XtGem Forum catalog
Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224475

Bình chọn: 9.5.00/10/2447 lượt.

ồi." Một người phỏng vấn trong đó gật đầu cười một cái.

Mọi người mỉm cười lại, bình tĩnh ngồi xuống.

Người cùng nhóm phỏng vấn với Lưu Tuyết, một số người rõ ràng cho thấy ‘thân

kinh bách chiến’, đối với tình huống chính là năng lực tương đối đủ, cho nên người trả lời phỏng vấn nói lên vấn đề thì thẳng thắn mà nói, không có một chút khẩn trương.

Từng người luân phiên, bọn họ đều vô

cùng xuất sắc, cuối cùng đến Lưu Tuyết ngồi ở giữa. Mà Lưu Tuyết nhìn

người phỏng vấn ngồi ở phía trước, trong lúc nhất thời lời nói lại ở

trong cổ họng không ra được, "Tôi. . . . . . Tôi. . . . . ."

Những người phỏng vấn rõ ràng nhíu chặt chân mày, Lưu Tuyết càng thêm quýnh lên trong bụng, "Tôi tên là Thân Lưu Tuyết."

Những người phỏng vấn gật đầu một cái, ý bảo Lưu Tuyết nói tiếp, trong nháy

mắt đầu óc của Lưu Tuyết cũng trống rỗng. Tài liệu chuẩn bị xong trước

đó, vào lúc này, đúng là một chút cũng không nhớ nổi.

Rõ ràng, cô không xa lạ gì phỏng vấn; rõ ràng, cô cũng có thể thẳng thắn mà nói. . . . . . Nhưng. . . . . .

Những người ngồi ở bên cạnh Lưu Tuyết, khóe miệng rõ ràng nhếch lên, ánh mắt

có một chút lạnh lẽo cùng hả hê, làm như đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình.

Theo bọn họ nghĩ, Lưu Tuyết cũng chỉ là một nữ

sinh mới ra đời, lại chạy đến tập đoàn Doãn thị, tập đoàn lớn như vậy

nộp đơn làm cố vấn pháp luật, quả nhiên là không biết tự lượng sức mình, xấu mặt cũng chỉ có thể trách mình.

Nụ cười trên mặt những người phỏng vấn bên kia cũng dần dần thu hồi, làm như có phần không kiên

nhẫn, trong miệng mặc dù nói "Bạn học, đừng khẩn trương" nhưng ý tứ là:

bạn học, chưa chuẩn bị xong cũng không cần tới đây lãng phí thời gian

đặc biệt duyệt của ông chủ chúng tôi.

Lưu Tuyết chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới lập tức vô cùng ồn ào, âm thanh của những người phỏng vấn

phía trước, cô cũng nghe không được một chữ, trong đầu chỉ còn lại miệng của bọn họ không ngừng mấp máy lên xuống.

Lưu Tuyết há hốc miệng. . . . . .

Một người phỏng vấn trong đó đã phất tay một cái, nói "Kế tiếp."

Lại không biết vì sao, giọng nói này lại xuyên thấu tầng tầng huyên náo,

chui vào đầu Lưu Tuyết, lập tức, cả người Lưu Tuyết cũng mềm nhũn ra, cô đột nhiên cảm thấy mình thật thất bại, thậm chí chuẩn bị phỏng vấn đã

lâu cũng. . . . . .

Cả người cô đều đắm chìm ở thế giới tối đen, trong đầu đều là nụ cười giống như đóa hoa quỳnh tối hôm qua.

Người đàn ông như gió cao ngất đứng đó.

Người đàn ông trẻ trung như hoa đào.

Tay làm như mất sức, tờ giấy thật mỏng rơi xuống, cô cũng không thể tự

biết, ánh mắt chỉ còn lưu lại đau thương cùng hối hận nồng nặc, nhìn

chằm chằm một chỗ, đã mất hồn.

Nhóm này phỏng vấn kết thúc, mọi

người rối rít đứng dậy rời đi, nhưng mà Lưu Tuyết lại như là mất hết sức lực, dùng thời gian thật dài mới để mình cố gắng đứng lại, đi ra cửa.

Cô tự nói với mình, còn có cơ hội, sau này sẽ còn có cơ hội.

Cô gái mặc đồng phục nhìn thấy tất cả người phỏng vấn đều đứng dậy đi ra

ngoài phòng, tự nhiên cũng đi theo bọn họ ra ngoài, ánh mắt phát hiện rõ ràng chỗ Lưu Tuyết mới vừa ngồi có tờ giấy thật mỏng nằm đó.



ấy nhíu mày, cho là đồ bỏ đi. Xuất phát từ tố chất, cô ấy đi qua khom

lưng nhặt lên, lại phát hiện tấm danh thiếp này là của tổng giám đốc mà

được biết là những người quan trọng mới có thể giao danh thiếp màu vàng

kim!

Mặc dù trên danh thiếp có chút dơ bẩn, nhưng không trở ngại tầm quan trọng của danh thiếp này.

Cô ấy lại đột nhiên nhớ tới, lần này cô ấy tới đây là tổng giám đốc tạm

thời phân phó cô ấy tới bên này nhìn người một chút. Muốn cô làm thư ký

trưởng của đoàn thư ký của tổng giám đốc của Đại tập đoàn, nhìn mặt mà

nói chuyện, dĩ nhiên bản lĩnh hiểu ý tâm tư lãnh đạo cực mạnh. Cô ấy

không khỏi phỏng đoán, thật ra thì lần này tới đây, mục đích tổng giám

đốc chỉ là để cho cô ấy tới gặp cô bé này một chút.

Cô ấy không

khỏi sờ cằm một cái. Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô gái mới vừa nãy, còn có cặp mắt to biết nói chuyện. Ưm, tuổi tổng giám đốc mình cũng ba mươi hai, cô gái nhỏ kia thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, mặc dù tổng giám đốc có tình nghi ‘trâu già gặm cỏ non’, nhưng, ừm,

thật ra chênh lệch tuổi thì không tính lớn.

Ừm, như vậy xem ra cô gái nhỏ kia thật sự có thể là bà chủ tương lai đấy.

Sau đó năng lực mơ mộng rất mạnh của thư ký trưởng không khỏi nghĩ đến lúc

cô gái nhỏ mới vừa rời đi, trong ánh mắt nhàn nhạt đau thương cùng hối

hận, không khỏi sờ cằm một cái.

Quay đầu hỏi người phỏng vấn bên

kia, "Haizz, mọi người nói xem, nếu như các người biết tổng giám đốc, vả lại rất quen, muốn vào công ty tổng giám đốc làm còn chạy tới phỏng vấn hay không?"

"Phỏng vấn sợi lông ấy." Một người phỏng vấn trong đó không chút suy nghĩ đã trả lời.

Một người khác gật đầu, "Đúng vậy, trực tiếp để tổng giám đốc nói một tiếng không được sao."

"Vậy nếu như người đó còn tới phỏng vấn thì sao? Đại biểu cho điều gì?"

Mọi người nghi ngờ liếc nhìn người phỏng vấn, cúi đầu suy nghĩ qua.

Một người nói, "Không muốn để cho tổng giám đốc coi thường, không muốn để cho