Sao Song Ngư

Sao Song Ngư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323290

Bình chọn: 7.00/10/329 lượt.



Hai người cứ thế lặng lẽ giằng co.

Thiếu gia bỗng nhiên kéo tay Gia Hòa ra, nhìn cô nói: “Tôi không hỏi nữa. Cô đừng như vậy…”

Gia Hòa thất thần nhìn anh, không thể phân biệt rõ ràng trong lòng có có cảm nhận gì, cô cũng bất giác nói: “Cám ơn.”

Một giờ sáng, Gia Hòa ngồi trước cửa sổ phòng ngủ ngẩn người.

Cô vốn tưởng rằng mình đã thoát khỏi câu chuyện kia, nhưng hoá ra lúc nhớ lại, tất cả cảnh tượng vẫn rõ ràng sống động như vậy.

Hàn Khải khiến cô nhớ tới Tử Uy, bạn trai trước kia của cô. Kỳ thật hai người bọn họ không hề tương tự, nhưng một biểu tình nào đó của Hàn Khải đã kích động sợi dây kia trong đáy lòng cô.

Ba năm qua, cô tưởng rằng mình đã ổn rồi, nhưng hoá ra vết thương vẫn còn đó, bởi vì cô chưa bao giờ thử làm cho nó kết vẩy.

Ở sát vách, thiếu gia tựa vào đầu giường, ánh mắt vô thần nhìn màn hình tivi đầy bông tuyết, cảm thấy nóng nảy không lý do.

Có lẽ là, có lẽ là lý do đó…

Qua thật lâu, anh tắt tivi, đứng dậy đến phòng khách hút thuốc.

“Tôi tưởng anh ngủ rồi.” Âm thanh của Gia Hòa bỗng vang lên.

Thiếu gia hơi kinh ngạc xoay người nhìn cô, ánh lửa thuốc lá lúc sáng lúc tối trong đêm đen.

Gia Hòa lắc lắc cái cốc trong tay: “Tôi dậy uống nước.”

“Ờ.” Anh ngã vào sofa, hút từng hơi thuốc.

“Hôm nay, cám ơn anh.” Gia Hòa ngượng ngùng nói xong liền trở về phòng.

Nhìn thấy Gia Hòa khẽ khàng khép cửa lại, thiếu gia dập tắt điếu thuốc, nằm xuống sofa.

Gần đây cô thường xuyên nói cám ơn với anh.

Đến Thượng Hải ba tháng, thiếu gia rốt cuộc có được công việc đầu tiên.

“Cơm cà ri?” Anh trừng Gia Hòa, “Cô muốn thấy tôi bị chê cười phải không?”

Gia Hòa đi theo sau thiếu gia từ phòng ngủ đến phòng khách, rồi từ phòng khách về phòng ngủ: “Minh thiếu, tôi biết trong thời gian ngắn anh không có cách chấp nhận, nhưng mà nhãn hiệu này rất có tiếng tăm ở Nhật Bản, ngay cả vua cũng chỉ đích danh ——”

“Tôi mặc kệ hoàng đế vua chúa. Tôi mặc kệ!” Anh hung hăng trừng cô, sau đó châm điếu thuốc.

Gia Hòa giận tái mặt, chộp lấy thuốc lá từ trong tay anh: “Tôi mặc kệ anh làm hay không, đã ký hợp đồng rồi. Tuần sau anh phải đi.”

Nói xong cô ngậm điếu thuốc đi ra ngoài.

Anh nhìn bóng lưng của cô mà buồn bực không nói ra lời, dùng sức ném bật lửa lên giường nhưng cũng chẳng nói được gì.

Nhưng sáng sớm tuần sau, thiếu gia vẫn cùng Gia Hòa đến studio quay phim.

“Đừng cứ để mặt đen thui thế…” Gia Hòa trên mặt lộ vẻ tươi cười, nhưng ngoài miệng nghiến răng nghiến lợi.

