Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325970

Bình chọn: 9.5.00/10/597 lượt.

c của Phương Dư Khả đột nhiên nở nụ cười: “Cô xem cô đi, tính tình sao vẫn hấp tấp như vậy nha?”

“Đừng có làm như tôi rất thân quen với cậu đi. Cái gì gọi là vẫn hấp tấp như vậy? Tính tình tôi rất tốt, bình thường đều nói năng nhỏ nhẹ êm tai, luôn là thục nữ, bình thường người ta còn chê giọng nói tôi quá mức ôn hòa. Chỉ có cậu mới thích gây sự, không thể trách tôi.”

Miệng Phương Dư Khả cũng sắp kéo đến mang tai: “Ừ, trước đây cô thật sự là thục nữ, tuyệt đối là thục nữ!”

Tôi bị cậu ta cười đến mức có chút hoảng hốt. Hồi ở phổ thông tôi cũng có lúc dũng mãnh, nhưng khi đó chúng tôi còn chưa quen biết nha, cậu ta sao lại cười như cái gì cũng biết vậy. Tôi trừng mắt liếc cậu ta: “Này, cười cái gì mà cười? Diện mạo tôi có chỗ nào không giống thục nữ đâu?”

Phương Dư Khả vẫn đang cười: “Đầu tiên chúng ta bàn về việc cô có phải là nữ không, sau đó rồi mới chúng minh cô là một thục nữ.”

Tôi tức giận đến cực điểm: “Cậu chứng minh đi chứng minh đi, chứng minh tôi không phải là nữ đi!” Những lời này hơi lớn tiếng một chút, khiến cho người bên đường đều ghé mắt sang.

Phương Dư Khả có chút xấu hổ: “Cô cũng cởi mở quá nhỉ, giữa nơi công cộng bảo tôi chứng minh cô là con gái.”

Tôi rốt cuộc tức giận xoay lưng đi.

Đến trước Thung lũng điện tử, Phương Dư Khả hỏi tôi: “Cô chủ yếu dùng máy tính làm gì? Công dụng khác nhau thì chọn lựa cũng khác nhau.”

Tôi hì hì cười: “Đánh chữ.”

Phương Dư Khả ngẩng đầu nhìn trời, lúc lâu mới hỏi tôi một câu: “Xin hỏi vị đồ ngốc này, ngoại trừ đánh chữ còn làm gì khác?”

“Lên mạng.”

“Xin nói cụ thể một chút.”

“Ví dụ như lên BBS, dạo diễn đàn, đọc truyện online, viết thư tình cho ông xã.” Tôi đếm đếm trên đầu ngón tay.

“Lại cụ thể một chút, vị ông xã ấy là?”

“Đương nhiên là Tiểu Tây.” Nói xong mới phát hiện nói nhầm, lập tức làm động tác kéo phéc-mơ-tua trên miệng: “Trời biết, đất biết, cậu biết, tôi biết, biết chưa?”

Phương Dư Khả bỗng nhiên không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Tôi thấy sợ hãi trong lòng, bổ sung thêm: “Cùng lắm thì để Như Đình biết.”

Phương Dư Khả bất đắc dĩ cười nói: “Chu Lâm Lâm, cô không cảm thấy giữa chúng ta lại có thêm một chuyện bí mật sao?” Không đợi tôi đáp lời, cậu ta lập tức bước vào cửa hàng vi tính. Cách Phương Dư Khả hỏi về máy tính với cách cậu ta nói chuyện với tôi là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau. Phần lớn thời gian, cậu ta nói chuyện với tôi không lạnh nhạt thì cũng ngôn ngữ điên điên, dáng vẻ chuyên nghiệp thành thục giống như bây giờ là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Tôi cũng có thể tưởng tượng tên nhóc này sau này ra ngoài làm việc sẽ là cái loại đức hạnh gì. Tất cả các phần cứng phần mềm cậu ta đều đưa ra câu hỏi cặn kẽ. Chủ cửa hàng biết là người trong nghề nên cũng không báo giá quá cao. Một giờ sau, máy tính được đưa đến dưới tầng một ký túc xá.

Tôi nói chuyện với bảo vệ để Phương Dư Khả có thể giúp tôi đưa máy tính lên lầu

Giống như đã từng tới ký túc xá của tôi, cậu ta vừa vào là tới thẳng phòng của tôi, bắt đầu đóng gói lắp đặt.

Mấy người khác trong ký túc xá cũng đều ở đó, vừa nhìn thấy có con trai lạ đi vào, thần kinh bát quái lập tức tự động dựng lên.

Chu Lỵ kéo tôi đến một bên: “Không phải cậu ra ngoài với Tiểu tây sao? Vì sao lại cùng người khác trở về? Khuôn mặt cậu sao lại hồng như thế? Các cậu có phải có quan hệ gì không thể cho người khác biết không? Thẳng thắn được khoan dung, chống cự bị nghiêm trị.”

Vương Tiệp và Văn Đào cũng vươn đến nghe tôi giải thích. Tôi biết loại cảm giác bát quái này có khẩu vị thế nào —- đó là một loại đạo đức bị khiển trách, lòng hiếu kỳ bị khiêu khích, là cảm giác ham muốn dòm ngó bị mở rộng đến vô hạn. Tôi vô lương cười: “Vì sao mặt tớ hồng? Cậu cứ thử khiêng một chiếc máy tính dưới trời nắng thì rõ. Về phần cậu ta là ai? Ha ha, tớ có trách nhiệm báo cho các cậu biết: cậu ta là người mà trong truyền thuyết nói rằng —-”

Văn Đào không chịu nổi nữa: “Cậu cứ ba hoa thôi. Nhưng rốt cuộc cậu có cái vận cứt chó gì mà có thể quen biết soái ca như thế?”

Tôi làm bộ tức giận nói với Văn Đào: “Cậu không phải người cuồng văn học sao? Sao lại nói thô tục như mẹ già của tớ vậy? Hơn nữa dựa vào cái gì tớ không thể quen biết soái ca? Lại nói đến đây, người ta là hoa đã có chủ, các cậu đừng có hái.”

Mọi người thất vọng một hồi, lửa bát quái vừa mới bùng lên đã bị tôi dập tắt. Nhưng Chu Lỵ vẫn không khuất phục hỏi: “Chính chủ của cậu ta là ai a?”

Tôi bĩu mỗi hất về phía bên phải ký túc xá: “Chính là ký túc xá sát vách, tên Như Đình, diện mạo rất khá.”

“Cái người có hai má lúm đồng tiền ấy hả?”

Tôi gật đầu, chuẩn bị diệt nốt tro tàn của đống bát quái này.

Chu Lỵ nói: “Nếu là cô ta thì mặc kệ. Tớ còn tưởng nói hoa có chủ chính là cậu chứ, tớ thấy đời tớ còn hy vọng. Cậu như vậy cũng có thể túm được một soái ca, đây thật sự là sự cổ vũ rất lớn cho phần đông con gái độc thân đang khổ sở.”

“Tố chất, chú ý tố chất! Tớ như thế này thì làm sao? Dù sao chờ tớ tóm được Tiểu Tây tới tay, tớ sẽ là người đầu tiên của Bắc Đại pose ảnh lên BBS.”

“Hắc hắc, vậy cậu rất có thể chỉ cần làm một lần đã thành công.


The Soda Pop