ủ rất quái lạ, mãi cho đến
hôm qua ta từ trong miệng nha hoàn nghe được tin tức, ta mới biết được
Vũ Lâm tiểu thư không ở trong phủ .”
Thật không? Nếu tin tức là thật,xem ra là Hạ vương phủ cố ý giấu
diếm, bất quá chuyện này đối với bọn họ mà nói chính là tin tức tốt.
“Ta hiểu được, ngươi đi xuống lĩnh thưởng.”
“Cám ơn đại nhân.” Nét mặt Tiểu Khôn vui rạo rực lui xuống.
Mà Tiểu Khôn vừa đi,Tần Á Dư vốn đứng ở phía sau bức rèm che nhẹ nhàng đi ra.
“Nữ nhi, con nghe được chưa?”
Tần Á Dư má đào mặt hạnh vui vẻ cười, ngồi xuống bên cạnh phụ thân.
“Nếu cha biết tin tức này, sẽ không ngồi im chứ?“
“Đó là dĩ nhiên, chúng ta đang lo không thể đuổi con chim nhỏ yếu
đuối ra khỏi chiếc lồng hoàn mỹ điểu, lúc này bản thân nó tự bay đến
đây,chúng ta có thể phái vài thợ săn bắt nó rơi xuống,để xem nó còn có
thể làm gì.“ Vẻ mặt Tần Thịnh u ám.
Khuôn mặt tuyệt lệ của Tần Á Dư lóe ra hàn ý,“Đây là kết cục nàng dám đoạt Chu Triết Nho,cũng đừng nên trách ai.”
“Đúng vậy, thật không biết Chu Triết Nho tại sao coi trọng nàng nha? Con rõ ràng so với nàng kiều mỵ động lòng người, hắn lại chạy đến Hạ
gia cầu hôn.”
“Cha, người không có mắt rất nhiều.” Nói đến người này Tần Á Dư giận đến nghiến răng .
Nàng tự xưng là đệ nhất mỹ nhân, nhưng từ khi Hạ Vũ Lâm được phong
làm “đệ nhất mỹ nhân Kim Lăng” Sau đó mỗi ngày Hạ vương phủ đông như
trẩy hội chỉ vì muốn bàn hôn sự, mà trước cửa nàng giống như có thể
giăng lưới bắt chim, tự nhiên trở thành giai nhân thứ đẳng!
Chuyện này làm một bụng nàng đầy hỏa, cũng không nghĩ đến Chu Triết
Nho kết giao với nàng đã gần một năm lại đi đến cầu hôn nhà họ Hạ!
Cục tức này nàng làm sao có thể nuốt xuống nha?
“Cha,chuyện giết điểu nhi, hành động nên mau một chút để tránh cho
mệt mỏi biết quay lại sau chiếc lồng sắc, chúng ta sẽ không còn cơ hội
.” Tần Á Dư nhắc nhở phụ thân.
“Yên tâm, cha sẽ lập tức xử lý .”
※※※
Tháng năm gió nhẹ nhàng thổi qua mặt hồ Phàn Dương, ánh sáng ngọc rực rỡ chiếu xuống, trên mặt hồ có mấy chiến thuyền thuyền hoa chậm rãi
cuộn sóng phập phồng……
Llầu các Tụ Hoa Quán,Hạ Vũ Lâm tựa ở cửa sổ, ngưng mắt nhìn cảnh vật
xinh đẹp, thương cảm nước mắt doanh tròng, lẳng lặng chảy xuống hai hàng nước mắt.
“Tiểu thư,người vừa khóc .” Giọng Uyển Lăng vang lên không thôi, tay còn cầm khăn thêu lập tức lau nước mắt cho nàng.
Nàng hít mũi, chớp chớp đôi mắt đẫm lệ,“Ta nhớ cha mẹ, còn có ca ca, tỷ tỷ.”
“Uyển Lăng biết,nhưng mà –” Nàng lắc đầu, vẻ mặt khó khăn.
