tôi xin nhận lỗi với ngài.” Trong lòng Lưu Ỷ Nguyệt hừ lạnh, hắn cũng không ngu ngốc mà không hiểu được.
“Không nhất định phải xin lỗi, nói thật, Ỷ Nguyệt, tôi thích nghe cô nói chuyện, từ miệng cô nói ra đều dễ nghe, như vậy đi, buổi tối mời tôi ăn bữa cơm, coi như xin lỗi, được không?
Lưu Hướng Đông bắt được nhược điểm của Lưu Ỷ Nguyệt, không do dự mà đánh tới.
Lưu Ỷ Nguyệt chỉ hận chính mình sơ suất trong chốc lát, khiến cho hắn nắm bắt thời cơ, bất đắc dĩ phải nhận lời “ Được rồi, tôi mời ngài ăn cơm, nhưng mà, cục phó Lưu, tôi không có nhiều tiền, thật khó cho ngài.”
“Không sao, chỗ nào cũng được, miễn là đi cùng cô là được.” Tâm tình Lưu Hướng Đông rất tốt, người phụ nữ này cuối cùng cũng không thể thoát khỏi tay mình, chẳng bao lâu nữa hắn có thể thu lưới được rồi.
Tắt điện thoại, Lưu Ỷ Nguyệt chống tay lên mặt bàn, dạ dày bắt dầu co rút từng cơn, đêm nay sẽ là một đêm căng thẳng đây.
“Thư kí Lưu, vào đây một chút.” Trên đỉnh đầu Lưu Ỷ Nguyệt truyền đến tiếng nói lạnh lùng của Lâm Tây Canh, cô giật mình một chút, Lâm Tây đi ra ngoài đã về.
Trong văn phòng, Lâm Tây Canh phân phó cho Lưu Ỷ Nguyệt tìm sổ ghi chép về nhà máy điện bảo vệ môi trường. Lưu Ỷ Nguyệt nghe xong đang tính xoay người đi ra ngoài, lại bị Lâm Tây Canh ngăn lại.
“Thư kí Lưu, tôi hi vọng lần sau trong giờ làm việc không làm việc riêng, Lâm thị trợ cấp tiền điện thoại cho cô không phải để cô điện thoại làm việc riêng. Đừng để đến lần thứ hai.” Anh nói.
Lưu Ỷ Nguyệt kinh ngạc, anh trở về khi nào, khi nào thì bắt đầu nghe. Như vậy, anh biết chuyện Lưu Hướng Đông tặng quà, cũng biết hai người bọn họ hẹn nhau ăn tối.
Lưu Ỷ Nguyệt thầm than khổ, một chút ấn tượng tốt vừa mới tạo được, có lẽ giờ phút này đã biến mất hoàn toàn, nhất định trong mắt anh, giờ đây cô chỉ là một người phụ nữ hám hư vinh mà thôi.
Lưu Ỷ Nguyệt đè nén nỗi bực tức trong lòng xuống, đứng thẳng người, nét mặt nghiêm túc, “Lâm tổng, tôi nhất định sẽ chú ý, sẽ không có lần thừ hai. Tôi xin phép ra ngoài” Cô nói một hơi xong, sau đó hơi khom người, mở cửa bước ra.
Lâm Tây Canh không phải không nghe được nỗi ấm ức trong giọng nói của cô, không giống người khác sẽ luống cuống hoặc là thấy tủi thân, bị bắt lỗi mà còn kiêu ngạo như vậy, cô rốt cục là người như thế nào? Lâm Tây Canh rất muốn biết.
Anh thấy chiếc hộp đồng hồ trong tay Lưu Ỷ Nguyệt, nhãn hiệu Thụy Sĩ, giá rất đắt, hình như là Lưu Hướng Đông đưa tới. Không ngờ cô có thể quyến rũ được hắn ta.
