h!”
Vân Thường bó tay, hơi ngửa mặt lên, chu môi, hôn bờ môi hơi dày của anh “Như vậy?”
“Sâu chút nữa!” Môi hai người dán vào nhau, hơi thở quấn quýt, ấm áp mà thật sự hạnh phúc.
Thật là, mắt hạnh Vân Thường mang cười, khẽ nhắm mắt lại, ngậm bờ môi Lục Diệp mút khẽ.
Lục Diệp ngước mắt nhìn hàng mi dài của cô rung rung, dày mà cong, như cánh bướm xòe cánh muốn bay, vừa mềm mại vừa xinh đẹp.
Nhịn hết nổi rồi, Lục Diệp đảo khách thành chủ, cẩn thận đè lên cô
hung hăng hôn một trận, bấy giờ mới cảm thấy tiêu bớt cơn ngứa ngáy
trong dạ.
Bùi Văn Văn cứ thế ở lại nhà họ Lục, mặc cho người nhà họ Lục ai cũng có chút khó chịu.
Bữa tối, Bùi Văn Văn nói sao cũng không chịu ngồi xuống ăn cơm, Lục
phu nhân đành phải ăn với cô ta trong phòng dành cho khách, lại giới
thiệu trong phòng cho cô ta một lượt mới về phòng ngủ.
Lục Diệp và Vân Thường đều không muốn đếm xỉa đến Bùi Văn Văn, cũng
về phòng ngủ sớm. Dù sao hai người đang giai đoạn ngọt ngào, cho dù ngồi không nhìn nhau cũng không thấy chán.
Trước khi ngủ, Vân Thường sực nhớ hôm nay vội vội vàng vàng về phòng còn chưa đổ thêm nước vào chén cho Đại Mao.
Vốn dĩ có người làm chuyên môn chăm sóc Đại Mao, nhưng từ sau khi mắt Vân Thường lành liền giành lấy nhiệm vụ này, bây giờ đành phải mở cửa
đi bận rộn một hồi.
Lo cho Đại Mao xong, Vân Thường đang định lên lầu thì bị Bùi Văn Văn không biết đứng sau lưng bao giờ chặn lại.
Cô ta mặc váy ngủ màu trắng, hai mắt trừng trừng, kết hợp với gương mặt trắng bệch, dưới ánh đèn nhìn thật sự kinh khủng.
Vân Thường bị cô ta hù cho hết hôn, vất vả lắm mới bình thường trở
lại, đang định hỏi cô ta muốn làm gì thì nghe Bùi Văn Văn cất giọng khàn khàn: “Cô chờ chút, tôi, tôi muốn nói chuyện với cô…”
Vân Thường hờ hững, đôi mắt hạnh tròn xoe hơi nheo lại “Nói cái gì?”
Bùi Văn Văn cắn môi, cũng biết Vân Thường không muốn thấy cô ta song
vẫn kiên quyết cản đường Vân Thường: “Tôi muốn, muốn nói với cô chuyện
ngày hôm đó.”
Cô ta nói vậy, Vân Thường lập tức hiểu ngay, cô ta muốn nói chuyện
bắt cóc, nhưng nói cái gì? Có gì hay mà nói? Tất cả đã xong xuôi hết
rồi, chỉ khác ở chỗ cô không bị bán đi lần nữa, mà Bùi Văn Văn, cũng
không được đến kết quả cô ta muốn.
“Cô không cần nói!” Bùi Văn Văn bỗng nhiên ôm đầu, thống khổ nhắm mắt lại, dường như không muốn nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Vân Thường
“Nghe tôi nói là được!”
Tay phải cô ta túm lấy lưng sofa, bấu lớp vải bọc cứng ngắc, nửa
người dựa cả vào sofa, dường như hai chân không chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể, nửa ngày mới ấp úng mở miệng: “Tôi sai rồi… xin lỗi! Xin lỗi!”
Nghe xong, Vân Thường kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô ta, không tin lắm
vào tai mình. Từ mấy lần đi lại trước đó cho thấy, Bùi Văn Văn tuyệt đối không phải loại người sai rồi sẽ thành thật nhận sai, thậm chí cho dù
cả thế giới nói cô ta sai, cô ta vẫn sẽ khư khư cố chấp, tiếp tục làm
theo ý mình.
Sao tự dưng cô ta lại xin lỗi cô? Nếu nói trong đó không có âm mưu gì, Vân Thường không đời nào tin!
“Tôi biết cô không tin tôi.” Người Bùi Văn Văn run rẩy, cả người như
lơ lửng trong không trung, lắc lư “Cô biết tôi khổ sở cỡ nào không?”
Cô ta liều mạng lắc đầu, nước mắt không ngừng ứa ra nơi khóe “Từ sau
khi ra khỏi rạp chiếu phim tôi chưa có được giấc ngủ ngon nào, thậm chí
không dám nhắm mắt, chỉ cần nhắm mắt lại là cảm giác có người đang chĩa
súng vào đầu tôi!”
Cô ta nức nở, thời gian dài không ngủ khiến mặt cô ta hết sức tiều tụy, nhìn như già hẳn đi chỉ trong thoáng chốc.
“Tôi đến mấy bác sĩ tâm lý rồi nhưng vô dụng!” Cô ta quệt nước mắt
trên mặt “Tôi thật sự sợ hãi, lúc nào cũng không dám ở một mình, tôi sắp điên mất!”
Bùi Văn Văn bây giờ, nói là xin lỗi Vân Thường, chẳng thà nói là đang phát tiết hoảng sợ và uất ức trong lòng bao nhiêu ngày nay.
Tuy lúc ở nhà, cả nhà họ Bùi đều xoay quanh cô ta nhưng cô ta không
có cách nào trút hết tâm tình này, càng là người nhà càng để ý, cũng
càng tùy hứng. Để cô ta ở nhà hoài ngược lại nỗi sợ trong lòng cô ta
càng tăng.
Bác sĩ tâm lý đã nhận ra vấn đề của cô ta từ sớm, liền mập mờ khuyên
bảo cô ta cần phải bộc lộ hết nỗi sợ hãi tận đáy lòng ra, dũng cảm đối
mặt, đi xin lỗi người bị cô ta làm hại.
Nhưng, từ nhỏ Bùi Văn Văn đã được nuông chiều quen, xưa nay đều là
mọi người chiều theo cô ta, có đời nào cô ta đi xin lỗi người khác?
Mới đầu, cho dù cả đêm không ngủ được, cô ta cũng không muốn xin lỗi Vân Thường.
Do lúc tư vấn tâm lý có quy định, bác sĩ tâm lý cần phải tuân thủ đạo đức nghề nghiệp, không đến mức vô cùng khẩn cấp không thể tiết lộ bệnh
tình của bệnh nhân.
Thế nên nhà họ Bùi cũng không biết, rốt cuộc vì sao Bùi Văn Văn điều
trị bao nhiêu ngày mà vẫn không có hiệu quả, chỉ biết sốt ruột.
Song đến cuối cùng, Bùi Văn Văn thật sự chịu đựng hết nổi, suốt ngày
lo lắng sợ hãi và mất ngủ, thậm chí khiến cô ta nảy sinh ảo giác sức
sống của mình đang không ngừng chảy mất.
Rốt cuộc cô ta quyết định đến nhà họ Lục, nhưng muốn xin lỗi Vân
Thường, việc này cô ta vẫn không cách nào nói thẳng với người nhà, đành
phải năn nỉ bá