Polaroid
Quán Cà Phê Xy

Quán Cà Phê Xy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322955

Bình chọn: 10.00/10/295 lượt.

ơn, quay đầu sang nhìn B: “Anh muốn ăn gì?”

B nghĩ một lát: “Tôm rang muối tiêu đi. Anh nhớ tuần trước em nói muốn ăn mà”.

A: “Nhưng anh bảo anh sẽ tự mình nấu cho em ăn.”

B: “Anh đổi sang nấu món tôm xào cà tím, món đó em cũng thích mà”.

A: “Ồ? Thật á?”

B: “Ừ, căn bản là tuần này bận quá, tuần sau rảnh hơn một chút, anh sẽ có thời gian nấu”.



Công nói thầm với thụ: “Em xem, anh đã bảo mà, kiểu gì chúng ta cũng phải ăn món ‘da gà’ lót dạ trước bữa chính”.

Mấy người ngồi nói chuyện phiếm một lúc, đồ ăn cũng dần dần được mang lên.

Đợi đến khi món tôm được đưa đến, liền thấy B cẩn thận bóc vỏ tôm, sau

đó để phần thịt vào bát A, quay sang nhìn bộ mặt “bó tay toàn tập” của

công và thụ đang nhìn mình, B cười khẽ: “Vỏ tôm cứng lắm, không cẩn thận dễ bị cứa vào tay”.

Công: “… Sao anh không lo thịt tôm cứng cứa vào họng cậu ta?”.

Qua bữa ăn này, hiểu biết của công đối với biên tập của mình đã nâng lên

một tầm cao mới. Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày thấy B tỏ ra tỉ mỉ, cẩn

thận bất thường đối với những thứ ngoài công việc như thế này. Công cuối cùng cũng có thể hiểu được cảm giác của A và B trong bữa cơm lần trước: Thật sự là mù mắt luôn rồi!

Ăn xong bữa, A chạy đi thanh toán,

ba người còn lại đứng ở cửa quán đợi. Công nhìn B đầy ẩn ý: “Người bạn

này của tôi, anh phải đối xử cho tốt đấy”.

B cười: “Cậu cho rằng những gì hôm nay tôi làm đều là diễn trò cho hai người xem chắc?”

Công: “Chẳng lẽ không phải sao?”

B: “Cậu ấy rất sợ lạnh, nhất là tay. Bình thường lúc vẽ tranh buổi tối

không những phải bật điều hòa mà còn chuẩn bị cả một túi chườm nóng. Cậu ấy ăn tôm đúng là có một lần bị cứa vào tay, tay chân hậu đậu, vụng về

lắm. Cậu ấy còn cực kỳ ghét ăn gừng, cứ món gì có gừng là sẽ tự động vứt hết ra”.

Công nhìn B đầy kinh ngạc. B nhìn người vừa thanh toán xong đang từ tốn đi bộ về phía bọn hạ, chậm rãi nở nụ cười: “Thích một

người chính là như thế đúng không. Làm bao nhiêu chuyện cho người đó thì vẫn cứ thấy quá ít”.

B quay đầu nhìn công: “Cảm giác này, hai người nhất định hiểu rõ.”

A đi đến nơi: “Mọi người đang nói gì đấy? Cười vui vẻ thế”.

B nắm lấy tay cậu: “Không có gì. Đang nói mùa đông năm nay hình như không lạnh lắm”.

A: a? Thật hả? Em thấy lạnh lắm mà…”

B: “Đó là tại vì em mặc ít quá”.

A: “Không thể nào, cái áo khoác này của em dày cực kỳ đấy”.

B: “Quần áo bên trong em mặc mỏng quá”.



Công, thụ hai người nhìn nhau, đều bật cười.

Ông chủ và kiến trúc sư

A

Xe của kiến trúc sư phải đem đi bảo dưỡng rồi, vì thế anh quyết định ngồi xe buýt đi làm.

Nhưng đến lúc lên trên xe rồi, lật hết túi này đến túi nọ mới phát hiện trên

người, trừ các loại thẻ ngân hàng thì chẳng có đồng tiền nào cả, anh bắt đầu nghĩ đây có phải là một sự lựa chọn sai lầm không.

Mà lúc này, xe đã bắt đầu chạy.

Bởi vậy, anh cũng chẳng còn cách nào.

Kiến trúc sư nghĩ thế, nên đành dày mặt nhìn bác lái xe: Xin lỗi, hình như tôi không mang tiền.

Toàn bộ những người có mặt trên xe đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn kiến trúc

sư, chắc họ trước nay chưa từng thấy ai ăn mặc bảnh bao như thế mà đến

một đồng cũng không có, cuối cùng còn trâng tráo không biết ngượng mà

bày ra bộ dạng “Ta đây chính là muốn đi xe chùa đấy”.

Bác lái xe nhìn anh một cái: Lần này bỏ qua. Anh bạn trẻ, phải biết tự trọng chứ.

Kiến trúc sư thật buồn bực.

Anh vốn định đợi đến trạm sau thì xuống xe cho rồi, mà lời nói của bác lái

xe lại như muốn nói là anh cố ý làm vậy không bằng. Kiến trúc sư muốn mở miệng giải thích lại thấy làm như thế có vẻ “có tật giật mình” quá,

nhất thời chỉ có thể đứng im giả như không nghe thấy gì.

Ánh mắt những người trên xe nhìn anh đã chuyển từ kỳ quái sang khinh thường: Bộ dạng thật vô liêm sỉ, da mặt dày thật đấy.

Keng.

Chỉ thấy một đồng xu rơi vào hộp đựng tiền, sau đó là một giọng nói ấm áp vang lên: Bác tài, để tôi trả tiền hộ anh ấy cho.

B

Thật ra lần ở trên xe buýt đó không phải là lần đầu tiên ông chủ nhìn thấy kiến trúc sư.

Ông chủ có quán cà phê gần một tòa nhà văn phòng cao cấp, thường xuyên phải đưa đồ uống vào trong khu văn phòng đó.

Có một lần đến đưa cà phê, ông chỉ nhìn thấy một bức ảnh trên tường của

công ty kiến trúc nọ: Một người đàn ông cao lớn tuấn tú, một tay ôm bó

hoa, một tay cầm giải thưởng, nhìn qua chắc là nhận được giải gì đó.

Theo lý mà nói, nhận được giải thưởng là một việc đáng mừng, thế nhưng cái

người kia nhìn lại rất bình thản, trên mặt chẳng hề có nét cười.

Cô gái gọi cà phê bảo, đó là tổng giám đốc của công ty cô.

Ông chủ có ấn tượng sâu sắc với bức ảnh đó, bởi vậy lúc lên xe vừa liếc một cái đã nhận ra anh ta.

Đương nhiên, chấp nhận bỏ ra một đồng giúp anh ta, thực ra cũng chỉ để có lý

do mà đường đường chính chính nhét vào tay anh ta một xấp phiếu ưu đãi

thôi.

Ông chủ cũng chẳng hy vọng vị tổng giám đốc này vì muốn

cảm ơn mình mà ngày ngày đến quán cà phê tiêu tiền. Ông chủ thực ra chỉ

cho rằng, loại người như anh ta chắc sẽ tiện tay đưa chỗ phiếu giảm giá

này cho cấp dưới.

Đó mới là mục đích chính.

Không sai, ông chủ chính là loại người cực kỳ yêu ti