Trước giờ, Lâm Tây Canh từng quan tâm chuyện đời tư của nhân viên, ở Lâm thị chỉ cần trong giờ làm việc làm hết bổn phận của mình, anh sẽ không để ý chuyện ngoài giờ làm. Nhưng không hiểu sao với cô lại khác, nghĩ vậy, trong lòng anh không khỏi cảm thấy không thoải mái.
Trở lại bàn làm việc, Lưu Ỷ Nguyệt ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông của Lưu Hướng Đông, lại quay đầu nhìn chằm chằm cửa phòng Lâm Tây Canh đã đóng chặt “Hừ, đàn ông, thật vớ vẩn.”
Suy nghĩ mãi, Lưu Ỷ Nguyệt đứng lên, cầm di động trốn trong phòng pha trà. Cô bấm dãy số của Hạ Dương, hiện tại chỉ có Hạ Dương mới có thể giúp cô. Hơn nữa, anh ta nhất định sẽ giúp cô truyện này.
Qua điện thoại, Lưu Ỷ Nguyệt kể lại đơn giản chuyện về Lưu Hướng Đông. Đầu dây bên kia, Hạ Dương nở nụ cười, “Ỷ Nguyệt, không nghĩ rằng cô đào hoa như vậy.” Anh trêu chọc.
“Xùy, ai muốn làm đóa hoa đào này, mau mau nghĩ cho tôi một cách. Nếu không, tôi đồng ý làm nhân tình của Lưu Hướng Đông, ăn ngon mặc đẹp, sung sướng biết bao, anh nói có được không?” Cô không nhanh không chậm uy hiếp Hạ Dương.
“Đừng, tôi biết cô không thể thắng hắn. Nhưng tôi biết chút ít về tên Lưu Hướng Đông này, chẳng qua chỉ ỷ vào cha vợ mà thôi. Tối nay cô cứ đi, tôi khắc có cách.” Hạ Dương nói.
Chuyện của Lưu Hướng Đông muốn giải quyết triệt để, không ngờ khó khăn như vậy.
“Được, tôi chờ anh.” Lưu Ỷ Nguyệt nói xong, cúp điện thoại.
Vừa đến thời gian tan tầm, Lưu Ỷ Nguyệt thu xếp đồ đạc đúng giờ ra về. Ra khỏi tòa nhà Lâm thị, cô nhìn thấy xe của Lưu Hướng Đông đậu ở phía đối diện, băng qua đường, Lưu Ỷ Nguyệt bước đến bãi cỏ trước xe hắn.
“Cục phó Lưu, thật đúng giờ?” Cô mở cửa xe bước vào, hỏi.
“Đúng vậy! Tôi sợ cô chạy mất, ha ha.” Lưu Hướng Đông cười vui vẻ.
“Ha ha, tôi nào dám chạy .” Lưu Ỷ Nguyệt cười gượng.
Trong bữa ăn…
Vì mục đích không phải ăn cơm, cho nên ăn cái gì cũng không quan trọng, ở hai bên bàn ăn, hai người thầm đánh giá đối phương. Cho dù Lưu Hướng Đông khiêu khích nói như thế nào, Lưu Ỷ Nguyệt vẫn giả ngu như trước, ra sức đánh trống lảng.
Lưu Hướng Đôngg cũng không sốt ruột, có qua có lại, cùng Lưu Ỷ Nguyệt dây dưa. Hắn tin tưởng cuối cùng thì đến một thời điểm nào đó cô nhất định đầu hàng.
Sau khi ăn xong, Lưu Hướng Đông đưa Lưu Ỷ Nguyệt về nhà. Sắp về đến nhà, di động của Lưu Ỷ Nguyệt đột nhiên vang lên. Cô lấy di động ra, trên màn hình hiển thị “Hạ Dương”.
“Alo, là tôi, cô về chưa?” Đầu tiên, Hạ Dương đặt câu hỏi. Lưu Ỷ Nguyệt nhẹ nhàng trả lời, “Rồi.” Cô không biết Hạ Dương muốn làm gì tiếp theo.
“Nói chuyện thắm thiết một chút, tốt nhất là cho Lưu Hướng