huyện mà bình thường không thể nào xảy ra. Tớ chỉ thuận tiện bình luận vài câu thôi.”
“À.” Chu Lỵ có chút thất vọng, bỗng nhiên như nghĩ đến cái gì, nói với Phương Dư Khả, “Lâm Lâm là một người rất truyền thống, cậu đừng vì mấy câu vừa rồi của nó mà động lòng nha. Đúng không, Lâm Lâm?” Sau đó lại tự thay Phương Dư Khả trả lời: “Nhưng cũng chẳng có ai sẽ động lòng được vì nó đâu.”
Tôi bị đánh bại hoàn toàn, giơ tay đầu hàng nói: “Trời xanh a, xin cho con được chết toàn thây.”
Phương Dư Khả cười cười không nói gì, chuẩn bị thu dọn đồ đạc ra về. Để cảm ơn cậu ta lăn qua lăn lại nửa ngày giúp tôi, tôi quyết định mời cậu ta xuống căn tin ăn trưa để cảm ơn. Vừa đi đến cổng ký túc xá, tôi đã nghe thấy giọng nói quen tai: “Dư Khả, sao cậu lại ở đây?” Tôi quay đầu lại nhìn, là Như Đình.
Trời xanh a, vì sao ngay cả toàn thây ông cũng không để cho tôi? Ông không biết loại gặp gỡ ngẫu nhiên này sẽ tạo thành oán niệm càng nhiều sao?
Tôi vội vàng cười nói với Như Đình: “Chuyện này à, hôm nay mình mượn Phương Dư Khả nhà cậu dùng một lát, mình không biết gì về máy tính vì vậy phiền toái cậu ta mua giúp mình. Còn chua kịp mời cậu ta một bữa cơm nha. Cải lương không bằng bạo lực, không bằng mấy người chúng ta cùng đi ăn một bữa rau dưa đi.”
Như Đình ra vè bỗng nhiên hiểu ra: “A, Dư Khả rất lợi hại về máy tính. Đi chứ, ăn ở đâu a? Mình cũng đang định đi gọi Dư Khả, mình chủ trì cho cậu nhé.”
“Chủ trì đi, chủ trì đi. Cậu chủ trì mình cam tâm tình nguyện.” Tôi ha ha cười. Trong lòng tôi lại đang đọng máu, vừa mới mua một cái máy tính lại đã bị người ta chủ trì, đây là cái phận gì nha. “Địa điểm tiểu thư cậu định là được.”
“Được, hai người đều là người phía nam, vậy chúng ta đi Tô Chiết Hối đi, cách đây cũng không xa. Bắt xe mất mười phút là đến.”
Khốn! Thật sự chủ trì tôi đấy phải không? Đàn ông nhà cô cũng đáng giá quá đi, thời gian nửa ngày bằng tiền cơm ở Tô Chiết Hối? Tôi mạnh mẽ giả bộ cười: “Được, vậy đi Tô Chiết Hối.”
Phương Dư Khả bỗng nhiên nói: “Tôi đói bụng, tùy tiện ăn gì đấy đi, đi xa như vậy làm gì? Trực tiếp xuống căn tin là được. Tôi muốn nếm thử cá hấp ở đó.”
Không hổ là đồng hương nha, hiểu ý, rất hiểu ý. Tôi làm bộ khó xử: “Vậy làm sao bây giờ? Mình thế nào cũng được.”
Như Đình nhìn Phương Dư Khả một chút, sắc mặt có vẻ mất hứng, nhưng vẫn nói: “Vậy đi căn tin đi.”
Vì vậy, ba chúng tôi đi xuống căn tin.
Giữa trưa mười hai giờ, căn tin rất náo nhiệt. Trong đám người đông như vậy, tôi tập tủng tìm một đôi sắp ăn xong. Tôi nhìn bọn họ chằm chằm, nhìn đến mức bọn họ không chịu nổi nữa, cấp tốc ăn xong rồi rời khỏi bàn. Khi đi qua cô gái kia còn nói: “Không để người ta ăn cơm sao? Nhìn chằm chằm như chưa thấy cơm bao giờ vậy.” Tôi coi như không nghe thấy, nhanh chóng rút ra một chuỗi chìa khóa vất lên bàn, tuyên bố chủ quyền của tôi với cái bàn. Tôi vẫy vẫy tay về phía Phương Dư Khả và Như Đình ở xa xa, ra hiệu cho bọn họ lại đây. Như Đình uyển chuyển đi tới như đi trên thảm đỏ.
Tôi chân chó chờ Như Đình ngồi xuống rồi nịnh nọt hỏi: “Muốn ăn gì?” Thật ra tôi rất muốn phỉ nhổ chính mình. Người ta diện mạo hơi cao quý chút thôi, làm gì tôi phải hèn hạ lấy lòng cô ta? Tôi giống nha hoàn lắm chắc? Tôi cũng chẳng làm gì có lỗi với cô ta, nhiều lắm cũng chỉ chiếm dụng Phương Dư Khả nửa ngày thôi, có đến mức ấy không?
Như Đình nhẹ giọng nói: “Cái gì cũng được, chỉ cần không có hành không có gừng là được.”
Khốn! Tất cả mọi thứ đều có hành và gừng, cô có biết không? Ngài quả thật là không kén chọn ha.
Ngay cả giọng nói của tôi cũng thật mượt mà, “Vậy cậu chờ một chút, mình xếp hàng mua.”
Phương Dư Khả đứng dậy, nói với tôi: “Tôi đi cùng cô. Một mình cô sao bê được cho ba người?”
“Hai người ngồi đi, tôi đi là được, chắc chắn mang về đầy đủ.” Tôi dùng chân cũng phải mang về đủ, nếu cậu giúp tôi bê, vứt vị tiểu thư này sang bên cạnh, cái này còn phải nói rõ ràng nữa sao?
Phương Dưa Khả coi lời tôi nói như vào tai này ra tai kia, không quay đầu lại đi đến trước quầy bán vé.
Tôi nhìn sắc mặt Như Đình cực kì xấu. Tôi không dám nhiều lới, nhanh chóng xếp hàng mua cơm. Phương Dư Khả hỏi tôi: “Cô muốn ăn gì?”
“Tùy ý.” Tôi lơ đãng nói.
“Không có món gì tên là tùy ý.” Phương Dư Khả bắt bẻ.
Tôi đành phải chọn mấy món không hành không gừng: canh cải mộc nhĩ, cần tây xào bách hợp, khoai tây ngâm dấm, trứng xào cà chua.
Phương Dư Khả liếc mắt nhìn tôi: “Cô thật sự đổi sang chủ nghĩa ăn chay sao?”
“Nói nhảm, kia chẳng phải người nhà cậu muốn ăn sao?”
Phương Dư Khả có chút không vui: “Cô sao biết người nhà tôi muốn ăn gì?” Khi đến lượt, cậu ta nói với đầu bếp: “Đầu bếp, cho hai đùi gà, một phần thịt kho tàu, một phần gà xào xả ớt, một phần trứng xào cà chua, một phần canh cải mộc nhĩ.” Sau đó cậu ta đút phiếu ăn vào máy.
Tôi rút phiếu ăn của cậu ta ra: “Không phải đã nói tôi mời sao?”
“Tôi nói rồi, không quen để con gái mời.”
“Tôi không mời cậu, tôi mời Như Đình, tiện thể cho cậu ăn ké vài miếng thôi, được chưa?”
Phương Dư Khả không còn biện pháp nào khác, cuối cùng phải thỏa hiệp.
Khi hai chúng tôi mang đồ
