Disneyland 1972 Love the old s
Sao Song Ngư

Sao Song Ngư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323202

Bình chọn: 7.5.00/10/320 lượt.

âu người yêu của bạn sẽ có một ngày không yêu bạn.

Vợ Tony mau chóng tới nơi, sắc mặt cô ấy tái nhợt, không ngừng xoay chiếc nhẫn trên tay mình, bên cạnh cô ấy là hai cụ già đang an ủi.

Lại qua một giờ, bác sĩ đi ra, lấy làm tiếc mà nói với bọn họ, bởi vì là ung thư thời kỳ cuối, ba phút trước anh ta đã ngừng thở.

Gia Hòa chợt hiểu được câu nói kia của anh ta, “Rất nhiều chuyện, quan trọng nhất là phải biết quý trọng. Quý trọng hiện tại, mới là quý trọng tương lai.” Khi anh ta nói lời này, rốt cuộc tâm trạng như thế nào?

Nước mắt cô rơi lã chã, thiếu gia ôm chặt cô, bàn tay ấm áp vỗ lưng cô.

Cô cũng ôm anh thật chặt, giờ khắc này, cô rốt cuộc biết được, mình không thể rời khỏi anh.

Tony nói đúng, hiện thực, cho dù là hiện tại hay tương lai, sợ hãi là vô ích. Chúng ta muốn dùng ánh mắt và tâm hồn để tìm ra hạnh phúc và đau khổ, nếu chúng nó luôn tồn tại, thì vì sao khi hạnh phúc không ở đây mà quên đi đau khổ, lúc đau khổ ở đây thì hãy mong chờ hạnh phúc chứ.

Thiếu gia cũng nói đúng, cho dù anh có bao nhiêu khuyết điểm, giữa bọn họ có khoảng cách bao lớn, chỉ cần cô vẫn yêu anh thì sẽ không muốn rời khỏi anh. Bởi vì người yêu nhau không thể phân ly.

Có đôi khi cuộc sống rất khó khăn, nó ép buộc chúng ta làm thỏa hiệp, nhưng mà bất cứ lúc nào, trên con đường rất dài này, thứ chúng ta không thể mất đi chính là dũng khí và tín nhiệm.

Cô rất hối hận chưa từng chân thành nói lời cám ơn với Tony, anh ta luôn giúp cô nhiều việc như vậy.

Mà người ở trước mắt cô đây, cô sẽ không để mình hối hận lần nữa.

Từ bệnh viện trở về nhà, dọc đường đi mọi người vô cùng phấn chấn. Thời tiết vào đầu tháng hai, ban đêm cực kỳ lạnh.

Thiếu gia lấy ra tay phải lạnh lẽo của Gia Hòa ở trong túi áo lạnh mà đặt vào túi áo ấm áp của mình.

Cô nhìn anh, anh nhìn về phía trước, không nói gì.

Cô biết, anh cũng rất buồn.

Gia Hòa dừng bước, thiếu gia xoay người.

Cô đem bày tay còn lại cũng đặt vào trong túi áo của anh, nắm chặt tay anh.

“Có phải em đã làm một việc ngốc nghếch không?”

Đôi mắt sưng lên của thiếu gia rốt cuộc đã mỉm cười.

“Em xin lỗi…”

Anh buông tay cô ra, ôm chặt cô trước ngực chỉ mặc chiếc áo thun, dùng áo khoác bọc lấy cô: “Cho dù em muốn anh thế nào, em hãy nói cho anh biết được không? Anh…không muốn để vuột mất em.”

Cô gật đầu, cảm thấy khuôn mặt lạnh lẽo nóng lên trước ngực anh.

Cô không bao giờ vì sợ hãi mà để vuột mất anh nữa.

Ngọn đèn bên đường chiếu ra ánh sáng vàng nhạt, rọi lên khuôn mặt của mỗi người dịu dàng hơn. Bên trong dòng người qua lại, có ai nghĩ tới, mình đã từng bởi vì không dũng cảm mà bỏ qua những thứ gì?

