XtGem Forum catalog
Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Quân Hôn Chọc Lửa Thiêu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3231452

Bình chọn: 8.00/10/3145 lượt.

nh mắt lạnh lẽo, "Hai chính là con của tôi cùng Cẩm Niên cũng đã mua được nước tương rồi, có phải cảm thấy rất đáng tiếc hay không? Thật ra thì tôi cũng không ngờ con tôi lại có thể khỏe mạnh an khang lớn lên như vậy. Có phải rất thất vọng hay không, nó không có bị bác sĩ của bệnh viện dùng như rác mà thu hồi lại?" Tô Khả nói câu cuối cùng thì cả người đều là mang theo ý oán hờn, lúc trước, nếu như không phải là do cô tỉnh lại sớm, lúc trước, nếu như không phải là cô dùng dao găm đâm y tá muốn làm phẫu thuật cô thì Tiểu Bao Tử thật sự mất rồi. . . . . .

Sắc mặt Tần Phi trắng bệch, lùi ngược lại mấy bước, "Tôi. . . . . ."

Tô Khả tiếp tục nói, "Cho nên dù bà muốn hỏi tới chuyện của tôi cùng Cẩm Niên thì tôi cũng khuyên bà tiết kiệm một chút tâm tư để trở về an tâm dưỡng lão đi."

Tần Phi nghe Tô Khả tố cáo thì trong đầu vừa kéo vừa căng, lúc trước. . . . . . Bà không khỏi di chuyển ánh mắt đến trên người của Tiểu Bao Tử, chớp mắt cũng không chớp mà nhìn Tiểu Bao Tử.

Tiểu Bao Tử không khỏi ngẩng đầu nhìn Tần Phi trước mặt, không khỏi nhíu mày, "Thật giống người phụ tình đấy."

Tô Khả cười, "Dĩ nhiên giống rồi, đây chúng là mẹ của bố con. Nhưng mà, con không cần gọi bà ấy là bà nội, bởi vì lúc trước bà. . . . . ."

"Đừng nói nữa!" Tần Phi lập tức hô ngừng, bà biết Tô Khả muốn nói là lúc trước bà nội như bà đã làm chuyện muốn hại chết con, nhưng. . . . . . Nhưng mà. . . . . . Bà biết sai. . . . . . Có thể không. . . . . . Bà biết sai rồi. . . . . .

Muốn Tần Phi bà tranh đoạt hơn nửa đời người, cường thế hơn nửa đời người, nhưng gần đến lúc về hưu thì cũng nhìn tất cả không quen mắt, ngay cả con trai ruột của bà cũng không nguyện ý thừa nhận bà, bà không biết đến cuối cùng bà nên đi nơi nào nữa.

Tô Khả cười, "Tô Tô, con cũng trở vào nha đi. Mẹ rất nhanh sẽ vào."

Tiểu Bao Tử gật đầu, "Được ạ, mẹ."

Tần Phi nhìn bóng lưng Tiểu Bao Tử đi xa thì có chút lưu luyến, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Tô Khả, "Tô Khả, tôi hiểu rõ trước đây tôi xác thực làm rất nhiều chuyện tổn thương tới cô, nhưng mà bây giờ tôi chân thành nhận lỗi với cô, cô có chấp nhận không?"

Tô Khả cười lắc đầu, "Tôi vẫn là câu nói kia, không chấp nhận. Trên thế giới không có chuyện dễ dàng như vậy, dùng da miệng mài mài là có thể coi như tất cả đều chưa từng xảy ra sao."

"Nói thế nào thì tôi cũng là mẹ chồng của cô mà!"

Tô Khả cười, "Bây giờ muốn nói bà là mẹ chồng của tôi rồi sao? Sĩ quan Tần, tôi thật tình khâm phục bà."

Mặt già của Tần Phi đỏ lên, "Tô Khả!"

Tô Khả nói: "Sĩ quan Tần, lời đã nói hết rồi, mời bà trở về đi."

