy tới đây, trong lòng lại có chút ngọt ngào, người nào đã từng yêu, chắc chắn sẽ có chút khó hiểu như vậy, mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người, lão quản gia vẫn một hồi dụ dỗ ngọt ngào. . . . . .
Bên này Bình An đang đỏ mặt muốn tiến tới mời Bảo Nhi khiêu vũ, lại bị Tịch Nhan nhanh chân vượt lên trước một bước .
Tịch Nhan vốn còn đang góc rối rắm vì sự sơ ý của Bảo Nhi, nhưng khi nhìn đến Bình An đang nhanh chân bước đến gần cô thì hắn phản xạ như bản năng tiến tới trước một bước, kéo tay Bảo Nhi hắn còn quay đầu nhìn lại Bình An với ánh mắt hả hê, không biết bắt đầu từ khi nào, tâm trạng cùng nét mặt của hắn càng ngày càng thêm phong phú.
Điệu nhảy thứ hai bắt đầu.
Tịch Nhan rất thận trọng đỡ bên hông Bảo Nhi, cảm nhận cánh tay của cô đang khoác lên vai mình cùng bên hông, bởi vì Tịch Nhan cao hơn Bảo Nhi rất nhiều mà hai người lại ở gần nhau như vậy, người ngoài nhìn vào giống như Bảo Nhi đang dựa hẳn vào trong người Tịch Nhan, hành động thân mật như vậy khiến cho khuôn mặt tái nhợt của Tịch Nhan có chút đỏ hồng, nghĩ tới thời gian khiêu vũ còn rất dài, không được, tối nay hắn vẫn còn muốn được khiêu vũ với cô, không thể để cho người khác đến gần cô.
Quả nhiên đến điệu nhảy thứ ba, không chỉ có Bình An tới, ngay cả tên tóc vàng Lý công tử cũng tới, Tịch Nhan liền nghiêm túc lôi kéo Bảo Nhi nói: "Cô ấy đã đồng ý nhảy điệu này cùng tôi."
Nói xong lại lôi kéo Bảo Nhi đi vào sàn nhảy, rất vô sỉ hướng về phía Bình An và Lý công tử đang ở bên ngoài nhe răng cười một tiếng.
Abe nhìn khắp hội trường toàn người là người, thân thể mập mạp cũng muốn vận động nhảy một điệu. Chỉ là vóc người của hắn cũng gấp ba người thường, không chừng nhỡ dẫm phải chân của bạn nhảy chỉ sợ là ba tháng cũng chưa chắc đã đi lại được.
Bên trong là dạ vũ náo nhiệt, Abe đành một thân một mình ngắm nhìn vầng trăng cuối tháng tròn trịa, thỉnh thoảng lại nhìn xuống cái bụng tròn xoa khổng lồ của mình một chút rồi thở dài.
Abe nhìn cái bụng một chút, lại ngẩng đầu nhìn trăng sáng, giống như chỉ cần như vậy là có thể ký thác niềm thương nhớ của mình, nhưng đột nhiên phát hiện trăng sáng giống như bị một chấm đen che lấp rất nhanh, chỉ trong nháy mắt cái điểm đen ấy càng ngày càng tiến tới gần, một cô gái đang ngồi trên một đám dơi giống như ngồi trên một tấm thảm đang bay tới.
Abe miệng há thật to, lập tức nước miếng đều muốn chảy xuống, bởi vì người tới không phải là ai khác, đúng là người mà hắn ngày nhớ đêm mong Ba Ba Lạp.
Ba Ba Lạp thấy Abe cũng không hề ngạc nghiên, nhìn một cái cũng biết là đồng loại, cô kiêu ngạo hỏi: "Anh Tịch Nhan có ở đây không?"
Abe đã sớm ngu đi, rất xấu hổ mang theo Ba Ba Lạp đi vào.
Giờ phút này Tịch Nhan đang cùng Bảo Nhi nhẹ nhàng tung bay trong các điệu nhảy, hai người tựa hồ rất dẻo dai không hề có chút biểu hiện mệt mỏi nào, nhìn xung quanh ai nấy cũng có vẻ như muốn nghỉ rồi.
Đợi đến một khúc kết thúc, Ba Ba Lạp đã sớm không nhịn được xông lên, đẩy Bảo Nhi ra, đứng ở trước mặt Tịch Nhan tức giận hỏi: "Cô ta là ai?".
Buổi dạ tiệc giống như trong mơ đã kết thúc, Đào Khánh Hoa vẫn còn không ngừng nghĩ tới căn biệt thự sang trọng kia, mỗi một đồ dùng đều là đò cổ quý báu, thế nên không trách được Bảo Nhi chỉ tiện tay ném ra cũng ném một viên kim cương lớn như vậy, có một gia thế như thế này mình còn lo gì tới việc xem mắt của Bảo Nhi nữa, chỉ cần con bé tùy tiện đưa cho mình một món đồ thì cuộc sống còn lại của hắn đâu cần phải lo nghĩ gì nữa.
So sánh với tâm tình kích động của Đào Khán Hoa, Tô Cầm lại chán nản rất nhiều, bà ta không dám lạc quan như vậy, bà cảm thấy mình làm những chuyện kia nói nhỏ không nhỏ nói lớn không lớn, nhưng nếu thật sự muốn so đo thì cũng có rất nhiều điều hiền toái.Thật sự không nghĩ tới con bé đó lại may mắn như thế, thật tức chết mình rồi, chỉ có như vậy mà cũng tìm lại được cụ ngoại , đã vậy lại còn là một người siêu cấp có tiền. Nhìn lão ấy cũng đã sắp vào quan tài nằm rồi, nếu như lão cho Bảo Nhi thừa kế toàn bộ tài sản, vậy còn mình và Thi Thi thì sao? Ngày ngày vẫn còn phải đi lại quan hệ, đến lúc đó. . . . . .
Bên trong biệt thự, một buổi tối náo nhiệt qua đi bây giờ cũng đã yên tĩnh lại cả biệt thự như đi vào giắc ngủ say, ngay cả Ba Ba Lạp ồn ào như vậy cũng đã đi ngủ.
Bảo Nhi ngược lại cô dậy rất sớm, cũng không phải không mệt, mà là chuyện tối ngày hôm qua quá nhiều, khiến cô không thể nào ngủ ngon, nên tỉnh dậy rất sớm.
Sau khi tỉnh lại cảm giác có rất nhiều vấn đề không rõ, hôm nay cũng không cần đi học, Bảo Nhi lại vào bếp, cô vốn chỉ biết nấu có mấy món mì, nhưng dưới sự huấn luyện ma quỷ của lão quản gia thì tay nghề của cô hiện tại cũng không đến nỗi, đoán chừng nếu không có việc làm thì đi làm đầu bếp cũng có thể sống được rồi.
Đối với sự xuất hiện bất ngờ của Ba Ba Lạp, Bảo Nhi đột nhiên cảm thấy có chút lạ, vốn là có cảm giác cô và Tịch Nhan cũng có chút mập mờ, nhưng cũng không ai giải thích cho cô, bởi vì cái tên mặt lạnh Tịch Nhan cái gì cũng không nói nhưng Bảo Nhi không hiểu sao lại cẩm nhận được cảm giác kia rất chân
