thỏa mãn dục vọng, vừa không cần chịu trách nhiệm, xong xuôi chỉ cần phất áo rời đi, không cần vướng bận.
Hai người đàn ông tranh giành một người phụ nữ, còn kéo cô vào. Lưu Ỷ Nguyệt tựa vào lan can, nhìn ánh sáng rực rỡ trên mặt sông. Cuối cùng, Ngô Nhân Kì tiểu thư là may mắn hay bất hạnh đây?
Nếu một ngày cô ấy biết chuyện bí mật giấu giếm đằng sau, không biết tâm trạng sẽ như thế nào? Vui vẻ? Tức giận? Hay tủi thân? Chỉ có điều khi ấy, kẻ đồng lõa như cô cũng sẽ thấy thế nào đây?
Lưu Ỷ Nguyệt đột nhiên phát hiện, có lẽ mình sẽ gục ngã, đến mức không muốn đứng dậy…
“Đi tới đâu tính tới đó, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.” Lưu Ỷ Nguyệt tự nói với mình.
“Cốc cốc” đột nhiên có tiếng gõ cửa. Lưu Ỷ Nguyệt hoàn hồn, đi vào phòng mở cửa. Lâm Tây Canh mặc tây trang, đang đứng ngoài.
“Thư kí Lưu, chuẩn bị xong chưa?” Lâm Tây Canh hỏi.
“Xong rồi, Lâm tổng, tôi đi lấy túi xách.” Lưu Ỷ Nguyệt nói xong, xoay người cởi cái áo khoác hồi nãy, lấy túi xách cùng một chiếc khăn choàng cashmere, “Có thể đi rồi, Lâm tổng!”
Cashmere – Một loại sợi tổng hợp từ lông dê
Lưu Ỷ Nguyệt ra cửa phòng, nói với Lâm Tây Canh.
Lâm Tây Canh nhìn cô, một thân áo váy dài màu xanh nhạt, cổ áo rộng với đường viền đính đá rất tinh tế, nên không cần đeo thêm trang sức, giày cao gót và túi xách màu bạc, khăn choàng màu hồng nhạt mềm mại đặt lên cánh tay, mái tóc buông xõa tự nhiên.
Bữa tiệc đêm này là tiệc chào mừng đoàn bọn họ. Lưu Ỷ Nguyệt khoác cánh tay Lâm Tây Canh xuất hiện ở hội trường, vào cửa mới biết đối phương coi trọng họ bao nhiêu.
Chủ tịch công ty Khang Thạc và vợ đứng đợi ở cửa , khách mời lần lượt đi vào, Lưu Ỷ Nguyệt thấy trong hội trường đã đầy người. Hơi từ hệ thống lò sưởi cùng mùi hương xông vào mặt làm cô nhất thời hoa mắt chóng mặt.
Tiếp theo là những nghi thức tiếp đón rườm rà, chủ tịch Khang Thạc, Lâm Tây Canh, còn có đại biểu đàm phán hai bên lần lượt lên sân khấu đọc diễn văn.
Chuyến bay đường dài khiến cô nôn nao, chưa được ngụm nước nào, giờ phút này lại phải cố gắng xã giao, bụng Lưu Ỷ Nguyệt đã sớm biểu tình, sắc mặt trắng bệch.
Cô giữ vững tinh thần, không ngừng tự nói, dù thế nào cũng phải gắng gượng hết tối nay.
Lưu Ỷ Nguyệt nhìn chén đĩa trước mắt, hai mắt đăm đăm, trên mặt là một nụ cười khổ. Cơm nguội, nước đá, còn có rượu chưa uống hết.
Ngọn đèn đẹp mắt, ánh sáng xuyên qua ly rượu, chiếu xuống dao nĩa lạnh lẽo, trong mắt Lưu Ỷ Nguyệt đều biến thành hung khí đằng đằng sát khí, lục phủ ngũ tạng của quặn đau không dứt, trên trán toát ra mồ hôi lạnh.
