ác lại câu hỏi đứng
lên nhìn nàng nói “Ta đã biết, ngoan ngoãn đứng đây chờ ta, ta sẽ tìm đồ ăn cho ngươi”
“Ta sẽ quay lại, nhớ không được đi lung tung"
Hắn cẩn thận nhắc đi nhắc lại đến khi thấy nàng gật đầu mới rời đi. Thế
nhưng ngay khi hắn cầm đồ ăn quay trở lại thì đã không còn thấy được
bóng dáng kia nữa, không còn gì lưu lại, hắn thậm chí vẫn chưa biết được tên của nàng. “Trang chủ”, trong thanh âm có chút bất đắc dĩ nhưng vẫn vô cùng cung kính,
hai nam tử đứng hai bên nhìn nhau đồng thời hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt trên
chủ tọa suy nghĩ rõ ràng không tập trung, kêu.
Mặc dù nghe thấy
tiếng kêu, nhưng Hạ Hầu Tà Nguyệt vẫn ngồi y nguyên không có phản ứng,
chỉ là mắt khẽ nâng, ngay cả một cái phản ứng cũng không có, làm hai
người phía dưới không nhịn được thở dài, nhưng vẫn là không mở miệng
không được.
Nhưng vừa mới mở miệng đã bị Hạ Hầu Tà Nguyệt cắt ngang.
“Được rồi, phần còn lại các ngươi cứ tự quyết định theo ý mình, không cần hỏi ta, cũng không cần báo cáo lại cho ta.” Mặc dù trước khi báo cáo cho Hạ Hầu Tà Nguyệt, nội dung đã được rút gọn, nhưng hắn vẫn như trước không
đủ kiên nhẫn để nghe xong.
“Dạ” hai người bất đắc dĩ trả lời, nhìn trang chủ rời đi, ai cũng không dám hướng hắn phát sinh ý khiến khác.
“Thư Uyên! Ngươi cảm thấy trang chủ là tín nhiệm hai chúng ta, hay là căn
bản không xem chúng ta ra gì?” Lôi Thiếu Quân nhịn không được hỏi Lãnh
Thư Uyên.
“Là không thèm để ý.” Lãnh Thư Uyên lật sổ sách xem,
một mặt phê duyệt rất nhanh, một mặt trả lời. Hắn cũng không phải tùy
tiện mà nói, xét theo tình huống trước mắt, cho dù hai người bọn họ đem
Ngạo Đằng sơn trang phá hư, Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ sợ cũng sẽ không nhíu
mày một chút.
“Ta cũng đoán vậy.” Lôi Thiếu Quân gật đầu phụ họa. Có đôi khi hắn hoài nghi một Ngạo Đằng sơn trang quyền thế - giàu có mà trang chủ cũng không quan tâm, vậy với Hạ Hầu Tà Nguyệt mà nói rốt cuộc còn có chuyện gì khiến hắn lưu tâm?
“Mặc kệ có hay không, đều
không phải chuyện chúng ta cần suy nghĩ” Lãnh Thư Uyên nghe Lôi Thiếu
Quân lầm bầm lầu bầu bên tai, đặt sổ sách đã phê duyệt xong qua một bên, một tay cầm thêm sổ sách khác rồi nhân cơ hội nói ra.
Đương
nhiên Lôi Thiếu Quân hiểu lời nói của Lãnh Thư Uyên, nhưng chỉ cần là
người, hẳn đều có ham muốn chứ? Dù lạng lùng thế nào cũng sẽ có một hai
chuyện chấp nhất, nhưng ở bên cạnh Hạ Hầu Tà Nguyệt cũng chưa từng phát
giác, việc này làm hắn không thể không hiếu kỳ :“Thư Uyên, chẳng lẽ
ngươi thật sự một chút cũng không muốn biết?”
“Vậy rất quan trọng sao?” cùng Lôi Thiếu Quân tương phản, thái độ Lãnh Thư Uyên bình thản không cho rằng chuyện đó có gì để nói.
“Đúng không quan trọng. Bất quá, ngươi không tiếp thu nhưng nếu có thể tìm
được chuyện làm trang chủ bận tâm không phải sẽ thú vị hơn sao?” Hắn đối với cá nhân trang chủ chưa từng có ý kiến, nhưng có thể theo bên người
trang chủ tìm thấy điều thú vị cũng tốt.
“Không……” Lãnh Thư Uyên
vừa mới lên tiếng, còn chưa kịp nói hết câu đột nhiên có người xông vào
cắt ngang lời nói làm hắn thu lại ánh nhìn, khuôn mặt hiện lên một chút
lãnh ý.
“Ca! Ngươi hẳn sớm biết trang chủ hôm nay sẽ đến đây, vì
sao không nói trước cho ta biết? Ngươi rõ ràng biết ta muốn gặp lại
hắn.” Ngay cả cánh cửa cũng bị đẩy ra, Lôi Thu Yến thở phì phì vọt tiến
vào, hoàn toàn không để ý cái khác, liền nhắm vào Lôi Thiếu Quân oán
trách.
“Thu Yến, ta đã nói muội bao nhiêu lần rồi, nơi này không
phải là nơi muội có thể tùy tiện xông vào.” Lôi Thiếu Quân nhíu mày răng dạy muội muội, dư quan dưới khóe mắt liếc nhìn Lãnh Thư Uyên, không
thấy được một tia hờn giận nào trên mặt hắn.
“Ai kêu ca ca ngươi không nói ta biết” Lôi Thu Yến không chút phát giác chính mình nói như thế có gì không ổn.
“Ngươi đương nhiên không cần biết” Lãnh Thư Uyên nói, thái độ lạnh nhạt làm
Lôi Thu Yến thoáng chút thu liễm (là bớt phóng túng ak) chút, nhưng thấy vẻ mặt của ca, nội tâm bất mãn lại bùng nổ.
“Ta là muội muội của ngươi, vì sao ngươi không giúp ta?” Đối mặt với Lôi Thiếu Quân, Lôi Thu Yến không nhịn được lại tăng lên khí diễm (khí diễm nghĩa là kiêu căng
nhưng thấy kỳ kỳ nên mình không ghi). Tác hợp cho nàng cùng trang chủ
đối với ca ca rõ ràng cũng có lợi, nàng chính là không hiểu vì sao ca ca luôn cản trở nàng.
“Đó là hai việc khác nhau. Chúng ta hiện tại
đang nghị luận ngươi không nên tùy tiện xâm nhập nơi này.” Lôi Thiếu
Quân nhíu mày nói thẳng, cho dù hắn biết rõ ràng trong lòng muội muội
hắn nghĩ gì, nhưng hắn không dự định thảo luận ở đây.
Khuôn mặt
Lôi thiếu Quân nghiêm túc nói: “Nếu lần sau lại tái phạm, dù là ngươi ta cũng sẽ chiếu theo xử trí như người khác, hiểu chưa?” Trong ý tứ không
hề có nữa điểm nói đùa
“Vì cái gì……” Lôi Thu Yến muốn phản đối,
nhưng thấy ca ca có thái độ không giống bình thường, làm cho nàng không
dám nói thêm, không khỏi tức giận dậm chân.
“Ta ghét ca ca nhất.” Tức giận bỏ lại câu nói, Lôi Thu Yến không đợi Lôi Thiếu Quân lên tiếng liền đùng đùng nổi giận chạy ra ngoài.
“Thật xin lỗi” Vì muội
muội có hành vi thất lễ, Lôi Thiếu
