à Lâm tứ thiếu gia sao?”
Giọng nói của Loan Loan trong trong thanh thanh, nàng lên tiếng mở miệng bằng chính giọng thật của mình, “Ta không phải là Lâm tứ thiếu gia.”
Vừa nghe nàng nói, Hải Tứ sợ đến mức rớt ngay từ trên ghế xuống đất, Phong Chính sững sờ đứng bật dậy. Vẻ mặt hắn vô cùng khó tin, “Ngươi… là nữ? Lúc ở Lạc Thành, thanh âm của ngươi tuyệt đối không phải như thế này.”
“Nga, đây là khẩu kỹ*.”Tiếp theo đó, Loan Loan lập tức đổi lại giọng của Lâm Quan, rồi tới giọng lần trước của Lâm tứ thiếu gia. (khẩu kỹ: kỹ thuật giả giọng, đổi giọng nói liên tục)
Vương Tán và Hải Tứ lúc này đã hoàn toàn không nói nên lời. Phong Chính hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại tâm trạng đang kích động của mình, hỏi nàng, “Rốt cuộc thì ngươi là ai? Tại sao lại giả làm người của Lâm gia?”
Mắt Loan Loan nhấp nháy đầy ủy khuất, “Cái gì mà giả mạo chứ, ta cũng họ Lâm a. Ta gọi là Lâm Loan Loan, là con út của Lâm gia, đại tiểu thư của Lâm phủ.”
Từ lúc Loan Loan gỡ mặt nạ da người xuống, những gì nàng thừa nhận đã làm ba người kinh hãi, bây giờ suy nghĩ hoàn toàn trở nên hỗn loạn, chấn động. Nửa ngày sau, Phong Chính khó khăn lắm mới thì thào được vài câu từ cổ họng, “Vậy tại sao ngươi lại trốn vào Vĩnh Uy tiêu cục?”
Loan Loan dò xét nhìn ba người trước mắt, đầu cúi xuống, giọng nói hạ thấp chỉ đủ nghe, “Bởi vì….. vì ta muốn đào hôn.”
Trong phòng đột nhiên vang lên ba thanh âm đổ vỡ, ba đại nam nhân kia trải qua vỏn vẹn nửa canh giờ đã tới 4 lần phải thất kinh hồn phách, giờ đã hoàn toàn hóa đá.
Trong vòng một đêm, Phong Kỳ tưởng rằng mình đã già mắt mờ tay yếu, thần trí hỗn loạn. Như thế nào…người trước mặt không một chút giống nam nhân lại chính là Lâm Quan? Hôm qua nhìn thấy Lâm Quan gầy gầy nhỏ bé, diện mạo có chút thanh tú, thanh âm có phần nhỏ so với nam nhân bình thường, nhưng… nhưng vẫn không phải là một nữ hài tử. Không, không, hiện tại nhìn thấy Lâm Quan, cả tướng mạo lẫn giọng nói đều thay đổi. Phong Kỳ nhướng ánh mắt sang nhìn Vương Tán, Vương Tán chỉ có thể cười khổ gật đầu. Phong Kỳ nghĩ dù sao mình cũng là bậc trưởng bối, cũng nên làm điều gì đó, nhưng trong nhất thời cũng không biết phải nói gì, chỉ đành im miệng ngồi đấy.
Mạt Đại Đại mặc kệ mọi người, nàng liếc mắt một cái đã nhận ra trước mắt mình là một nữ hài tử đáng yêu kiều diễm như hoa như ngọc. Trong lúc những người khác còn đang thất thần suy tính, nàng đã tiến lên, kéo Loan Loan sang một bên hỏi chuyện.
Phong Chính phiền muộn chăm chăm nhìn mặt đất hồi lâu, đột nhiên nhìn thấy Mạt Đại Đại và Loan Loan trò chuyện vô cùng vui vẻ, liền xen vào một câu, “Ta nghĩ, ngày mai nên đưa Lâm đại tiểu thư về Lạc Thành.”
Mạt Đại Đại lập tức lên tiếng phản đối, “Không được, ngàn dặm xa xôi, Loan Loan đến nơi này cũng chỉ mới được nửa tháng, nói như thế nào cũng phải lưu lại thêm một thời gian.” Nói xong nàng quắc mắt nhìn sang trượng phu của mình, Phong Kỳ vội nói, “Đúng vậy, đúng vậy, Lâm Quan… à không Loan Loan, ngươi nên lưu lại thêm một thời gian nữa cho biết Bắc Thành.”
Phong Chính thở dài một tiếng, “Cha, nương, Lâm đại tiểu thư rời nhà bỏ trốn, đến bây giờ đã được một thời gian rồi. Từ trên xuống dưới Lâm phủ chắc chắn đã rối loạn cả lên, đã vậy còn không nhận được một chút tin tức nào từ Lâm tiểu thư.”
Loan Loan vội nói, “Ta viết ngay phong thư cho cha mẹ và các ca ca là được rồi.”
Phong Chính còn muốn nói gì đó, nhưng Mạt Đại Đại đã cắt ngang, “Đúng vậy, chỉ cần viết một lá thư giải thích rõ ngọn ngành cho Lâm gia.”
Tuy rằng trong một đêm Loan Loan từ nam biến thành nữ, ngay cả tên tuổi, giọng nói cũng biến đổi, nhưng sau khi kinh ngạc một hồi thì mọi người vẫn đối xử với Loan Loan không thay đổi, tốt bụng hòa nhã như xưa. Nàng mỗi ngày vẫn học tập, cưỡi ngựa, bàn tán những chuyện ở Bắc Thành, chơi cờ cùng Phong Chính, trò chuyện với Phong gia chủ mẫu… Ngày qua ngày không có gì khác biệt, nhưng trên thực tế có một điểm bất đồng lớn. Từ ngày thân phận thật của nàng lộ ra, Phong đại đương gia xem nàng lúc trước và bây giờ là hai con người khác biệt, cư xử hoàn toàn lạnh lùng, trừ khi phải giảng giải chuyện buôn bán, bình thường không hề mở miệng, đừng hòng nghe được hắn nói một câu nào, thật sự đúng là “Kim khẩu khó mở” a.
Loan Loan cứ phải nhìn thấy dáng vẻ lạnh như băng từ khuôn mặt tuấn tú kia, tâm tình cực kì buồn bực. Chẳng lẽ mình đã giáng một đòn thật mạnh vào hắn sao, nhưng diện mạo của chính mình có gì mạo phạm đến hắn chứ, còn nhớ rõ lúc ở Lạc Thành, hắn đối với bộ dạng xiêm áo như vậy của mình cũng tỏ vẻ chán ghét.
Loan Loan suy nghĩ trăm bề vẫn không có lời giải, liền chạy hỏi những người chung quanh. Không phải có câu “Biết con không ai bằng cha” sao, đầu tiên nàng liền chạy đi hỏi Phong Kỳ. “Phong bá bá, Phong đại ca vì cái gì mà mặt lúc nào cũng nghiêm lạnh?” Phong Kỳ hạ một quân cờ trên bàn rồi cũng không ngẩng đầu lên liền trả lời, “Chiếu tướng! Hắn nha… Tiểu tử đó lúc nào cũng như vậy, ta đây làm cha mà lúc nào cũng thấy bộ dáng hắn đều như thế, từ lúc còn ở Trung Nguyên dọn tới đây.”
Thế là nàng chạy đi hỏi Mạt Đại Đại,