Insane
Son Tuý

Son Tuý

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325720

Bình chọn: 10.00/10/572 lượt.

giống như bươm bướm thoát

xác, liều lĩnh…..

Khi nàng sáu tuổi, đại tỷ của nàng đã danh mãn Hồ Đô. Tuy rằng vẫn

một mực chiếu cố các nàng, nhưng thần sắc luôn lạnh lùng khiến An An

thập phần kính sợ nàng. Nhưng, một năm kia, cũng trong buổi tối đen như

mực thế này, đại tỷ không mặc trang phục diễm lệ như thường ngày, thay

vào đó là bộ sườn xám màu lam nhạt cũ bằng vải trúc bâu, trên trán có

mấy sợi tóc dài bay bay, còn trên mặt cũng chỉ tô một chút phấn nhạt.

“Hoàn lương! Đó đương nhiên là may mắn lớn nhất đối với những cô

gái như chúng ta! Còn cầu mong gì hơn nữa….Chị thấy cũng đã đủ rồi!.”


Hoàn toàn không giống vẻ lãnh đạm ngày thường, trong mắt có lửa cháy

cuồng si, trên mặt tràn đầy khát vọng, chờ mòng, thâm chí là biểu tình

khủng hoảng. Nhưng mà nhìn ra được đại tỷ rất vui sướng, giống như có

hào quang chiếu rọi, nhìn là cảm thấy hưng phấn, nhưng lại ẩn ẩn một

chút thê lương cho chính mình.

Sau lại, một chén trà mê hồn đã đưa đại tỷ lên giường của cha Phong

Hiểu….lại sau đó, đại tỷ nhảy xuống vực…..sắc mặt Phong Hiểu trắng bệch

không chút huyết sắc…..Rồi sau đó…. Đại tỷ rơi vào kết cục như vậy.

Trong phòng đen kịt, toàn là đồ gỗ lim cao cấp, màu sắc sâu đậm, mẹ

luôn luôn rất thích học đòi văn vẻ, trên bàn tròn, trên mấy cái án, chỗ

nào cũng bày đồ sứ tinh xảo. Đồ sứ dưới ánh đèn lóe lên tia sáng màu

trắng nhạt, không khí nặng nề, lại giống như có trăm ngàn trăm ngàn bóng đen đang tiến đến, khiến nàng hít thở cũng thấy khó chịu.

Đã ba năm, khi đó An An không khóc, nhưng hiện tại như thế nào sau ba năm nàng lại đang khóc, lại nhìn đến thần sắc giống như nhị tỷ, một

loại cảm giác muốn rơi lệ.

Hoặc là….bởi vì chính mình đã nhuốm đầy phong trần….

An An cùng với Hoan Hoan là đang bù trừ sự thiếu thốn của nhau….

“Hắn không thích em, chỉ là muốn em…..”

“Em đi ra ngoài, chị muốn nghỉ ngơi!”

Cửa sổ đóng chặt, người bên trong chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi quanh quẩn không thôi.

oOo

Tĩnh dưỡng vài ngày, thân thể của Cố An An đã khá lên nhiều, nhưng

đối với những lời mời của Hiên Viên Tư Cửu nàng vẫn tìm cớ từ chối khéo. Mà Cố Hoan Hoan thì cứ sáng sớm đi tối tận khuya mới về, cơ hội hai chị em nhìn mặt nhau cơ hồ không có.

Một ngày này, Hà Phong Hiểu gửi thiệp đến, An An mới có thể thoát khỏi ánh mắt khó coi của Cố Tích Niên mà đi ra khỏi cửa được.

Lê Viên, rạp hát lớn nhất của Hồ Đô, trước cửa là đèn cửa Marlon màu

sắc cầu vồng, mái cong chu lan tinh xảo hoa lệ mạ vàng cùng rượng cột

chạm trổ. Những cô gái quần áo đầy màu sắc tiến đền, cùng những người

buôn bán nhỏ quát tháo lam lũ phía trước tạo nên một cảnh tượng kỳ quái

như là một thế giới khác.

An An vừa mới bước xuống cửa, gã sai vặt đã biết đó là người thiếu gia đang chờ cho nên tiến lên ngay.

“Cố tiểu thư, thiếu gia nhà tôi đã ở trên phòng chờ lâu, mời tiểu thư đi theo tôi.”

******

“Thiếu gia, Cố tiểu thư đã đến rồi ạ!” Gã sai vặt đưa Cố An An đến trước cửa, sau đó lạnh lợi mà lui xuống dưới.

“An An, em đã đến rồi.” Hà Phong Hiểu ngồi trên ghế thái sư gỗ hoa lê, nhìn thấy An An tiến vào vẫn chưa đứng dậy, chỉ quay đầu nhìn

lại một chút, rồi lại nhìn lại tiếp tục nhìn chằm chằm lên sân khấu : “ Ngồi đi! Em đến muộn, kịch đã bắt đầu diễn rồi!”

Hà Phong Hiểu mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng ngà bằng gấm, âu

phục màu đen chỉnh tề mặc ở phía trong, tươi cười lại có chút thất thần

khó đoán, những đường nét ngũ quan so với nữ giới còn tỉ mỉ hơn.

“Dạ.” An An nhẹ nhàng lên tiếng ngồi xuống.

Trên sân khấu rực rỡ sắc màu đang xướng vở Quý Phi Say Rượu.

Giữa cánh gà bằng gấm vóc thêu hoa tựa rèm cửa cực lớn, một dáng người

sinh động như nước chảy mây trôi, mặc áo dài thụng đến tận chân thêu hoa mai ở trên đỉnh, phục sức hoa lệ, dây kết nhiều màu, tay áo dài thướt

tha tựa như thêu như họa cả thế giới. An An ngồi xuống mà cảm thấy hốt

hoảng, nhưng hết thảy đều được thu hổi trong nháy mắt làm như không có

chuyện gì.

“An An, nghe nói Hiên Viên Tư Cửu đang theo đuổi em!?” Hồi lâu, Hà Phong Hiểu mới quay lại nhìn An An, tựa hồ như có chút ý cười, loại ý cười lạnh đến tận xương: “ Sắc mặt sao lại không tốt như vậy? Nếu em đi theo hắn, có thể sẽ trở thành một quý nhân(1) !”

An An quay đầu, tay vẫn vịn trên tay cầm của chiếc ghế bành, bên tai

là những tiếng trầm trồ khen ngợi dao động từng đợt, chính mình lại

không rõ đầu gỗ kia tại sao lại có thể biến thành cuộn sóng như thế này, niết niết đều không lao lực.

Hà Phong Hiểu lúc này mới để ý, khuôn mặt An An giờ đây còn trong

sáng hơn cả sương tuyết, trong hoảng hốt mang theo sự thương đau. Trong

đôi mắt dường như có ngọn lửa âm ỉ cháy, kích động chỉ muốn được bùng

lên, nàng cắn chặt môi, một chút máu tươi nồng đậm nhỏ ra ngưng lại

trong khoảnh khắc.

Thấy thế, sắc mặt của hắn bây giờ mới dịu xuống, thở dài: “ Em

đừng tức giận! Chuyện này đã truyền đi ồn ào cả thành. Em giả bệnh cũng

không phải biện pháp lâu dài……Anh thấy theo đà này, mọi chuyện về sau em khó mà không chế nổi…..