ong khổ nạn.
Hắn
nhẹ nhàng vung tay một cái, Liễu Nhu ngã nhào trên đất, hắn cả giận nói: “Không thể nói lý, ngươi xem bộ dáng của ngươi, tựa như một người điên, làm cho người ta nhìn phiền lòng, cút về nhanh lên!” hắn mở to mắt,
không nhìn nàng nữa.
Trên mặt Liễu Nhu mang nước mắt, vừa thấy
đã thương! Biểu ca ghét nàng? Không muốn nhìn lâu nàng một cái? Liễu Nhu đứng dậy, khóc chạy ra ngoài.
“A. . . . . . A. . . . . .” Một
hồi một hồi tiếng la khóc tê tâm liệt phế từ trong phòng Liễu Nhu truyền tới. Ly trà trên bàn bị đẩy xuống đất, vỡ thành mảnh nhỏ.
“Lưu
Quân Dao. . . . Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!” hai mắt Liễu
Nhu tràn đầy hận ý, nện một quyền lên bàn, trong nháy mắt biến thành một đống phế vật.
“Chát. . . .” Một người áo đen che mặt bay vào từ cửa sổ, một cái tát của hắn khiến Liễu Nhu choáng váng.
Liễu Nhu không ai bì nổi nhìn đến hắn tựa như thấy ác ma, quy củ quỳ xuống, hèn mọn nói: “Chủ. . . . . . Chủ nhân!”
“Ngươi có biết lỗi?” Người áo đen chắp tay sau lưng, cặp mắt lãnh khốc tựa như một thanh kiếm bén lạnh lùng nhìn chằm chằm Liễu Nhu trên đất. Giọng
nói uy nghiêm mà lạnh như băng.
“Thuộc hạ không biết, xin chủ
nhân công khai!” Liễu Nhu yếu ớt phát run, bởi vì nàng đã cảm nhận được
tức giận trên người chủ nhân. Nàng rất sợ chủ nhân dưới cơn nóng giận sẽ lấy mạng của nàng.
“Nữ nhân ngu xuẩn, nhớ! Chớ bởi vì riêng tư
của bản thân mà dẫn lửa lên thân, nếu như bại lộ thân phận của ta, phá
hư kế lớn của ta. Ta nhất định sẽ làm ngươi muốn sống cũng không được
muốn chết cũng không xong!” Lời này vừa nói ra, nàng giống như mê mê hồ
hồ thấy được quỷ sai, cảm nhận được địa ngục lạnh như băng.
Liễu Nhu không ngừng gật đầu, không ngừng dập đầu, cầu xin tha thứ: “Xin chủ nhân thứ tội, thuộc hạ không dám nữa. . . . Về sau tuyệt không hành
động thiếu suy nghĩ hư đại sự của chủ tử. . . . Cầu xin chủ tử tha mạng
ta!”
“An phận thủ thường là biện pháp duy nhất bảo vệ tánh
mạng!” Bỏ xuống một câu nói, người áo đen biến mất trong trời đêm, ngó
ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy bóng cây chập chờn.
Liễu Nhu đứng lên, lau khô nước mắt, ánh mắt ác độc bắn về phía bầu trời đêm. Trong
lòng từ từ nảy sinh hận. Cơ hồ bao phủ lấy nàng!
Nàng là ái nữ
của thần tướng! Mà nàng là thứ nữ không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Nàng
là vương phi thân phận cao quý, mà nàng chỉ có thể ủy thân làm thiếp
thất! Hơn nữa tình yêu của biểu ca cũng sắp sụp đổ! Liễu Nhu làm sao cam tâm? Nhưng nàng không thể quá kiêu ngạo, đợi đến thời điểm một lưới bắt hết nàng ta, hung hăng giẫm dưới lòng bàn chân. Nàng sẽ là người thắng!
“Ha ha ha. . . . . .” Ảo tưởng đến trường hợp Lưu Quân Dao bò lổm ngổm trên mặt đất, Liễu Nhu không nhịn được vui vẻ cười to!
Mà bên trong Tĩnh Viên!
Một trận roi khiến vết thương cũ của nàng tái phát, chỉ nằm ở trên giường!
Dù là nhẹ nhàng nhúc nhích cả người cũng phát đau. Lưu Quân Dao đấm đấm
eo, bất mãn nói thầm: “Đời trước tạo nghiệt gì, hiện tại phải chịu tội
như vậy!” Nhà đế vương không phải vô tình, nhưng thật ra bọn họ gánh trách nhiệm
quá lớn! Thiên hạ hưng vong chỉ ở trong một khoảnh khắc suy nghĩ của họ, vì vậy bọn họ chỉ có thể hy sinh rất nhiều người.
“Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư. . . . . .” Lan nhi cách đó không xa vội vã chạy tới,
nàng đẩy cửa vào, sắc mặt nóng nảy, bởi vì chạy gấp, ngực Lan nhi không
ngừng phập phồng, thở không ngừng.
Lưu Quân Dao nhìn nàng một cái, cố gắng chống thân thể mệt mỏi lên, nàng mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng hỏi: “Lan nhi thế nào?”
Lan nhi nhanh chóng vọt tới bên giường, nâng nàng dậy tựa vào trên mép
giường, nói: “Tiểu thư, trong cung phái người tới mời ngài vào cung!”
“Vậy sao?” Lưu Quân Dao không xác định nỉ non, trong đầu nàng chợt lóe lên
bóng dáng của Thái hậu thông minh. Sắc mặt nàng lo lắng, không biết lần
này vào cung là họa hay phúc!
Không hổ là tâm phúc của tiểu thư, Lan nhi lập tức cảm nhận được bất an của tiểu thư, suy nghĩ của nàng
nhanh chóng lưu chuyển, tự hỏi nên giúp tiểu thư giải lo lắng như thế
nào! Rốt cuộc Lan nhi nghĩ kế: “Tiểu thư, không bằng chúng ta cáo ốm từ
chối đi!”
“Không được, Lan nhi nhanh đi tìm bộ y phục, chúng ta
vào cung!” Bất kể Thái hậu là ý gì, nàng cũng không thể cãi lời, hơn nữa cũng có thể nhân cơ hội thăm dò ý tứ của thái hậu.
Mặc dù Lan
nhi không hiểu ý tưởng của tiểu thư, nhưng nàng có thể cảm nhận được tầm quan trọng của sự việc, Lan nhi không dám qua loa, sau khi chuẩn bị
xong trong thời gian ngắn nhất, liền cùng Lưu Quân Dao đi gặp!
Trong cung Thái hậu, Cao thái hậu một cái tay chống đầu, nằm nghiêng ở trên
ghế quý phi, ngửi Long Đàn hương, Cao thái hậu buồn ngủ, cung nữ lại gần tai của bà, nhỏ giọng xin phép: “Thái hậu, Cảnh vương phi đến rồi!”
Cao thái hậu miễn cưỡng mở ra hai mắt mệt mỏi, gương mặt lạnh lẽo trong
nháy mắt trở nên nhu hòa. Bà lại khép cặp mắt, cung nữ thấy thế không
dám quấy rầy, yên lặng đứng ở một bên chờ đợi.
Thời gian trôi
qua từng giây từng phút, hương trên lư hương cũng cháy hết. Cửa cung,
Lưu Quân Dao vẫn lạnh nhạt đứng ở trong gió lạnh.