ng rất buồn phiền, hắn hy vọng giờ này khắc này chỉ có hắn và Hạ Vũ Lâm
hai người, hắn còn có thể ôm nàng hồi, hôn nàng……
Một bên Hạ Vũ Lâm nói nhớ quá nên khóc, một bên Hạ Ngạn Quân lau nước mắt cho nàng, mà tay hắn hắn lau nước mắt thật dịu dàng, làm nàng không thể tự khống chế hồi tưởng lại những gì xảy ra trong Tụ Hoa Quán.
“Hạ lão tướng quân,cháu nghĩ Hạ thiếu gia cũng không có ý gì khác……”
Hạ Thành Hữu theo bản năng muốn nói chuyện giúp Hạ Ngạn Quân, không nghĩ tới hắn đột nhiên bĩu môi sừng cắt đứt lời nói của hắn.
“Hai ngày này liên tục lên đường, con mệt mỏi,con muốn về phòng đi
ngủ một giấc.” Nói xong, hắn mặt không chút thay đổi xoay người hướng
bên kia hành lang dài đi.
“Chúng ta cùng nhau đến Hàng Châu.”
Hắn phút chốc dừng lại cước bộ, quay đầu lại nhìn phụ thân,“Chúng ta?”
“Ừm, phụ tử Chu gia đã đi trước trước một bước đến am ni cô,Vũ Lâm con bé nhất định phải đến trước bọn họ……”
“Bằng không cuộc hôn sự kia sẽ không có phải không?” Hắn lạnh lùng
cắt đứt lời của phụ thân, vẻ mặt châm biếm nhìn sang Hạ Vũ Lâm liếc mắt
một cái,“Ta chúc phúc nàng, ta muốn đi ngủ.”
Đứa con này xảy ra chuyện gì nha? Ông còn chưa nói xong đâu! Hạ Quan
Đình lại lần nữa nhìn vào đứa con nói,“Chờ một chút,Ngạn Quân,con không
có thời gian ngủ, con cũng phải thu thập một chút hành lý, cùng nhau
khởi hành với bọn họ.”
Hắn đi làm gì? Đi nhìn Hạ Vũ Lâm và Chu Triết Nho nói chuyện yêu
đương sao? Hắn biết mặt mình thực thối, bởi vậy cũng không quay đầu lại
nói:“Con vì sao cũng phải đi?”
Đứa con này tại sao lại dám đưa lưng về phía hắn để nói chuyện nha?
Hạ Quan Đình áp chế bất mãn trong lòng, trả lời lại:“Hạ Vương gia hy
vọng con có thể đi chung, đến lúc đó các đoàn người của các con có thể
hội hợp ở Hàng Châu cùng với Chu Triết Nho, sau đó cùng nhau quay về Kim Lăng tổ chức tiệc vui, về phần cha, cha chuẩn bị tốt một ít sính lễ,
sau đó trực tiếp đến Kim Lăng chờ các con.”
Một bụng hỏa Hạ Ngạn Quân khẽ cắn môi, nén lửa giận vào lòng sau đó
quay đầu nhìn thẳng vào phụ thân nói:“Con có thể cự tuyệt sao?”
Mặt ông trầm xuống,“Đương nhiên không được!”
“Như vậy coi như xong!Con muốn nằm trong chốc lát, trước khi xuất
phát nói cho con biết một tiếng.” Hắn lạnh lùng xoay người trở về phòng.
“Đứa nhỏ này làm sao vậy?” Vẻ mặt Hạ Quan Đình khó hiểu.
“Hạ lão tướng quân,Ngạn Quân không phải là không muốn phải thành thân với con chứ?” Hạ Ái Lâm khó nén thương tâm trên mặt.
“Tại sao lại không muốn?Con đừng đa tâm.”
“Nhưng chàng vừa mới nói,‘Hắn có thể cự tuyệt sao?’.”
“Nó chỉ nói đến chuyện đi chung chứ không phải chuyện hôn sự, đứa nhỏ đó quen nuông chiều , hai ngày này cưỡi khoái mã có thể làm cho nó
không muốn đi thêm đường xa, tóm lại con đừng đa tâm,mau sửa sang lại
một chút hành lý đi.” Hắn cực lực trấn an, nhưng trong lòng tức đến muốn mắng đứa con.
Hạ Thành Hữu vừa nhìn Hạ Vũ Lâm lau nước mắt,vừa nhìn lại trọng triển lúm đồng tiền của Hạ Ái Lâm, cảm giác được chuyện có điểm không giống……
※※※
Mưa vẫn rơi xuống đến hơn nửa đêm, tí tách xuống đất không ngừng,Hạ
Vũ Lâm ngồi dựa ở phía trước cửa sổ,một chút buồn ngủ cũng không có.
Đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ mưa bụi không ngừng,nàng lẩm bẩm tự nói:
“Nhất thanh ngô diệp nhất thanh thu,nhất điểm ba tiêu nhất điểm
sầu,Tam………”
“Tam canh quy mộng tam canh hậu, nghĩ đến ngày mai có thể nhìn thấy
vị hôn phu nên tâm tình hoàn toàn trái ngược sao, nàng xác định không có ngâm sai thơ?” Giọng nói châm biến của Hạ Ngạn Quân vang lên,sau một
khắc Hạ Vũ Lâm chỉ cảm thấy bóng người trước mắt chợt lóe, vừa quay đầu
lại đã thấy một thân tơ xanh Hạ Ngạn Quân đã ở trong phòng nàng, đầu tóc có chút ướt, hắn ở bên ngoài dường như đã đợi một hồi .
Nàng cắn môi đến tái mét,“Chàng không nên đi vào phòng của ta, nếu để cho người ta nhìn thấy ……”
“Đã là canh ba ,tất cả mọi người đều đang ngủ, đương nhiên ngoại trừ ta với nàng ra.” Hắn không vui cắt đứt lời của nàng.
Hắn đi từng bước một đến gần nàng, nàng lại từng bước rút lui
Khuôn mặt tuấn tú của hắn trầm xuống, đột nhiên một bước xa ôm nàng vào trong ngực.
Trong lòng nàng chấn động,theo trực giác giãy dụa, một tiếng thét chói tai muốn bật ra.
“Đừng la, chẳng lẽ nàng muốn đánh thức ca ca và tỷ tỷ của nàng, nhìn xem chúng ta cùng ôm nhau sao?”
Khí lạnh vừa thổi đến,nàng vội vàng nuốt tiếng thét chói tai.
“Chàng, chàng rốt cuộc……”
“Đừng nói nửa, để cho ta lẳng lặng ôm nàng trong chốc lát.” Hắn mãnh
liệt lần nữa cắt đứt lời của nàng, hai tay đem nàng khóa chặt chẽ , nóng vội ngửi mùi thơm mê người trên người nàng.
Cả người nàng cứng ngắc, động cũng không dám động, nhưng trong lòng
cảm giác tĩnh mịch dường như lại lần nữa thức tỉnh,đó là ấm áp,tim của
nàng lại lần nữa bị ấm áp vây quanh, không hề lạnh như băng .
“Rốt cục ôm được nàng, nàng có thể tưởng tượng mỗi ngày đi ở phía sau của nàng, loại cảm giác muốn ôm nàng nhưng lại không thể ôm cảm giác
rất vô lực nha?”
Nàng đưa mắt nhìn khuôn mặt tức giận của hắn, nai con trong lòng lại lần nửa kinh hoàng.
Hắn lắc đầu, đột nhiên mỉm cười,“Mấy ngày này ta