Thiếu gia không cảm kích mà hừ một tiếng, xoay người muốn đi: “Vậy cô đi quay đi, tôi trở về ngủ.”

“Haiz!” Gia Hòa bất đắc dĩ túm cánh tay dài của anh, cười làm lành nói: “Thiếu gia…”

Ánh mắt James xoay vòng một cái, hình như có ý tưởng mới.

“Tôi muốn ăn pudding xoài của Hui Lau Shan*.”

(*) chuỗi cửa hàng chuyên về “tráng miệng lành mạnh” (healthy dessert) thuộc công ty sản xuất thực phẩm Hui Lau Shan (http://www.hkhls.com). Thành lập hồi thập niên 1960 từ Yuen Long (Nguyên Lãng) ở New Territories (Tân Giới), Hui Lau Shan nguyên thủy bán dược thảo, nổi tiếng với hai món thạch rùa (turtle jelly) và trà dược thảo (herbal tea). Sau này, chuỗi cửa hàng chuyển sang chuyên trị các món tráng miệng và quà vặt (snack). Hiện nay Hui Lau Shan có khoảng 50 cửa hàng rải khắp Hong Kong và nhiều cửa hàng ở Trung Quốc, Malaysia, Hoa Kỳ… [nguồn: http://www.phamhongphuoc.net/2013/11/25/mon-trang-mieng-xoai-la-tat-ca-hui-lau-shan/'>

Gia Hòa đưa ra vẻ mặt đau khổ: “Nơi này là Tân Trang…”

“Tôi mặc kệ, trước khi quay phim nhất định phải có.” Anh đắc ý khoanh tay ngồi xuống sofa.

Cô trề môi mếu máo: “Có phải được ăn là bắt đầu làm việc không?”

“Xem tâm trạng của bổn thiếu gia đã.” Anh cười cười, ngẩng đầu nhìn cô.

Cô vỗ vai anh: “Đừng chạy loạn.”

Cô dặn dò vài câu với nhân viên bên cạnh rồi đi khỏi.

Bình thường bắt đầu làm việc đều là 8 giờ sáng, gần 10 giờ bắt đầu quay. Vì thế thiếu gia lấy ra máy Gameboy mang theo bên người chơi tiếp, sau khi Super Mario vượt qua mấy cấp, anh bắt đầu nhàm chán nhìn xung quanh.

Lúc này có nhân viên đến thông báo với anh 20 phút nữa sẽ bắt đầu quay phim.

“Làm gì, trước đó không phải đã nói rồi à.” Thiếu gia lầu bầu, trong lòng lại suy nghĩ chắc cô không xảy ra chuyện chứ, sắp một tiếng rưỡi rồi.

Đang lúc anh lấy di động định gọi điện thì hai cốc pudding xoài xuất hiện trước mắt anh.

Thiếu gia ngẩng đầu nhìn Gia Hòa, mặt cô bị phơi nắng đến đỏ bừng, thở hổn hển.

Bỗng nhiên ánh mắt anh trầm xuống, cầm cốc bắt đầu ăn, nhưng ngoài miệng không quên oán trách: “Bảo cô đi mua pudding xoài, không phải bảo cô đi Thái Lan mua xoài, đi lâu như vậy, sắp quay rồi.”

Gia Hòa buông túi xách xuống, đấm đấm vai: “Từ đây đến Phổ Đông rất xa mà.”

Anh đột nhiên ho mấy cái, cô vội vàng vỗ lưng cho anh.

“Cô đi Phổ Đông mua?! Cô não ngắn à, xa như thế.” Anh vừa lau vết nước bên miệng vừa trừng cô.

“Không phải anh nói cửa hàng trên đại lộ Thế Kỷ có hương vị giống ở Hồng Kông nhất sao, tôi biết khẩu vị của anh, mua về không hợp ý anh sẽ chẳng chịu ăn.” Gia Hòa hô to gọi nhỏ với anh cũng không thèm để ý.

Thiếu gia sửng sốt vài giây, bỗng


XtGem Forum catalog