Old school Swatch Watches
Quán Cà Phê Xy

Quán Cà Phê Xy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322831

Bình chọn: 7.00/10/283 lượt.

ày?”.

Cô nhóc chỉ vào hình người bé bé trong tranh: “Bởi vì bức tranh này rất

đẹp, cháu cũng muốn được vào đó giống như người này này”.

B nhìn kỹ lại lần nữa, bức tranh này cũng mang lại cảm giác kỳ diệu như truyện cổ tích vậy, chắc bởi thế mới được các bạn nhỏ yêu thích. B nghĩ ngợi

một lúc, dù sao A cũng đã có những bức tranh mới hơn, đẹp hơn rồi, bức

phác thảo cũ này chắc cũng chẳng cần đến nữa đâu, thế nên anh quyết định tặng cho con gái bạn mình.

Đến tối A trở về, bộ dạng có vẻ đang rất vui, báo là cuối cùng cũng tìm được màu mình muốn rồi. B chợt nhớ

đến bức tranh lúc sáng, nói: “Anh đem bản phác thảo của em cho con gái

người bạn rồi”.

A sững ra: “Bản phác thảo nào?”.

B:

“Chính là bức em ngồi ở phòng làm việc của anh vẽ ấy, tên là “Trong

mắt”. Anh thấy dù sao em cũng có những bản mới hơn rồi, bản thảo đó chắc chẳng cần nữa đúng không?”

A: “Anh đùa gì thế? Sao anh có thể tùy tiện đem đồ của em cho người khác?”.

B giật mình. Anh biết mình tự ý lấy tranh của cậu tặng cho người khác là

không đúng, nhưng anh không ngờ A lại phản ứng dữ dội như thế.

B: “Sao thế? Không phải chỉ là một bức tranh thôi sao?”.

A vừa gấp vừa giận: “Anh thì hiểu cái gì chứ! Trên bàn em anh muốn tặng bức nào thì tặng, chỉ riêng bức đó là không được!”.

B: “Tại sao? Đó chỉ là bản phác thảo thôi mà”.

A: “Anh đi tìm người đó đòi lại tranh ngay đi!”.

B có phần chẳng hiểu ra sao nhìn A: “Em đùa à? Anh đã tặng con gái người ta rồi”.

A nhìn B, cố gắng kiềm chế lửa giận: “Đi đòi về đây. Bức tranh đó quả

thật là không thể tặng cho người khác. Em vẽ cho nó bức khác, mười bức

cũng được!”.

B nhíu mày: “Em cứ nhất quyết phải làm thế à?”.

A im lặng nhìn B, sau đó cũng chẳng quay đầu lại, đi thẳng ra cửa.

B: “…”.

Chiến tranh lạnh hai ngày, B cuối cùng cũng không chịu được nữa. Nói thế nào

thì người sai trước cũng là anh, B đành mặt dày đòi lại bức tranh từ chỗ bạn mình, sau đó lại chạy đến nhà A. Anh đứng trước cửa gọi điện thoại

cho A: “Anh lấy lại bức tranh rồi”.

A: “Vậy đưa cho em”.

B: “Em mở cửa ra, mở ra anh mới đưa được cho em chứ”.

A: “Nhét vào khe cửa đi”.

B: “…”

Cuối cùng A vẫn không chịu mở cửa, hơn nữa mặc dù đã lấy lại bức tranh nhưng cậu dường như không có ý định tha thứ cho B: Trong giờ làm thì lạnh

nhạt, hết giờ thì ai về nhà nấy.

Cứ thế lại qua thêm hai ngày

nữa, đến ngày thứ Sáu, A còn chẳng thèm đến làm, trực tiếp xin nghỉ! B

quả thực là đầy một bụng tức giận, anh nghĩ kỹ rồi, nếu hôm nay A mà

không mở cửa cho anh thì anh sẽ gọi thẳng cho công ty lắp khóa. Vừa nghĩ đến đó thì bảo an ở trước cửa đưa cho anh một bọc hàng. Anh hơi nghi

hoặc, mình cũng đâu có đặt hàng gì trên mạng đâu. Nhìn kỹ lại một chút, B phát hiện gói quà này hình như không phải là được gửi đến mà chỉ ghi

tên người nhận là anh, sau đó để trước cổng thôi. Anh nghĩ một lúc, chậm rãi mở ra, là một bức tranh màu nước đã được đóng khung hoàn thiện: Một chiếc thuyền trôi lờ lững trên mặt sông, một người nằm ngủ an lành trên thuyền; Hai bên bờ sông là những căn nhà hình cây nấm đầy màu sắc sặc

sỡ, những hàng cây ven sông thì treo đầy những ngôi sao; Không trung yên tĩnh nhưng dường như lại có những cuộn xoáy ở phía xa.

Bức tranh này tên là “Nhà”.

B ngắm bức họa, cả người ngơ ngẩn. Sau đó anh chợt nhớ ra điều gì đó, cẩn thận mở khung tranh ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy, đó là bản phác

họa “Trong mắt”. B nhẹ nhàng xem xét tờ giấy, thấy ở mặt sau, chỗ góc

bên phải phía dưới bức tranh là một hàng chữ:

Chỉ nguyện mãi mãi được ở trong mắt anh. A ngồi trong xe B, chốc lại chỉnh chỉnh tóc, chốc lại kéo kéo quần áo. B hiếu kỳ hỏi: “Em đang làm gì thế?”

A: “Lát nữa phải ăn cơm với mấy người kia, em hơi căng thẳng”.

B: “Em căng thẳng cái gì chứ, Hướng Vãn với Diệp Chiêu Ninh đâu phải người ngoài, mà cũng có phải lần đầu tiên ăn cơm với nhau đâu.”

A: “Anh không hiểu! Dù sao hai chúng ta mới…”.

B: “Mới làm sao?”

A: “Thì mới xác định mối quan hệ mà! Dựa theo hiểu biết của em với Hướng Vãn, cậu ta nhất định sẽ không nhịn được cười đâu!”.

Tay trái B vẫn đặt trên tay lái, tay phải vươn sang nắm chặt lấy tay A: “Em còn nhớ lần đầu tiên Hướng Vãn đưa Chiêu Ninh đến ăn cơm cùng chúng ta

không?”

A gật đầu: “Tý nữa thì làm mù mắt em!”.

B: “Hôm nay chúng ta làm mù mắt bọn họ!”.

Hai người vừa xuống xe đã gặp ngay công và thụ ở cửa quán. Quả như A dự

đoán, nhìn thấy B nắm tay A xuất hiện trước mặt mình, công phì một cái

cười ra tiếng. Mặt A đỏ bừng, không thốt nổi câu nào.

Thụ thấy tình hình như thế vội thúc công: “Chúng ta mau vào trong gọi món đi, đều đói hết cả rồi”.

Bốn người vào phòng riêng ngồi xuống, công vẫn đang không nhịn được mà cười mãi. Mặt A đỏ bừng, căm giận nhìn công: “Ông cười cái gì thế!”.

Công nhịn cười, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là nhìn hai người thật sự ở bên nhau, tôi thấy rất vui thôi”.

B như không nghe thấy lời nói của công, rót bốn cốc trà, sau đó để một

cốc vào tay A: “Mau sưởi ấm tay đi, em là họa sĩ, không thể để tay bị

lạnh cóng được”.

Công & thụ:…

A vừa nhận cốc trà, vừa lật giở quyển thực đ