XtGem Forum catalog
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327572

Bình chọn: 7.5.00/10/757 lượt.

ăn cơm.

Bàn ăn hình tròn, ông Tiếu bà Tiếu ngồi cạnh nhau, Tiếu Dương không thể không ngồi bên cạnh Quách Doanh.

Tiếu Dương cúi đầu ăn cơm, không nói một tiếng.

“Tiếu Dương à, gắp thức ăn cho Quách Doanh đi”. Bà Tiếu gọi.

“Cũng chẳng phải là trẻ con, cần gì phải làm vậy”.

“Người ta đến đây là khách, đứa nhỏ này”.

Tiếu Dương miễn cưỡng gặp một miếng thịt ba chỉ, đặt vào bát cơm của cô

nàng, anh nhớ rõ cô ta sợ béo, không bao giờ ăn thịt nhiều mỡ.

Quách Doanh khó xử nhìn đồ ăn, ăn cũng không được, không ăn cũng không được.

“Thế nào, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”. Bà Tiếu hỏi cô.

Quách Doanh gắp miếng thịt ba chỉ đưa lên miệng, vừa ăn vừa nói, “Rất ngon ạ”.

Lúc phải nuốt xuống, sắc mặt trông rất khó coi.

Cả thể xác và tinh thần Tiếu Dương đều thấy sung sướng, vội vàng ăn hết bát cơm, “Ba mẹ, con ăn xong rồi, con lên phòng đây”.

Đi vào phòng, anh lấy ra một chiếc đĩa CD cho vào đầu đĩa than, bên trong

phát ra một giai điệu quen thuộc, “Đôi mắt đen lúng liếng và nụ cười của em, làm sao lại khó quên đến thế dù khuôn mặt em đã thay đổi, thời gian nhẹ bỗng trôi qua như chạy trốn, quay đầu nhìn lại đã vội vã mấy năm…

“. [1'>

Theo giai điệu của bài hát, anh thầm hát khẽ, suy nghĩ trở lại năm mười tám tuổi hoa.

Khi đó đôi mắt đen láy của Khương Hiểu Nhiên sáng ngời, từ ánh mắt đầu tiên đã thu hút sâu sắc anh, cũng chính là gọi tình yêu từ cái nhìn đầu

tiên.

Mỗi lần tiếp xúc anh đều thấy yêu cô nhiều hơn.

Lần

đầu tiên thổ lộ đã bị cô từ chối, trên mặt anh làm vẻ dường như không

sao, nhưng trong lòng thấy bị tổn thương. Sau đó, lợi dụng Phan Yến Ny

để kích thích cô, nửa cưỡng chế nửa dụ dỗ để cô làm bạn gái anh.

Hai năm yêu nhau, cho đến bây giờ đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh.

Thời niên thiếu không nhìn được hương vị sầu muộn, bọn họ tận tình hưởng thụ tuổi xuân tươi đẹp tràn đầy đam mê.

Tận sâu trong kí ức của anh, anh vẫn nhớ mùa hè năm đó anh và cô cùng nhau

đến cánh đồng bắt đom đóm. Năm ấy anh mới hai mươi mốt, cô hai mươi,

đúng là năm tháng đẹp nhất.

Kì nghỉ hè ấy, hai người đều về thành phố A, anh muốn tạo không khí lãng mạn trong thế giới chỉ có hai người, nhưng lại thiếu nhiều kinh nghiệm. Sau đó bỏ thời gian đọc một cuốn

tiểu thuyết ngôn tình dành cho những người trẻ tuổi, lật từng trang rồi

làm theo.

Vì thế trong đêm tối mùa hè ấy, anh hẹn cô ở cánh đồng

vùng ngoại ô thành phố. Ngay lúc đó Khương Hiểu Nhiên không hề hiểu gì

về cái gọi là lãng mạn, đến bây giờ cũng giống vậy. Cô ngây ngốc hỏi,

khung cảnh tối lửa tắt đèn thế này thì đi dã ngoại gì chứ.

Chờ đến khi anh lấy ra một cái vợt lưới, ra vẻ thần bí hỏi cô, “Biết cái này để làm gì không?”.

“Bắt cá”.

Anh khẽ cốc đầu vào trán cô, “Ngốc ạ”.

“Biết em ngốc còn hỏi làm gì”.

Ngay lúc đó, giữa không trung bay đến rất nhiều đom đóm, xuất hiện trên màn

đêm tối đen ấy, giống như những vì sao lấp lánh, lúc tối lúc sáng, khiến cho người ta mê mẩn.

Tiếu Dương mạnh mẽ giơ vợt tóm gọn một đám, sau đó đổ vào một cái túi lớn.

Thoáng chốc, túi to đó lòe lòe nhấp nháy, đom đóm ở bên trong nhảy múa, Khương Hiểu Nhiên vui vẻ nhẩy cẫng lên, “Tiếu Dương, tuyệt vời, giờ em vẫn mới được nhìn thấy hình ảnh đẹp như vậy”.

Trong ánh sáng yếu ớt của đàn đom đóm, nụ cười cô hiện lên tươi tắn như hoa, đôi mắt sáng ngời linh động trong đêm.

Giống như thiên sứ xinh đẹp.

Anh cúi đầu, in lên đôi môi cô một nụ hôn nhẹ, không mang theo dục vọng, chỉ là bản năng muốn đến gần cô.

“Tối đen đơn độc bên gối là cái ấm áp của em, sáng sớm mai thức dậy lại là

nỗi buồn của tôi, có lẽ ngày mai ánh mặt trời sẽ về lại nhân gian, em

bước đi trên con đường mòn trước kia. Cuộc đời này rất khó tìm được một

người bạn đồng hành hiểu nhau… “.

Sao lại khó quên đến vậy dù em đã thay đổi rất nhiều.

Anh vẫn không quên được khi ly hôn, cô kéo theo vali, kiên quyết bước đi.

Vẻ mặt kiên nghị, nhưng bóng dáng rất cô đơn, còn mang theo vài phần đơn độc.

Hiểu Hiểu ngốc, cô thể hiện thật kiên cường, nhưng kì thực chỉ làm ra vẻ kiên cường mà thôi.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Tiếu Dương lười biếng đứng dậy, buông một câu, " Cửa không khóa ".

Bà Tiếu đẩy cửa vào, “Tiếu Dương, hôm nay con không lịch sự gì cả”.

“Sao ạ?”. Anh đứng lên, “Mẹ, mẹ ngồi nói đi, đứng làm gì cho mệt”.

Bà Tiếu ngồi xuống, “Con thật là… đứa nhỏ này, xem con kìa, sao lại không

biết cách xử sự như vậy, không nói được với con bé mấy câu đã bỏ chạy

lên lầu”.

“Mẹ, con đã chia tay với cô ta, không còn liên can gì nữa”.

“Nói chia tay là chia tay được à, dù sao hai đứa cũng ở chung hai năm, bao

nhiêu tình cảm thế kia. Sau lại dùng thái độ này đối xử với con bé, dù

sao đi nữa nhà họ Quách và gia đình chúng ta cũng có giao tình vài chục

năm rồi”.

“Được rồi được rồi được rồi mẹ ạ. Lần sau con nhất định coi như gặp được đồng chí, đối đãi với cô ấy tuyệt đối là tình bạn cách mạng, thế là chu toàn rồi chứ?!”.

“Con đừng ba hoa với mẹ, con

không phải còn muốn đến với Khương Hiểu Nhiên sao? Mẹ nói cho con biết,

con và con bé đó không hợp đâu”.

“Cái gì gọi là không hợp, con cảm thấy rất t