dưới sự chỉ bảo của
ông, Tô Ngu và hai người bạn học thay quần áo làm việc, đội mũ và đi giày, đeo găng tay, rồi khử trùng một cách đơn giản, sau đó mới được vào nơi làm việc bên trong.
- Đây là công đoạn cắt, là quá trình làm cho đá thô trở thành đá quý. Công đoạn này rất quan trọng, có thể nói thực hiện công đoạn này tốt hay không sẽ quyết định đến thành phẩm cuối cùng của đá quý. Một viên đá quý được cắt tốt, phải có màu sắc đều, độ bóng tốt, chỉ có khuyết điểm nhỏ có thể chấp nhận được, và đồng thời đạt tới trọng lượng carat chuẩn xác tuyệt đối. Nào, mọi người hãy nhìn bên này.
Vì đã được báo trước rằng có học sinh không nghe được, nên sư phụ Đổng cố gắng nói chậm, hơn nữa mặt luôn hướng thẳng về phía Tô Ngu, chỉ rõ cần phải thao tác máy tính như thế nào để điều chỉnh phương vị và góc độ máy cắt.
Điều đó khiến cho Tô Ngu ý thức được, vị sư phụ này có lẽ hoàn toàn không phải là một nhân viên bình thường của nhà máy, mà là thầy giáo của họ. Tạ Thanh Hoan dường như cũng cảm nhận thấy điều đó, nên không còn kiêu ngạo như trước, thay vào đó là vẻ chăm chú và nghiêm túc.
- Đối với những hòn đá thô cổ màu sắc đẹp, thì việc cắt theo hình bầu dục thường là cách tốt nhất, vì có thể giúp phô bày được một cách tốt nhất vẻ đẹp của nó... Ví dụ như mọi người hãy nhìn vào miếng này... - Giới thiệu đến đây,
sư phụ Đổng đột nhiên đập vào người công nhân đang làm việc chăm chú bên
máy cắt - Bài Bài, cậu dừng lại một chút, có học sinh của S.S đến học, cậu hãy cắt cho họ xem.
Người kia quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên. Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan
đồng thanh kêu lên:
- Ơ, thầy! - Thì ra, người đó không phải là ai khác mà chính là thầy Chung Bài Bài đã bị Diệp Nhất làm cho tức giận bỏ về.
- Ô, lại gặp nhau rồi, người đẹp! - Chung Bài Bài cười hì hì đứng dậy.
Tạ Thanh Hoan nhìn Chung Bài Bài với vẻ rất ngạc nhiên:
- Thầy là thợ cắt á?
- No! No! No! Nói theo ý nghĩa nghiêm túc nhất, tôi là một nhà khoa học.
- Gì cơ?
- Khà, khà... - Sư phụ Đổng đứng bên cạnh bèn lên tiếng - Các cô cậu
đừng thấy vẻ bề ngoài của cậu ấy mà coi thường, cậu ấy là của quý của nhà máy đấy. Cỗ máy đang để trước mặt các cô cậu là do cậu ấy nghiên cứu thiết kế ra đấy".
Tô Ngu ngạc nhiên nhìn chiếc máy cắt hoàn toàn được thao tác bằng máy
tính, lẽ nào lại như vậy? Là Chung Bài Bài thiết kế thật sao?
Chung Bài Bài nói với vẻ khiêm tốn:
- Đâu có, đâu có, tôi chỉ là tham khảo thành quả nghiên cứu khoa học cùa
nhà khoa học thiên tài Nga Marcel Tolkowsky mà thôi. Chính ông là ngưởi đầu tiên tính toán ra được cao độ cắt hình tròn, tỉ lệ bề mặt (table) và tỉ lệ độ dày (depth) sớm nhất... - Thấy Tạ Thanh Hoan chăm chú nhìn mình, Chung Bài Bài bèn sửa lại mái tóc và quần áo, rồi nói tiếp - Tất nhiên, nếu cô thấy ngưỡng mộ tôi, thì tôi cũng không từ chối.
Phản ứng của Tạ Thanh Hoan là lập tức quay đầu đi và nguýt một cái.
Chung Bài Bài vội đến trước mặt cô:
- Thực ra, ngoài máy cắt, tôi còn phát minh ra máy mài và nghiền đá quý,
máy đánh bóng rung và một loạt công cụ chế tác kim cương, để tôi giới thiệu chúng cho cô xem! - Nói rồi, Chung Bài Bài kéo tay Tạ Thanh Hoan.
Tạ Thanh Hoan vừa cuống vừa tức giận, vội tránh và kêu lên:
- Thầy Chung, xin thầy hãy tự trọng một chút!
- Tự trọng? Tôi có làm gì không tự trọng đâu? - Chung Bài Bài nói với vẻ ấm
ức .
Tô Ngu thấy thế, nghĩ thầm, đầu óc của các nhà khoa học quả nhiên rất khùng.
May mà đúng lúc đó điện thoại di động của Chung Bài Bài đổ chuông, sau
khi nghe điện, mặt anh ta lập tức biến sắc:
- Ồ, Tiểu Nhan Nhan, là anh à? Hôm nay là thứ ba, sao anh lại ở trong nước
thế?
Tiểu Nhan Nhan? Nhìn khẩu hình của Chung Bài Bài, trong đầu Tô Ngu chợt lóe lên, cái người mà Chung Bài Bài vừa gọi tên ấy liệu có phải là Ôn Nhan
Khanh không?
Quả nhiên, đúng là Ôn Nhan Khanh. Vì sau khi Chung Bài Bài "ừ" xong thì
bước về phía cô, mắt sáng bừng:
- Em gái, thầy Ôn của em nói, em về trường ngay bây giờ, thầy ấy có việc cần đến em.
Phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là nghĩ ngay đến Diệp Nhất!
Cô lập tức quay người, chạy vụt ra khỏi gian xưởng. Chiếc xe của nhà
trường vẫn chờ ở ngoài cổng, không chờ cô lên tiếng, người lái xe đã mở cửa
xe, nói:
- Tôi đã nhận được điện thoại của thầy Ôn rồi, thầy ấy bảo tôi đưa cô về.
Thế là cô đi xe của trường trở về S.S.
Vừa vào đến trường thì thấy bãi đỗ xe vốn rất trống giờ đây chật ních. Xem
ra, cha của Diệp Nhất đã về đến nơi. Không chậm trễ một giây, Tô Ngu chạy ngay đến trước phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh, đang định gõ cửa thì cánh cửa bật mở từ bên trong, người mở chính là Ôn Nhan Khanh.
- Vào đi - Ôn Nhan Khanh nói với cô.
Tô Ngu nhón chân đi vào. Hôm qua khi cô tới, trong phòng là các giá xếp
đầy sách. Lúc này, ở đây đã ngổn ngang dây điện, máy tính và các loại dụng cụ khác đặt ở khắp mọi nơi, nhìn thoáng qua cũng có thể tính nhẩm được hơn hai mươi người. Trong số đó có một người ngồi ở chiếc ghế mà hôm qua cô đã ngồi và đang nói gì đó với người trợ lí, thấy cô vào liền đưa mắt nhìn cô. Tô Ngu cảm