Tần Phi cứ đứng bất động tại chỗ, "Rốt cuộc muốn như thế nào thì cô mới có thể hoàn toàn tha thứ cho tôi? Dù là phạm nhân thì cũng có cơ hội hối cải, không phải sao?"

"Sao bà ở đây?" Đang lúc Tô Khả không biết làm sao đuổi Tần Phi đi thì đột nhiên giọn nói của Tô Cẩm từ phía sau truyền tới.

Tần Phi quay đầu lại, vẻ mặt mừng rỡ, "Cẩm Niên, mẹ. . . . . ."

Tô Cẩm Niên cau mày, bước nhanh về phía trước dang hai cánh tay ra che chở Tô Khả ở sau lưng, đề phòng nhìn Tần Phi, "Tại sao bà phải tới nơi này?"

"Mẹ. . . . . ."

Tô Khả xoay người, thản nhiên nói, "Em đi vào đây."

Tô Cẩm Niên gật đầu một cái, "Em mau vào nhà nghỉ ngơi đi, anh lập tức vào nhà nấu cơm cho em."

Sau đó, Tô Cẩm Niên nhìn chằm chằm Tần Phi, "Cuối cùng bà muốn làm gì! Nên nói thì ngày hôm qua tôi đã nói tất cả!"

Tần Phi không biết làm sao, "Cẩm Niên, thật ra mẹ chỉ muốn. . . . . ." Dừng một chút, Tần Phi không biết tổ chức ngôn ngữ như thế nào, thời gian từng giây từng phút trôi qua rồi bà mới thốt lên: "Mẹ chỉ tới đây để nói xin lỗi Tô Khả thôi."

Tô Cẩm Niên sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Phi.

Tần Phi tiếp tục nói, "Thật ra thì mẹ chỉ muốn tự chữa mối quan hệ mẹ con chúng ta với con thôi."

Tô Cẩm Niên nói: "Nữ sĩ Tần, bà quên rồi sao? Ngay từ lúc đó thì chúng ta đã thoát khỏi quan hệ mẹ con rồi."

Tần Phi trầm mặc, "Đó là lỗi của mẹ, Cẩm Niên. . . . . . Như thế nào đi nữa thì mẹ cũng là mẹ con. . . . . . Cẩm Niên. . . . . ."

Tô Cẩm Niên buồn bực không nói, Tần Phi thấy Tô Cẩm Niên im lặng thì trong lòng biết bà không thể đòn ép quá nhanh nên liền nói, "Cẩm Niên, mẹ biết bây giờ con vẫn còn rất khó khăn để tiếp nhận mẹ, vậy mẹ rời đi trước đây."

Tô Cẩm Niên gật đầu, nhìn túi lớn túi nhỏ trên đất thì ngẩng đầu nhìn Tần Phi.

Tần Phi lập tức nói: "Một chút đồ mà thôi, mẹ đi trước đây, haizz. . . . . ." Nói xong câu đó thì Tần Phi thật sự rời đi.

Tô Cẩm Niên cầm đồ, xoay người vào nhà.

Anh nhìn thấy Tô Khả ngồi bên đó thì không nhịn được hỏi, "Khả Khả, bà ấy có nói gì không hay với em hay không?"

Nhìn vẻ mặt Tô Cẩm Niên lo lắng thì Tô Khả cười, "Không có, mẹ anh thật kỳ lạ, đột nhiên thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ, em cũng không biết làm sao ứng phó nữa."

Tô Cẩm Niên cười, "Chỉ cần bà ấy đừng tiếp tục làm tổn thương em là được rồi."

"Cẩm Niên, em phải nói với anh, mặc kệ mẹ anh nhận lỗi với em thế nào thì thái độ của em vẫn vậy, không tha thứ."

Tô Cẩm Niên trầm mặc, liền gật đầu, "Anh hiểu."

Tiểu Bao Tử nhìn hai người lớn nhà bé đối tho