ng lớn kia. Trên đường hắn chuyên tâm lái xe, không nói gì, Tinh Thần cũng không dám mạo muội mà trêu chọc hắn, không dám rên lên tiếng nào, nép vào góc xe.
Hai người một trước một sau bước vào phòng, bên trong đã mở điều hòa trông có vẻ ấm áp. Những cây cảnh vẫn xanh tốt. Bởi có người giúp việc đúng giờ đến dọn dẹp nên trong phòng rất chỉnh tề và sạch sẽ.
Hắn buông hành lý xách tay, cởi chiếc áo khoác ngoài màu đen, bên trong là áo sơ mi thủ công màu xám và quần tây cũng đồng màu, nhìn qua anh khí cao ngất.
Bỏ caravat ra, cởi chiếc cúc áo cổ tay hắn mới nhấc mắt lên nhìn cô gái đang đứng ở cửa mặc chiếc áo cao cổ cùng quần bò, trên tay ôm chiếc áo bông vừa cởi, thoạt nhìn rất khẩn trương. Hắn nói: "Đi rót cho cho tôi ly nước."
Tinh Thần nghe lời nhẹ nhàng gật đầu, nhanh chóng buông áo cùng chồng tranh trong tay, xoay người nhanh tiến phòng bếp, giờ cô mới nhớ trong phòng này hình như không có nước ấm.
Căn phòng này tuy cô có chìa khóa nhưng hắn đi rồi cô cũng không bước vào nửa bước.
Chạy nhanh nấu nước, rửa cốc. Trong lúc đó cô vụng trộm nhìn từ phòng bếp nhìn ra ngoài thấy Phó Hoành đang nằm ngửa trên sofa, hai mắt nhắm chặt, trên ngón tay ngậm điếu thuốc, bộ dạng có vẻ mệt mỏi.
Vài phút sau, siêu nước “Ùng ục ùng ục” bốc lên khói trắng, sôi nhanh thật, Tinh Thần đổ nước ra cốc, hắn nghe thấy tiếng lười biếng mở mắt ra.
Cô đứng ở trước mặt đưa cốc cho hắn, hắn cũng không cầm, lập tức nhìn cô chăm chú, cũng không nói chuyện, hắn nhìn thẳng làm cô rợn cả tóc gáy, vội đem cốc nước để ở bàn trà.
Đang muốn lùi lại, hắn lại ngồi dậy, đem đầu mẩu thuốc lá cháy dở dụi vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, mở miệng ra lệnh: “Ngồi xuống.”
Nghe vậy, Tinh Thần ngoan ngoãn ngồi vào một cái sofa khác, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống, lông mi dài cụp xuống né tránh đôi mắt như đuốc của hắn.
Cô không biết hắn muốn làm gì, cũng không dám hỏi, đành phải ngồi im.
Sau một lúc lâu, mới nghe thấy hắn cười nhạt, "Cổ Tinh Thần.” Hắn gọi tên của cô, nhìn cô kỳ quái, lạnh lẽo nói:
“Em thật sự là quá hạnh phúc."
Tinh Thần ngẩng đầu, nhìn hắn mờ mịt không biết làm sao, không biết trong lời nói của hắn là ý tứ gì?
Tay hắn cầm lấy túi tài liệu bên cạnh, cầm ra hai cái phong bì rồi mở một cái, đổ ra từng chồng gì đó lên bàn trà.
Tinh Thần nghi hoặc không hiểu gì, nhìn lên bàn trà thấy rùng cả mình. Đây tất cả đều là ảnh chụp, thật dày, có đến khoảng bốn, năm mươi cái mà tất cả chỉ có duy nhất nhân vật chính là cô.
Tinh Thần chậm rãi vươn tay, lấy ảnh qua, nhìn lần lượt từng tấm. Trong đó, có mười cái là cô đang đứng thu ngân ở cửa hàng Nhật. Rồi ảnh mặc đồng phục màu xanh lam đang ở đường phát tờ rơi, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười đến xán lạn, bên cạnh là chàng trai cũng đang mặc đồng phục như vậy tươi cười chăm chú nhìn cô.
Lại có mấy cái cô đang ở trạm xe bus chờ xe tới, phía sau là chàng trai cao lớn vỗ vai cô, cô quay đầu lại cười thẹn thùng.
Ảnh chụp kế tiếp hiển nhiên lại thay đổi nam nhân vật chính, là tay đua xe cao hớn mà đẹp trai, sẵn sàng ném xe mình ở đó, ân cần đưa ô cùng cô che mưa, nhìn bóng lưng hai người thoạt nhìn hết sức hài hòa lãng mạn.
Còn có lúc cô đang ở ngoài học viện, đang hốt hoảng chạy trên đường. Phía sau là gương mặt chàng trai ngoại quốc xa lạ đang cầm bông hồng đuổi theo, hình như còn gọi gì đó.
Những bức ảnh này có cả chụp trộm, chụp chính diện, phong phú, chất lượng tuyệt hảo, góc độ tinh tế, hình ảnh chi tiết đặc sắc, giống như đang trình diễn một bộ phim.
Thật ra cô và chàng trai cùng làm thêm với cô ở cửa hàng Nhật kia không có gì, còn cái người đưa hoa hồng cô càng không biết tên thậm chí còn chưa nói với hắn câu nào. Còn tay đua đẹp trai kia là đàn anh trong học viện, cô đã sớm cự tuyệt lời bày tỏ của hắn.
Cô không yêu đương vụng trộm, không theo đuổi ai, cũng không hẹn hò với ai, cô không làm sai gì cả.
Nhưng rõ ràng ý đồ chụp ảnh là vậy, Tinh Thần kinh ngạc một trận xong rồi suy nghĩ mà sợ. Hắn phái người điều tra, theo dõi cô, cô hoàn toàn không dám tưởng tưởng mình có bao nhiêu bí mật mà hắn chưa sờ đến.
“Ảnh chụp rất tốt.” Hắn đánh giá, “Góc độ cũng tốt lắm, chụp em rất xinh đẹp.”
Tinh Thần thu hồi tầm tầm mắt trên ảnh chụp, giật mình nhìn hắn, không thể nói lời nào.
Hắn liếc mắt nhìn cô một cái, cầm lấy cái phong bì khác đưa cho cô, ý nói: "Còn nữa, tiếp tục xem." Lần này, trong ảnh xuất hiện người phụ nữ kia làm cho Tinh Thần bỗng rơi nước mắt.
Là dì Hồng, không sai, là dì Hồng! Dì làm sao có thể già và gầy như vậy?
Trong trí nhớ, Tinh Thần còn nhớ rõ dì thích nhất là đeo lông mi giả, mặc chiếc váy đẹp bó sát người, mái tóc cuộn thành cuộn to, mỗi ngày trước khi ra cửa sẽ cúi đầu xoa lấy cái đầu nhỏ của cô: “Tiểu Tinh Tinh, con ngoan ngoãn ở nhà nha, dì Hồng đi ra ngoài kiếm tiền, chờ dì phát tài chúng ta sẽ rời khỏi đây." Cô vô cùng ghi nhớ những lời này, cho nên luôn luôn chờ, chờ đợi... Nhưng rốt cục vẫn không thể chờ được.
Trong ảnh là dì Hồng ngôi trên xe lăn, già nua, gầy yếu, ánh mắt đắm chìm trong thế giới của mình, thậm chí trên đầu tóc đã bạc trắng.
Tinh Th