âu, đang giậm chân tại chỗ không phát hiện ra có người tới gần.“A —!” giọng nói thê lương từ trong miệng cô bật ra, cô quay đầu lại liếc mắt nhìn, chỉ thấy một khuôn mặt không rõ vẻ gì đang vặn tay của cô.
‘‘Mau buông tay, anh là ai? Không buông tay là tôi gọi cảnh sát đó!”
Người đàn ông kia đã từng gặp ở bệnh viện chỗ Niệm An, anh lạnh mặt quan sát qua: “Cô là ai, theo dõi anh trai chị dâu tôi có ý đồ gì?”
Đây là một cô gái nhỏ, khoảng chừng hai mươi, dung mạo sáng sủa, nhưng mà dáng vẻ lấm la lấm lét, nhìn qua không phải là người tốt bụng gì.
Cô gái nhỏ la lên: “Làm gì kệ tôi, tôi theo dõi bọn họ lúc nào, đây là siêu thị nhà anh chắc, đi cũng không được sao! Bây giờ anh còn bắt tôi, là cố ý đả thương người có phải không, là phải ngồi tù đó.Tên chết tiệt nhà anh còn không mau buông tôi ra! Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn tôi móc mắt anh, a ——!”Lời cuối cùng của cô bị bao phủ bởi tiếng xương răng rắc, tương đối thảm thiết.
Cuối cùng cô vẫn bị người đàn ông kia lôi đi, suốt cả quá trình, cô vẫn nhe răng trợn mắt mắng: “Anh dám làm tôi bị thương, tôi nhất định sẽ không để anh yên! Bây giờ anh dẫn tôi đi đâu, mau buông tôi ra, anh có biết luật pháp hay không....?”
Người đàn ông kia định che miệng của cô, lạnh lùng quát: “Câm miệng!” Vừa rồi anh Mộ mới gọi điện cho anh, bảo anh bắt người theo dõi anh ấy.Anh chăm chú nhìn một lúc lâu mới phát hiện được cô gái này, chỉ bằng khả năng của cô ta, người bình thường đúng là không thể chịu nổi.Không biết cô ta theo dõi anh Mộ có ý đồ gì?Chẳng lẽ....để ý tới anh Mộ sao? Nói là Niệm An xuống bếp, kết quả lại là ngạc nhiên đi theo Lão Mộ vào phòng bếp, anh cầm dao đánh vẩy cá, cắt cà rốt, băm hạt tiêu....Động tác không phải là của một anh đẹp trai.Niệm An thấy cũng phải chảy nước miếng, cô vội quay mặt đi, khụ một tiếng nói: “Anh mau để xuống một chút, đừng làm em rối loạn, ảnh hưởng đến sở trường của em.”
Dáng vẻ dễ dàng nhận thấy của Lão Mộ là ‘khiêm tốn tiếp nhận, kiên quyết không đổi’, bởi vì anh vẫn đang cắm đầu cắm cổ xuống tay, chỉ là khẽ mỉm cười, rất ra dáng một cô vợ hiền.Nếu không phải là có một cuộc điện thoại, nói không chừng anh vẫn tiếp tục như vậy.
Điện thoại là công ty gọi tới, hình như hạng mục trung tâm thương mại xảy ra chút vấn đề.Bây giờ cách giờ ăn cơm vẫn còn sớm, Lão Mộ suy nghĩ một chút rồi vẫn là mặc quần áo tử tế đến công ty.Anh vào phòng bếp:“Công ty có chút việc, anh ra ngoài một chuyến, một giờ nữa trở về, em một mình cẩn thận.”
Niệm An đẩy anh đi ra ngoài: “Được rồi, em cũng không phải là đứa trẻ lên ba, anh mau đi đi, mấy ngày nay vừa nằm viện vừa ra ngoài, trong công ty cũng có nhiều chuyện.”
Lão Mộ cười.
Phòng lớn như vậy chỉ còn lại một mình thật yên tĩnh, mấy ngày nay đã quen với việc có bóng dáng của Mộ Hữu Thành bên cạnh, lúc này tách ra khiến Niệm An cảm thấy có chút không thích ứng.Cô bật cười một cái: Thẩm Niệm An, đủ rồi đó, nếu muốn ngày ngày ở cùng anh một chỗ, mày phải tới làm việc ở công ty anh.
Làm việc ở công ty anh? Lúc rửa rau cô đã nghĩ như vậy, chợt phát hiện ra đây cũng không phải chuyện không thể, hạng mục trung tâm thương mại là đối tác của cô, mấy ngày nay là nghỉ trăng mật, sau đó cô cũng nên đi làm.Nghĩ thông suốt được điều này, cô chợt nở nụ cười.
Bưng một chén trứng sốt cà chua ra ngoài, điện thoại nhà vang lên, Niệm An nhận, nghe âm thanh kia có chút xa lạ.
“Là chị dâu phải không ạ? Có anh Mộ ở đó không, em vừa gọi điện thoại di động, hình như anh ấy đang nói chuyện.”
Xưng hô với Lão Mộ như vậy, xem ra là bạn bè, nhưng mà bạn bè của Lão Mộ cũng khá phức tạp, cho nên Niệm An nhất thời không thể nhận ra giọng và tên tuổi của anh ta, nhưng cô vẫn khách sao hỏi một câu: “Anh ấy tới công ty, có chuyện gì không? Đợi anh ấy trở về tôi sẽ chuyển lại cho anh ấy.”
Người đàn ông kia do dự thật lâu: “A, vậy thì....”
“Không sao cả, nếu khó nói, vậy thì tối nay anh gọi điện tới đây, khoảng một hay hai tiếng nữa anh Mộ của anh sẽ trở về.” Niệm An nói như vậy, có điều trong lòng cô cũng đang nghi ngờ, rốt cuộc là chuyện gì, nghe giống như rất khó quyết định.
“Quả thật, chị dâu, có chút phiền phức.Một hay hai tiếng nữa em sợ quá muộn, chị dâu, chị có thể đến xem một chút được không, đã xảy ra chuyện.”
Lời này khiến trong lòng Niệm An lộp bộp, cô vào phòng bếp tắt lửa, tiện tay sửa soạn một tý, cầm túi liền đi ra cửa.
Chạy tới phòng dưới đất kia, mùi vị nấm mốc khiến cô phải chống tay vào tường ho khan một lúc lâu.Có anh chàng thông minh chạy tới, anh ta gãi ót, mặt lộ vẻ khó khăn:“Chị dâu, thật ngại quá, để chị phải chạy tới đây một chuyến, nhưng mà thực sự người kia em xử lý không được.Cô ta....” Anh ta vừa dẫn Niệm An đi, vừa nói tình huống hiện giờ.
Chân mày của Thẩm Niệm An càng khóa chặt, trên mặt mơ mơ hồ hồ: “Xác định chưa? Hay là nhận lầm người?”
Chàng trai nọ nhìn qua rất hồi hộp: “Vừa rồi em có thấy chứng minh thư của cô ta, có vẻ như không nói láo.”
Nói xong hai người cũng tới nơi, đây giống như một nhà để xe, nhưng bởi vì đã bỏ lâu năm, không khí bên trong thật không tốt.Trong bụng Niệm An qu