Năm mới trôi qua rất nhanh, hôm nay mùng mười, Gia Hòa ngạc nhiên biết được, Michelle sắp đi Singapore.

“Tôi muốn đi tìm Hàn Khải.” Cô ta vừa thu dọn hành lý vừa nói.

“Vậy còn Ray…” Gia Hòa biết giữa bọn họ nhất định có gì đó.

Michelle kéo khóa lên: “Là cậu ta bảo tôi đi.”

Cô không hỏi nữa. Thực ra, Ray cũng là một người dũng cảm.

Trần Kiện Phong đi London vào ngày mười lăm, anh ta gửi bưu kiện nói với Gia Hòa, tại một tiệm đồ cổ nào đó anh ta tìm được một hòn thủy tinh rất giống con rùa rụt cổ. Vật này khiến anh ta xài hết một tháng tiền lương, nhưng anh ta rất thích. Nhưng mà thời tiết ở London rất tệ, có chút giống Thành Đô, vì thế sau khi kết thúc đào tạo anh ta sẽ lập tức về ngay.

Lúc gọi điện cho Bảo Thục, cô vui sướng nói rằng cô gái kia theo đuổi Dư Chính đã bỏ cuộc. Hỏi cô làm sao biết được, cô không thể nói ra nguyên do. Nhưng Gia Hòa biết, mỗi lần cô nói dối âm thanh đều run rẩy.

Ray cũng về Hồng Kông trình diện ba mình, dưới sự đe dọa của thiếu gia và dụ lợi của Gia Hòa, anh ta đồng ý không tiết lộ chuyện của bọn họ.

Vào tháng ba, Thượng Hải bắt đầu chuyển ấm, nhưng Gia Hòa và thiếu gia vẫn mặc bộ áo lạnh đôi kia. Michelle đi rồi, căn hộ ở lầu hai cũng được bọn họ thuê luôn. Bởi vì Gia Hòa cảm thấy, cô ta sẽ trở về.

Ăn xong bữa tối từ góc đường trở về nhà, dọc đường đi gió nhẹ mây trôi, mặc áo lạnh quả thật hơi nóng.

Gia Hòa suy nghĩ, không bằng ngày mai lại đi mua thêm mấy chiếc áo đôi để mặc.

Đến dưới lầu, một chiếc xe Beetle màu đen sáng loáng đậu trong sân vườn. Cô không khỏi nhìn trái nhìn phải mê tít. Trước kia khi học đại học tại Australia cô từng chạy một chiếc Mini Copper màu đen, khi ấy cô đã dự định sau khi tốt nghiệp sẽ mua một chiếc Beetle.

*Beetle

http://cllctr.com/image/15877b508a9bc7a30f801b7a303c7fad/576

*Mini Cooper

http://pictures.topspeed.com/IMG/crop/201104/mini-cooper-by-rolls-3_600x0w.jpg

Bỗng nhiên tiếng “đô đô” lanh lảnh phát ra từ chiếc Beetle, tiếp theo đèn xe sáng vài cái, ổ khóa chống trộm mở ra.

Cô giật mình quay đầu nhìn thiếu gia, trong tay anh là một móc chìa khóa xe màu đen.

“Thích không, ngày mai là sinh nhật em.” Thì ra lúc anh cười đắc ý cũng có hai má lúm đồng tiền.

Cô vui sướng ôm cổ anh, đưa miệng đến gần.

Thiếu gia ôm eo cô, vừa hôn cô vừa suy nghĩ, xem ra thằng nhóc Tăng Gia Dịch kia còn có chút hữu dụng.

“Anh là hoàng tử, không phải con rùa rụt cổ.”

Cô hết sức vui vẻ, thế cho nên sáng hôm sau cô mới phát