m gắt gao, móng
tay trắng bệch cắm sâu vào trong da thịt, nhuộm cả một mảng đỏ màu máu.
“Đã đi tơi bước này rồi, tôi không thể quay đầu được… đại ca chẳng qua
chỉ hỏi qua mấy chuyện trong giới, cuối cùng cũng lại… Những người như
chúng tôi, đen là đen, không thể nào trắng được, tôi không động đến
người khác, người ta cũng sẽ chém chết tôi.”
“Được rồi! Có chuyện gì cần tôi làm thì cứ mở miệng.”
Hàn Trạc Thần cười lạnh một tiếng, “Cám ơn!”
Đợi sĩ quan Vu đi rồi, ông ta mới ngồi xuống sofa, cả người cúi
xuống, hai bàn tay luồn thật sâu vào trong mái tóc mềm đen nhánh.
Ông ta lúc này hoàn toàn chẳng hề giống một ác ma giết người không
chớp mắt, ông ta yếu đuối tựa như một đứa trẻ bị thương, cần có người
bảo vệ an ủi.
Lần đầu tiên đối diện với tình cảnh thế này, tôi không biết nên làm
cái gì, cuối cùng tôi đành phải ngồi xuống bên ông ta, vuốt ve đầu ông
ta dọc theo những sợi tóc trơn mượt, giống như cách ông ta vẫn làm để dỗ tôi khi tôi vẫn còn thơ bé.
…
“Em cũng cho rằng tôi là một người xấu phải không?” Ông ta vươn tay ra ôm lấy tôi, vùi mặt vào vai tôi.
Tôi bỗng nhiên không muốn lừa lạt ông ta, thế nhưng cuối cùng vẫn dùng bộ dáng tươi cười giả tạo ứng phó: “Tôi không biết!”
“Tôi vẫn luôn luôn muốn làm người tốt… Tôi cũng không muốn đi tới
tình cảnh này, có một số việc chính tôi không hề tự nguyện nhưng vẫn
phải làm.”
Tôi dùng cánh tay nhỏ gầy, mệt mỏi ôm lấy bờ vai đang run lên của ông ta, do bởi tôi không biết trả lời như thế này, thế nên tôi cứ lặng lẽ
ngồi nghe ông ta nói.
“Vào thời điểm đại ca chết, tôi ở ngay dưới tầng… Thật sự rất thê
thảm, anh ấy bị người ta đánh bị thương khắp mình, bị quăng xuống từ
tầng hai lăm, trước lúc chết còn mở to mắt trừng tôi, chết cũng không
nhắm mắt!”
“Ông ấy cũng không thể sống lại vì sự đau đớn của ngài.” Tôi chớp đôi mắt hơi có phần ướt át, thật cố gắng nở một nụ cười, nói với hắn mà
cũng là nói với chính mình: “Thế nên ngài chỉ có thể nghĩ ra cách để
chính mình quên đi thôi.”
Đấy là kinh nghiệm tôi tổng kết ra sau nhiều năm đau khổ tột cùng, mặc dù tôi hoàn toàn không làm được việc đấy.
Trong phòng khách rộng lớn như vậy chỉ còn lại hai người chúng tôi, hai con người cùng vật lộn với sự đau khổ.
***
Ngày thứ hai, sau khi ông ta đi với tôi nghe cuộc biểu diễn liền đưa
tôi ra bờ biển, ra lệnh cho những người vốn dính lấy ông ta như hình với bóng ngồi chờ ở trên xe, không được đi cùng.
Tôi cởi giày, chân trần đi trên bờ cát mịn, mỗi một bước chân đều bị
nước biển cuốn đi rất nhanh, cuốn theo cả những hạt cát nhỏ vờn quanh
chân tôi.
Cảnh này khiến tôi bất chợt nhớ đến giai điệu vừa mới được nghe, bản
nhạc dương cầm đầu tiên tựa như tầng sóng này, giữa những tiếng ồn ầm ĩ
hòa cùng với ánh đèn neon vẫn duy trì sự yên ổn an bình, về sau sóng gió nổi lên, tuôn trào mãnh liệt, phá hủy hết thảy mọi thứ trên đời…
Có lẽ đây cũng là số mệnh của tôi thôi!
Người đàn ông như Hàn Trạc Thần giống như nước, khi bình lặng khiến
người ta cả thấy rất dịu dàng, khi xuôi theo dòng chảy khiến người ta
không nắm bắt được trong tay, khi mạnh mẽ cuộn trào lại đủ để tàn phá,
cắn nuốt cả thế gian…
Cũng chính vì như thế, trên người ông ta có một loại hấp dẫn chết
người, cho dù là nhã nhặn trầm ổn, hay bùng phát ngông cuồng cũng đều
gây cho tôi, người vẫn luôn luôn ở bên cạnh ông ta có một cảm giác chết
chìm trong đó, đến nỗi có đôi khi tôi nghĩ rằng bản thân mình đang hoàn
toàn sa vào dòng nước vô ảnh vô hình.
Một chiếc áo vest mang theo hơi ấm được khoác lên người tôi, giúp tôi xua đuổi cái lạnh của những cơn gió mùa thu.
Tôi ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng trắng bạc, hình bóng Hàn Trạc Thần vừa mơ hồ lại vừa ôn hòa như thế.
Giống như một đêm vài năm về trước.
Ngày đó, tôi cũng để chân trần đứng trong sân nhìn lên hàng vạn ngôi sao trên bầu trời.
Mẹ từng nói, người chết đi sẽ biết thành những ngôi sao, sẽ ở trên trời dõi theo những người mà người ta nhớ.
Tôi đứng ở trong sân, bởi vì tôi sợ bọn họ không nhìn thấy tôi…
Khi Hàn Trạc Thần về nhà nhìn thấy tôi như vậy bỗng giật mình, từ từ
đi về phía tôi: “Đã muộn thế này rồi mà sao vẫn còn ở ngoài sân?”
Ánh đèn vàng nhạt trên sân chiếu vào trên người ông ta, máu tươi đỏ
rực trên vai ông ta đập vào mắt khiến tôi phát hoảng, tôi đột nhiên có
cảm giác bả vai của chính mình rất rất đau, giọng nói run rẩy: “Ngài…
chảy máu kìa…”
“Không sao.”
Ông ta nắm tay tôi trở về phòng, đưa tay chạm vào bàn chân lạnh như
băng của tôi, dùng cả đôi bàn tay to ôm lấy, cau mày lại rồi nói: “Sau
này không được đi chân trần khắp nơi, sẽ bị ốm đó.”
“Dạ!” Tôi cảm thận được sự ấm áp từ lòng bàn chân, suýt nữa tôi bật khóc, nhưng rồi lại cố gắng nhẫn nhịn.
Khi còn bé, mỗi lần tôi chạy khắp nơi như thế này, mẹ tôi đều mắng
tôi nói rằng chân tôi đã bẩn hết rồi, buổi tối không được phép lên
giường ngủ.
Hiện nay muốn được nghe bà mắng nhưng tôi lại chẳng còn cơ hội nữa.
Khi Thanh băng bó vết thương cho ông ta, tôi lặng lẽ ngồi bên cạnh
nhìn, nghiên cứu từng vết sẹo sâu cạn trên người ông ta, chẳng rõ vì sao nhiề
