chơi trò chơi trí lực. Tô Khả thấy trên đầu và trán nhỏ của Tiểu Bao Tử chảy mồ hôi ròng ròng, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng thì trong đầu đầy ấm áp.
"Bing bong ——" Tiếng chuông cửa vang lên.
Tô Khả tưởng rằng Doãn Lạc Hàm tới nên liền đi mở cửa, kết quả mở ra thì lại nhìn thấy một người phụ nữ, Tô Khả không khỏi lạnh mặt, "Bà tới làm gì."
Tần Phi nhìn Tô Khả, hơi gật đầu, "Tôi có thể vào không?"
Tô Khả kinh ngạc bà lại có thể có giọng điệu thương lượng, nhưng trên mặt cô vẫn lạnh lùng, "Bà có chuyện gì?"
Ttrong tay Tần Phi có rất nhiều đồ, "Tôi tới là có chuyện nói với con."
Tô Khả chỉ nhìn lướt qua vật trong tay Tần Phi nhưng vẫn không có ý để bà đi vào, "Có lời gì thì bà nói ở đây là được, nữ sĩ Tần, tôi tự nhận là không phải rất quen với bà."
Nghĩ đến chuyện lúc trước Tần Phi làm với con của cô thì lòng của Tô Khả muốn giết bà cũng có. Làm sao có thể có vẻ mặt ôn hòa mà cho bà vào nhà cô, sau đó uống một ngụm trà nước từ từ nói chuyện cùng cô chứ.
Tần Phi thấy thái độ lạnh nhạt của Tô Khả thì trong lòng tức giận, nhưng nghĩ đến cả trái tim của đứa con trai duy nhất của bà đều ở trên người cô gái này thù bà chỉ có thể bỏ mặt mo qua một bên để tiếp tục nói với Tô Khả, "Tôi không phủ nhận tôi đã từng một số chuyện với cô."
Bà vừa nói ra câu đó thì vẻ mặt Tô Khả đã tức giận, "Bà có ý gì, rất vẻ vang có phải hay không?"
Tần Phi đặt vật cầm trong tay ở cửa, tiếp tục nói, "Tô Khả, tôi nghĩ là cô hiểu lầm một chút."
Tô Khả cau mày nhìn Tần Phi. Cô thật sự là không hiểu rốt cuộc Tần Phi tìm tới cửa là vì chuyện gì.
Tần Phi nói: "Tôi, con trai Cẩm Niên của tôi."
Tô có thể nhìn Tần Phi, chờ cô nói tiếp.
"Nói thật ra, vốn là quan hệ mẹ con chúng tôi coi như không tệ, nhưng cũng bởi vì cô cho nên nó không thèm nhìn tới mặt tôi một chút, quan hệ với tôi rơi vào điểm đóng băng, cô biết tôi làm mẹ đau lòng nhiều lắm không."
Tô Khả cười lạnh, coi như là hiểu ý Tần Phi, "Chuyện này liên quan gì đến tôi? Đây là chuyện của mẹ con các người, nhưng cho tới bây giờ tôi không có ở trước mặt của anh ấy mà giựt giây anh ấy và bà không được lui tới với nhau, cho nên bà đã tìm lộn người!"
"Tô Khả, tôi không phải tới để tranh luận cùng cô, những điều này có hay không đều được." Tần Phi thở dài, nói rõ của ý bà đến, "Tôi tới đây, chuyện đầu tiên chính là nói với cô một tiếng, chúng ta xóa bỏ chuyện đã qua, chuyện thứ hai chính là hi vọng cô khuyên nhủ Cẩm Niên có thể chuyển về nhà ở là tốt nhất."
Tô Khả cười "ha ha" lạnh lùng, "Sĩ quan Tần, bà nói câu này có phải hơi quá mức khôi hài hay không?"
Sắc mặt Tần Phi sung huyết đỏ bừng, bị thái độ của Tô Khả kích động mà thẹn quá thành giận, "Tôi cũng ăn nói khép nép như vậy rồi, cô còn muốn tôi thế nào nữa?"
Ăn nói khép nép? Ở đâu? Tô Khả cô thật đúng là không có thấy. Hơn nữa cái gì cũng không làm mà đã muốn hòa giải với cô, liền muốn giải với con trai bà, bà đã từng tuổi này rồi, có phải quá ngây thơ hay không?
Vì thế Tô Khả nói, "Có phải tôi giết người xong rồi nói tiếng xin lỗi là có thể vô tội thả ra hay không?"
Tần Phi mím môi không nói.
Tô Khả buông lỏng, "Bà cũng biết là không thể chứ?"
Tần Phi tiếp tục không nói.
Tô Khả cười, nhún nhún vai, "Cho nên nói, lúc trước bà làm mấy chuyện đó đối với tôi thì tôi phải nhớ rõ ràng rành mạch từng chuyện từng chuyện, bất kể bà có phải là mẹ Tô Cẩm Niên hay không, muốn cùng tôi xóa bỏ, tôi nói này, bà nghĩ thật tốt đẹp đấy! Về phần muốn tôi khuyên nhủ Tô Cẩm Niên, xin lỗi, sĩ quan Tần, tôi không đủ sức! Nói thế nào thì Cẩm Niên anh ấy không phải con rối, tôi có thể tùy ý thao túng sao."
Tần Phi nắm chặt hai quả đấm, "Rốt cuộc cô muốn như thế nào thì mới bằng lòng. . . . . ."
Tô Khả nhíu mày, nhìn sắc mặt kìm nén đến đỏ bừng của Tần Phi, chờ đoạn sau của bà.
Tần Phi chậm rãi thở dài, "Tô Khả, tôi làm một người mẹ, cầu xin cô khuyên nhủ con tôi, được không? Tôi lớn tuổi rồi. . . . . . Haizz. . . . . . Về chuyện giữa nó và cô thì sau này tôi không hỏi tới nữa, có thể không?"
Tô Khả nhìn Tần Phi luôn luôn có tác phong của một người phụ nữ mạnh mẽ, trong nháy mắt biến thànhmột bà già ủ rũ cúi đầu thì trong lòng thoáng xúc động, nhưng cô không phải Thánh mẫu, trước đây người phụ nữ này quá đáng ghét, cô không thể nào vì bà nói vài câu nhận lỗi thì đã tha thứ cho bà.
"Sĩ quan Tần, tôi vẫn câu nói kia, Tô Cẩm Niên không phải con rối giật dây mà có thể tùy tâm tư của tôi. Về chuyện bà không hỏi tới chuyện của tôi cùng Cẩm Niên thì đều không có ích, thứ nhất, tin rằng bà cũng biết tôi cùng anh đã sớm kết hôn, là quân hôn, mặc dù tôi không phải là quân nhân nhưng mà đối với hôn nhân quân nhân thì vẫn hỏi Baidu. Thứ hai. . . . . ." (Baidu là web tìm kiếm ở Trung Quốc)
"Cô gái, sao mẹ lảm nhảm ở cửa lâu như vậy?" Tô Khả còn chưa nói ra thứ hai, Tiểu Bao Tử chơi ở bên trong một mình thấy Tô Khả lâu không vào thì liền đi ra ngoài.
Tần Phi bị Tiểu Bao Tử đột nhiên đi ra thì kinh ngạc, "Nó. . . . . . nó. . . . . ." (ed: chắc định la nó là cháu tôi ấy mà)
Tô Khả kéo Tiểu Bao Tử qua, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, á