The Soda Pop
Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324903

Bình chọn: 10.00/10/490 lượt.

ng tự động ở phòng khách, không hiểu nổi, thế kỷ 21 rồi, đun nước là hành động thế nào. Trong nhà cũng không có ấm đun nước truyền thống nha. Phương Dư Khả lại độc ác nhìn cô chằm chằm, hất cằm về phía phòng bếp. Chu Lâm Lâm đành phải len lén chạy vào phòng tắm trên đường tới phòng bếp, mở vòi nước nóng ở mức cao nhất, rót một bình đầy. Chần chừ trong phòng tắm một lúc lâu, cô mới đưa bình nước cho Phương Dư Khả. Phương Dư Khả thật nhiệt tình rót thêm nước vào cốc của mình và Văn Đào. Chu Lâm Lâm muốn nói cái gì đó, lại bị Phương Dư Khả đuổi xuống lầu mua bánh kem. Văn Đào thật sự không nhịn được nữa, đứng dậy chào tạm biệt, Phương Dư Khả còn ôn hòa mời anh khi rảnh rỗi thường xuyên tới chơi.

Văn Đào vừa đi, Phương Dư Khả đặc biệt thư thái mà ngồi xuống uống nước, chân vắt chéo hất lên, vô cùng đắc ý.

Chu Lâm Lâm ở bên cạnh đành phải nói cho anh, nước anh uống thật ra là nước lấy từ phòng tắm. Phương Dư Khả phun một ngụm nước thẳng về phía mặt Chu Lâm Lâm.

Khi Chu Lâm Lâm sắp sinh, cả bệnh viện đều run lên bần bật. Tiếng kêu có chút thảm thiết, gào khóc om sòm. Trong đó một nửa là kêu “Phương Dư Khả, anh là tên khốn kiếp”, nửa khác là kêu “Phương Lỗi, con đi ra ngay cho mẹ, đừng để mẹ mất mặt!”

Phương Dư Khả đẹp trai quỳ gối bên cạnh giường, tay bị Chu Lâm Lâm cắn chảy máu, còn phải ngoan ngoãn nói, đúng, anh là tên khốn kiếp, Phương Lỗi nghe lời, đừng làm mẹ con đau. Khiến cho y tá trong bệnh viện nước mắt lưng tròng, còn đặc biệt mua cho anh một hộp cơm. Cuối cùng, bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra, nói vị trí thai không đúng, có lẽ khó sinh. Phương Dư Khả đang chờ ngoài cửa nghe vậy đầu óc trống rỗng, vô thức nói cứu mẹ quan trọng hơn, nhất định phải cứu mẹ trước.

Bác sĩ đặc biệt khinh bỉ liếc nhìn Phương Dư Khả, xem phim truyền hình quá nhiều rồi. Cứu mẹ hay cứu con, cậu có thể quyết định sao? Phải xem tình hình thực tế đã.

Phương Dư Khả lập tức ngẩn người ở đó, nước mắt lã chã chảy xuống, nằm úp sấp trước cửa phòng phẫu thuật, thật sự giống phin truyền hình tám giờ.

Người trong bệnh viện buổi chiều nghe một giọng nữ khóc lóc inh ỏi, cả đêm lại nghe một giọng nam gào khóc thảm thiết, thần kinh cũng sắp suy nhược tới nơi. Khi cửa phòng phẫu thuật mở ra, Phương Dư Khả đang ngồi dưới đất, một lúc lâu vẫn chưa đứng dậy. Bác sĩ đành cúi người nói với anh, cả hai mẹ con đều bình an. Sau đó, Phương Dư Khả ghé vào người Chu Lâm Lâm đang suy yếu một lúc lâu, không thèm liếc mắt nhìn Phương Lỗi càng yếu ớt hơn của nhà bọn họ. Ông bố này, thật là không tận tâm, không có trách nhiệm. Trong những tháng Chu Lâm Lâm ở cữ, Phương Dư Khả trao toàn quyền quản lý công ty cho phía đối tác của anh, tự mình làm người giám sát bệnh nhân.

Khi Chu Lâm Lâm tỉnh lại, chán chường nhìn Phương Dư Khả, la hét muốn gặp Phương Lỗi. Phương Lỗi còn đang trong phòng giữ ấm, Chu Lâm Lâm lại không đi lại được, vì vậy khiến Phương Dư Khả rất khó xử. Chu Lâm Lâm cho rằng Phương Lỗi không còn, Phương Dư Khả lừa cô, gương mặt tái nhợt lại càng tuôn ra vô số nước mắt.

Phương Dư Khả ôm cô cả nửa ngày mới tìm được cách, ngày hôm sau, anh sai cấp dưới cầm một chiếc máy quay phim tới. Mừng như điên chạy tới phòng giữ ấm ghi một đoạn phim. Chu Lâm Lâm cảm động nắm tay anh nói, anh biên tập đoạn phim này cũng không dễ dàng, thật ra anh cũng rất đau lòng đúng không, còn phải giả vờ vui cười trước mặt em. Anh xem, anh râu ria xồm xàm, đâu phải dáng vẻ có việc vui trong nhà. Phương Dư Khả bó tay, đành phải chạy tới chỗ bác sĩ, xin một giấy khai sinh trước thời hạn, cô mới tin.

Khi Phương Lỗi và Chu Lâm Lâm từ bệnh viện trở về đã là đầu tháng 4 năm 08. Những ngày ở cữ của Chu Lâm Lâm đều vượt qua trong bệnh viện, ngày đầu tiên về nhà, cô sảng khoái tắm gội sạch sẽ, sờ sờ vết sẹo trên bụng, có chút phiền muộn. Càng làm cho cô phiền muộn chính là, tính cách của Phương Lỗi còn càn quấy hơn cả cô. Tên nhóc kia chỉ cần Chu Lâm Lâm vừa ngủ là bắt đầu khóc lóc, náo loạn. Đến khi Chu Lâm Lâm không thể nhịn được nữa, định đá bao quần áo này cho mẹ già của cô. Nhưng Phương Dư Khả không cho. Chỉ cần Phương Lỗi cáu kỉnh, anh lập tức ôm thằng bé tới phòng khách, để Chu Lâm Lâm một mình ngủ thẳng cẳng trên giường.

Dần dần, Phương Lỗi càng ngày càng thân với bố, nhìn thấy Phương Dư Khả đã có thể cười tít mắt, hai mắt lấp lánh, cực kỳ giống Phương Dư Khả.

Chu Lâm Lâm bắt đầu cảm thấy mối nguy hiểm, vì vậy len lén mua đồ chơi hối lộ con trai nhà mình. Nhưng đồ chơi dù có tốt đến đâu cũng không bằng được bố giơ lên cao quay vù vù. Vì vậy, Chu Lâm Lâm quyết định, muốn chia phòng ngủ với Phương Dư Khả. Anh ngủ phòng nhỏ, cô và Phương Lỗi ngủ phòng lớn. Độc nhất là lòng dạ phụ nữ. Chu Lâm Lâm định dùng kế ly gián. Nhưng khi tiếng khóc của Phương Lỗi không ngừng vang lên lúc nửa đêm, cô không còn cách nào khác, đành phải đá văng cửa phòng Phương Dư Khả, bắt Phương Dư Khả giải quyết tất cả những chuyện thay bỉm, chùi mông. Vẻ mặt Phương Dư Khả gian xảo, cười cười nói, cả hai người bọn em đều không thể rời khỏi anh.

HẾT