“Không biết Hạ công tử kia rốt cuộc muốn thế nào nha? Giam lỏng chúng ta ở lầu các, làm sao cũng không cho đi.” Nàng thật sự rất sợ hãi.
“Tiểu thư, người tại sao không hỏi Hạ công tử?”
“Ta –” Nàng liều mình lắc đầu, hé ra khuôn mặt sợ tới mức tái
nhợt,“Ta không dám, hắn luôn hù ta bất tỉnh rồi đem ta ôm vào trong
ngực,căn bản không mở miệng được.”
“Nhưng mà hắn chỉ muốn nói chuyện với tiểu thư, không chịu nói với nha hoàn này nha.”
“Nhưng ta sợ hắn a, ta thậm chí không dám nhìn mắt hắn.”
“Tiểu Thư, hắn hơn một tháng qua nhiều nhất cũng chỉ có ôm tiểu thư
một cái, cũng không có tiến thêm một bước xâm phạm, có thể coi hắn như
là người tốt đi.”
“Người tốt?” Nàng sửng sốt một chút, lập tức lắc đầu,“Hắn là người
tốt tại sao không để chúng ta đi, còn muốn độc chiếm riêng a?”
“Này –”
“Hơn nữa hắn rất đáng sợ , trong chốc lát đối ta nhẹ giọng, trong
chốc lát lại đối ta lên tiếng rống to,thật kỳ quái làm sợ tới mức luôn
muốn ngất.”
“Tiểu thư, người phải dũng cảm lên, cho hắn thấy một chút lập trường của tiểu thư.”
“Ta không dám, ta sợ hắn lại hét với ta.”
Uyển Lăng ngưng mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt của tiểu thư, cũng có cảm giác nặng nề vô lực, nàng phát hiện Hạ Ngạn Quân căn bản là đem tiểu
thư thành món đồ chơi để trêu chọc, mỗi một lần nàng thét chói tai, mỗi một lần ngất, nàng đều có thể thấy con ngươi đen hữu thần lóe lên nồng đậm ý cười.
Chuyện này kéo dài cũng không hay ,tiểu thư vô tội lại nhát gan, nàng thật sự rất lo lắng tiểu thư bị hắn trêu cợt vài lần, ngày nào đó sẽ
ngất đi không bao giờ tỉnh lại.
Suy nghĩ hồi lâu, thang lầu truyền đến tiếng bước chân, chủ tớ hai
người đối với thanh âm này không hề xa lạ, mấy ngày này chỉ có duy nhất
một nha hoàn có thể lên lầu Hạ Ngạn Quân đó là Xuân Hỉ nha,nàng phụ
trách đưa ba bửa cơm và nước rửa mặt……
Bất quá tiếng bước chân Xuân Hỉ nặng nề, không giống tiếng bước chân của Hạ Ngạn Quân nhẹ mà chững chạc.
“Nha hoàn Uyển Lăng, ngươi có thể xuống lầu hít thở không khí .” Hạ Ngạn Quân người chưa tới, thanh âm tới trước.
“Đừng đi, Uyển Lăng.” Hạ Vũ Lâm nắm chặt tay nha hoàn, sợ nàng đẩy mình ra ra.
“Tiểu thư, không được đâu.Nếu ta không đi Hạ công tử sẽ càng rống to, đến lúc đó tiểu thư lại sợ tới mức cả người đổ mồ hôi lạnh .”
“Nhưng mà ta sợ.”
Tuy rằng bộ dạng hắn cao cường như vậy, có lẽ hắn là nam nhân tuấn tú nhất mà nàng thấy qua, nhưng hắn là người xa lạ, hơn nữa làm sao có thể nắm lấy người xa lạ.
Uyển Lăng cầm tay nàng, ủng hộ nói:“Tiểu thư, hãy nói chuyện với hắn, hỏi hắn muốn giam lỏng chúng ta tới khi nào –”
“Mặc khác