XtGem Forum catalog
Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328762

Bình chọn: 9.5.00/10/876 lượt.

cha xưa nay rất thích chỉnh người khác, nhất là mẫu thân, nhất là lúc lấy ta làm cớ để hợp lý hợp tình mà chỉnh mẫu thân, cũng có lúc mấy vị phụ thân cũng bị xui xẻo liên lụy, trừ Nhị cha ra.

Ta coi ánh mắt ông nhìn Bùi Tranh, trong lòng lách cách một tiếng. Chẳng lẽ sau này đến phiên Bùi Tranh xui xẻo rồi?

Bùi Tranh nét cười vẫn không giảm, đón nhận cái nhìn chăm chú của Ngũ cha, đáy mắt Ngũ cha hiện lên vẻ nghi hoặc, lập tức cũng bình thường trở lại, uống hết hai chén rượu, sau đó đưa cho ta một cái bình sứ màu lục, nói: “Thuốc trợ hứng.” :-ss

Tay ta run lên, suýt nữa làm vỡ cái bình.

Thứ này nhận cũng không được, mà không nhận cũng không được ...

“Aizz ….” Đây là người một nhà, không thể câu nệ được.

Bùi Tranh cười không nói, kéo tay ta, dẫn ra phía bên ngoài, đứng trên 81 bậc, nhìn thiên hạ.

Văn võ bá quan từ từ quỳ gối, tiếng hô vang vọng khắp điện Sùng Đức.

Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế

Phượng quân thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.

Lời này thực ra chẳng bùi tai chút nào. Nếu ta vạn tuế, hắn thiên tuế, vậy chín ngàn tuổi sau đó, ta chẳng phải thành cô gia quả nhân thật rồi sao?

Đúng là ngày 7 tháng 7, sau khi nhận bái lạy của bá quan xong, cũng đã hoàng hôn rồi, trăng mới nhú, treo cạnh điện Sùng Đức, kéo một cái bóng dài dài.

“Ta mệt rồi …” Ta thở dài một hơi, nói, "Ngày hôm nay thật dài.”

Tối còn phải đãi tiệc quần thần, còn phải lên lầu ngắm pháo hoa, cùng chúc mừng với dân chúng. Chỉ còn khoảng một tuần hương để mà nghỉ lấy sức.

Bùi Tranh cười nói: “Hoàng đế chính là khó làm như vậy, khắp nơi đều có người nhìn vào.”

Ta ngồi trên ghế dựa, đã lử đử rồi, thều thào: "Đói bụng rồi ..."

Đã đói bụng, lại không ăn nổi, miễn cưỡng nuốt mấy thìa cháo tổ yến, sau đó ta với Bùi Tranh lại tách ra, đều phải thay lễ phục mặc trong yến tiệc tối nay.

Ta uể oải nhắm mắt lại, dang hai tay để cho cung nhân hầu hạ thay áo, Tiểu Lộ Tử thấp giọng nói: "Bệ hạ, Dị đại nhân và Tô đại nhân đến.”

Ta mở mắt, nói: “Tuyên.”

Vẫn là long bào kết hợp đen đỏ, vạt áo khá hẹp, dài chấm đất. Ta vỗ vỗ cổ tay áo, giương mắt nhìn về phía hai người đang tiến vào.

“Đều bố trí xong rồi chứ?”

Dị Đạo Lâm chắp tay nói: “Sát thủ ở Tây thành đều đã bị giết sạch, một tên cũng không chừa, tin tức cũng đã phong tỏa, Nam Hoài Vương thấy bệ hạ không sao, tất sẽ biết việc đã bại lộ, tay chân của Nam Hoài Vương trong triều cũng đã tập trung lại hết, cửa cung đã bị đóng hoàn toàn, bọn chúng có chạy đằng trời.”

Nửa tháng này, lợi dụng hai đảng Bùi Tô công kích lẫn nhau, cơ cấu thường xuyên thay đổi, cục diện trong triều đã hoàn toàn thay đổi, nay thủ vệ trong ngoài hoàng thành đều đã hoàn toàn thu hồi, binh quyền đã nằm trong tay ta, Nam Hoài Vương muốn sống mà ra khỏi đế đô, sợ là không dễ dàng như vậy.

Ngày vui, nếu có thể, ta cũng không muốn tưới máu hỉ đường.

Ta quay đầu nhìn về phía Tô Quân: “Ngoài thành ra sao?”

Tô Quân nói: “Đã áp chế được 3000 thân binh và thuyền của Nam Hoài Vương, cắt đứt tất cả những con đường có thể chạy khỏi kinh thành."

Tô Quân nhân cớ có tang, lấy lệnh bài và hổ phù của ta ra khỏi kinh thành điều binh, phục kích lại đám binh mã đang ẩn náu của Nam Hoài Vương, chặn đứt đường lui của hắn.

Chàng vốn là người nắm giữ phần lớn đám tay trong của Nam Hoài Vương, đám này lại bị chính tay chàng chặt đứt, không còn ai thích hợp hơn.

Trừ bỏ Nam Hoài Vương, từ nay về sau Trần quốc sẽ hoàn toàn thoát khỏi tình cảnh quận, quốc cùng song song tồn tại, tất cả đều là vương thổ.

Ta nhẹ thở phào, mỉm cười nói: “Hai người các khanh có công lớn, sau khi việc thành, sẽ đều vào hàng Tam công, cùng nắm giữ quyền quản lý nội các."

“Là bổn phận của vi thần.” Dị Đạo Lâm cúi đầu nói.

Tô Quân rủ mi không nói.

Lòng ta khẽ động, lại nói: “ Ngoài việc này ra, các khanh còn tâm nguyện gì, quả nhân chắc chắn sẽ giúp các khanh thực hiện.”

Lông mi Tô Quân khẽ động, chắp tay nói: “Xin bệ hạ chấp thuận cho vi thần từ quan hồi hương.”

Nét tươi cười của ta nhất thời cứng đờ, lạnh giọng nói: “Tô khanh gia nói như vậy là có ý gì? Đang uy hiếp quả nhân sao?"

“Vi thần không dám, Chỉ là qua việc này, dù rằng bá quan cũng không dám nhắc lại, nhưng Tô gia trước thì phản bội bệ hạ, sau lại bán đứng đồng đảng, trong triều khó có thể sống yên. Kết bè kết cánh, lấy quyền mưu lợi, lừa trên gạt dưới … là tội bán nước, Tô gia dù có có chết 9 lần cũng không đền hết tội, không dám lại giữ chức quan cao, vi thần không muốn khiến bệ hạ khó xử, xin bệ hạ chấp thuận cho vi thần từ quan hồi hương. Có thể bảo vệ sự bình yên cho gia tộc, vi thần cảm tạ hoàng ân.”

Ta nhìn chàng chằm chằm, chàng cúi đầu thật thấp, khiến ta không thể nhìn thấy mặt chàng, mắt chàng, vẻ mặt của chàng.

Dị Đạo Lâm nhíu mi tâm nhìn chàng, đáy mắt ánh lên vẻ không đồng tình và tiếc nuối.

Ta nhìn Dị Đạo Lâm hỏi: “Dị khanh gia, ý khanh như thế nào?”

Dị Đạo Lâm trả lời: “Tô ngự sử nói có lý, chỉ là quốc gia lại mất đi một trụ cột, rất đáng tiếc.”

Tô Quân nói “Đại Trần ta lãnh thổ rộng lớn, người không đếm xuể, Tô Quân nguyện du lịch tứ phương, học hỏi soạn sá