“Miss Lưu, cô nóng à?” Phu nhân chủ tịch quan tâm hỏi.
“Ách, đúng là có hơi nóng.” Lưu Ỷ Nguyệt cười gượng, nâng tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán, “Không phải nóng, mà là lạnh.” Lưu ỷ Nguyệt oán thầm, “Chừng nào mới kết thúc?”
“Lâm tiên sinh, thư kí của anh rất đẹp.” Chủ tịch Khang Thạc bưng ly rượu nói chuyện cùng Lâm Tây Canh. Lâm Tây Canh liếc mắt nhìn Lưu Ỷ Nguyệt một cái, hé miệng cười.
Cô là người phụ nữ duy nhất trong đoàn công tác. Đứng giữa đám người Châu Âu cao lớn, chắc chắn Lưu Ỷ Nguyệt là người hấp dẫn nhất. Đặc biệt đêm nay, cô có vẻ mệt mỏi, nụ cười lại mang theo vài phần e thẹn, khiến đàn ông ở đây ai cũng muốn bảo vệ.
Lưu Ỷ Nguyệt miễn cưỡng uống nước đá ăn mấy miếng khoai cùng bánh mì, dạ dày khó chịu cuối cùng cũng dịu bớt chút ít. Chủ tịch Khang Thạc ở đối diện giơ ly rượu về phía cô, Lưu Ỷ Nguyệt không thể từ chối đành nâng ly rượu vang trắng trước mặt lên, tính nhấp một miếng nhỏ để tượng trưng, cũng may Châu Âu không có thói quen mời rượu.
Bữa tiệc kéo dài khoảng hai tiếng, mãi đến khi kết thúc, Lưu Ỷ Nguyệt vẫn còn cầu nguyện, sớm được về với chiếc giường thân yêu.
Lúc xuống xe, Lưu Ỷ Nguyệt bước đi lảo đảo một chút, Lâm Tây Canh vội vàng bắt lấy tay cô đỡ cô xuống xe, lúc này mới phát hiện tay cô thật là lạnh.
“Sao tay cô lại lạnh vậy?” Anh nghi ngờ hỏi. Lưu Ỷ Nguyệt quấn chặt khăn choàng, “Tôi hơi khó chịu.”
Hai má đánh phấn hồng che giấu sắc mặt của cô, Lâm Tây Canh nhìn vào ánh mắt cô, thảo nào cảm giác suốt bữa tiệc cô lại mệt mỏi như vậy. Ánh mắt không biết nói dối, chính đôi mắt vô thần đã nói cho anh sự mệt mỏi ấy.
“Thật ngại, nói thật đây là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay. Không ngờ chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ, lúc lên tôi mới biết là mình say máy bay.”
Lưu Ỷ Nguyệt thấy Lâm Tây Canh cau mày, vẻ mặt trang nghiêm, vội vàng giải thích vì sao đêm nay cô không làm tròn trách nhiệm.
“Không phải cô học Học viện ngoại ngữ sao? Trước đây chưa từng đi xa à?” Lâm Tây Canh khó hiểu hỏi.
“Lâm tổng, không phải ai cũng thể xuất ngoại.” Lưu Ỷ Nguyệt bất mãn nói.
Chẳng lẽ anh cho rằng, mọi người ai cũng giống anh, đi máy bay như đi taxi sao?
Lâm Tây Canh im lặng nhìn cô, vừa rồi đúng là “người nói vô tình, người nghe hữu ý”, biết cô giận, nhưng anh cũng không định xin lỗi.
Đưa cô tới cửa phòng, Lâm Tây Canh nói, “Cô nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn.”
“Cám ơn Lâm tổng quan tâm! Ngày mai, tôi nghĩ có thể khôi phục lại bình thường, sẽ không làm chậm trễ công việc. Ngủ ngon!” Lưu Ỷ Nguyệt đ