ông hiệu, mà ngay
cả người tung chưởng cũng sẽ cuốn theo bột phấn, và nhiễm vào thân. Hẳn
là bây giờ đã có phân nửa người trúng chiêu. Nhưng xem ra những người
khác đã phát hiện ra bí ẩn trong này rồi.”
Mộ Dung Thần Duệ vẫn
đang vung tay vận khí, để ngăn ám khí xâm nhập vào trong, không rảnh rỗi tiếp lời nàng, chỉ dùng ánh mắt biểu thị là đã hiểu.
Ước chừng
khoảng nửa khắc trôi qua, không còn ám khí bắn vào thùng xe, cũng không
có người đánh vào xe ngựa nữa. Nhưng một tiếng quát lạnh chợt vang vọng
giữa bầu trời đêm!
“Mộ Dung Thần Duệ! Ngươi là con rùa rụt đầu. Có gan thì bước ra đây cho ta!”
Lộ Ánh Tịch quay qua nhìn Mộ Dung Thần Duệ, nhẹ giọng hỏi: “Chàng có muốn ra ngoài đó không?”
Tiếng gào thét sẵng giọng bên ngoài lại vang lên…
“Mộ Dung Thần Duệ! Lẽ nào ngươi ngay cả gặp mặt Lăng nhi sư muội lần cuối
cùng cũng không muốn sao? Nếu ngươi còn có chút lương tâm, thì lập tức
lăn ra đây!”
Sắc mặt Mộ Dung Thần Duệ bình tĩnh thản nhiên, trong đôi mắt xẹt qua chút tình cảm phức tạp.
Lộ Ánh Tịch vươn tay nắm chặt tay hắn, khe khẽ nói: “Chúng ta nên đi ra đi. Phải đối mặt thì nên đối mặt.”
Mộ Dung Thần Duệ nhếch môi mỏng, không nói một câu. Một tay hắn nắm lấy
bàn tay mềm mại của nàng, tay còn lại ôm vai nàng. Hắn cẩn thận từng li
từng tí đỡ nàng xuống xe ngựa.
Bên cạnh xe ngựa, có hơn mười thị vệ mặc đồ xanh đen đang dàn hàng ngang, che chở cho Đế vương và Đế hậu.
Cách đó mấy trượng, một nam tử vận đồ đen lạnh lùng đứng đó, dường như trên lưng còn có một người.
“Mộ Dung Thần Duệ, cuối cùng ngươi cũng hiện thân.” Giọng nam tử áo đen
giống như là băng tuyết ngàn năm, đôi mắt hẹp dài phát ra ánh sáng căm
hận.
Mộ Dung Thần Duệ để Lộ Ánh Tịch đi sau lưng mình, sải tới
trước từng bước một, hờ hững nói: “Các hạ hôm nay lộ liễu trắng trợn ám
sát Trẫm, chỉ sợ khó thoát khỏi sự trừng trị của quốc pháp.”
“Quốc pháp?” Nam tử áo đen chợt ngửa đầu cười lớn, tiếng cười bi ai ác liệt:
“Trên đời này vương pháp có là gì đâu? Vương pháp không phải đều do
những kẻ hoàng tộc quyền quý các người định đoạt sao? Năm ấy, ngươi muốn đón sư muội vào cung, ngươi đã bất chấp hậu quả! Sau đó, ngươi lại
không muốn lập muội ấy làm Hoàng hậu, ngươi đã làm vậy! Hôm nay, ngươi
muốn muội ấy chết, muội ấy nhất định phải chết! Cái này được gọi là luật lệ quốc pháp hay sao? Tất cả đều do ngươi một tay che trời mà thôi!”
“Ngươi đã một mực nhận định như thế, vậy thì bây giờ Trẫm có nói gì cũng vô
dụng.” Mộ Dung Thần Duệ vẫn giữ ngữ điệu bình thản, không nóng lòng giải thích, cũng không thẹn quá hóa giận. Chuyện giữa hắn và Diêu Lăng, há
có thể dùng một câu đôi lời là có thể nói rõ hết mọi chuyện được sao?
Người chết là hết, hắn quyết không nói xấu Diêu Lăng nửa câu sau khi
nàng ấy đã mất.
“Ngươi không còn lời nào để nói? Ngươi thừa nhận
chính ngươi là hung thủ giết chết sư muội? Vậy ngươi hãy lấy mạng đền
mạng đi!” Nam tử áo đen bỗng chốc nheo mắt hí lại, ánh mắt mù sương và
dữ dợn: “Ta muốn ngươi lấy cái chết tạ tội trước mặt sư muội!”
Dứt lời, hắn ta vẫn chưa xuất chiêu, mà lại đem đặt người nọ trên lưng hắn
ta xuống mặt đất. Động tác của hắn cực kỳ dịu dàng, giống như đối xử với chính người yêu của hắn.
Dù ở cách xa mấy trượng, nhưng mùi thi thể thối rữa khó ngửi chậm rãi tản mát, gắt mũi đến mức khiến người ta buồn nôn.
Lộ Ánh Tịch ló đầu ra từ sau lưng Mộ Dung Thần Duệ, đưa mắt nhìn xa liền kinh hoàng khiếp sợ.
Người trên mặt đất đương nhiên là Diêu Lăng. Nàng ta nằm im bất động tựa như
búp bê vải rách nát. Trên người nàng ta vẫn mặc bộ váy trắng như lần
xuất hiện ở biên giới Ô Quốc ngày đó. Nhưng nó đã sớm đen thui vấy bẩn,
rách rưởi giống như một kẻ ăn xin. Khuôn mặt xinh đẹp vốn có của nàng ta đã xanh tím gần như đen sì, sưng phồng cả lên. Bây giờ đã không thể
phân biệt rõ dáng vẻ, nét mặt nàng ta nữa rồi. Khuôn mặt hiện tại còn
đáng sợ hơn dung mạo của người bị thiêu cháy gấp trăm lần. Mà điều khiến người ta sợ hãi chính là, mùi xác chết thối rữa phát ra từ người nàng
ta đang theo gió bay ra xa…
Lộ Ánh Tịch không đành lòng nhìn
tiếp, quay mặt sang một bên, lòng mang trăm ngàn cảm giác khác nhau.
Diêu Lăng lúc sinh thời cũng không yêu quý dung mạo của chính mình. Sau
khi chết nàng ta cũng không thể giữ lại khuôn mặt xinh tươi diễm lệ để
người ta chiêm ngưỡng được. Có thể đối với Diêu Lăng mà nói, chỉ có
khuôn mặt đẹp mà không có tình yêu lại càng thêm châm biếm.
“Mộ
Dung Thần Duệ, ngươi đã nhìn thấy chưa hả? Sư muội chết thảm cỡ nào!”
Nam tử áo đen quỳ gối bên cạnh thi thể của Diêu Lăng. Hắn giống như đang nói với Mộ Dung Thần Duệ, lại như thì thào với chính mình: “Sư muội từ
nhỏ đến lớn đều rất xinh đẹp. Trước đây có bao nhiêu đệ tử Tu La Môn
thầm ái mộ muội ấy, ngay cả ta cũng… Nhưng muội ấy một mực không thích
những thứ quá dễ dàng có được, muội ấy thích những gì có tính thách thức cao, khó có thể đạt được… Những người tốt bên cạnh muội ấy, muội ấy
vĩnh viễn chẳng thèm quay đầu lại nhìn một lần…”
Nam tử cúi đầu
ngắm nhìn khuôn mặt sưng tấy đen tím của Diêu Lăng. Trong đôi m