ng ta chỉ cần thay đổi chiếc xe một vài chỗ là có thể giảm bớt
rất nhiều sức lực.” Lộ Ánh Tịch vừa suy nghĩ vừa nói: “Chúng ta có thể
thoa kịch độc lên xung quanh chiếc xe ngựa, nếu có người bay tới gần,
một khi chạm vào sẽ lập tức trúng độc. Nhưng mà, chúng ta khi lên xuống
xe phải hết sức cẩn thận.”
“Tốt, một chiêu gậy ông đập lưng ông!” Mộ Dung Thần Duệ vỗ tay vài cái, nụ cười tỏ ý khen ngợi. Thật ra cái
làm hắn vui vẻ chính là hai chữ “chúng ta” mà nàng dùng trong vô thức.
“Nhưng như vậy vẫn không phòng được ám khí.” Lộ Ánh Tịch lại chau mày, lẩm bẩm tiếp: “Đóng thêm một vách ngăn dày có thể sẽ có đôi chút tác dụng. Mặc
dù không thể cản trở hoàn toàn, nhưng có còn hơn không.”
“Cứ làm
theo ý của nàng.” Nhìn bộ dạng hết sức chăm chú suy nghĩ kế sách của
nàng, khóe môi Mộ Dung Thần Duệ ngày càng nhếch lên cao. Bộ dạng chăm
chú tự tin của nàng thực sự là xinh đẹp không gì sánh được, phong thái
này đã lâu hắn không được thấy.
Lộ Ánh Tịch không nhìn thấy bộ
mặt hớn hở của hắn, vẫn nghiêm túc suy nghĩ, sau đó lại nói: “Trong lúc
gấp gáp, chuyện điều chế độc dược, thiếp muốn mời Vương quân y giúp đỡ.”
“Được.” Mộ Dung Thần Duệ dứt khoát đồng ý.
“Bên chỗ Vương quân y có thể thiếu một số dược liệu để bào chế thuốc độc,
cần phải phái người đi dọc đường hái cỏ độc và bắt trùng độc.” Lộ Ánh
Tịch tiếp tục liệt kê.
“Được.” Mộ Dung Thần Duệ vẫn trả lời ngắn gọn, không hề dài dòng như trước.
“Trên xe ngựa của Phạm huynh cũng nên bôi độc, để ngừa ngộ nhỡ xảy ra bất trắc.”
“Được.”
“Tuy rằng đã phòng ngừa chu đáo, nhưng chúng ta vẫn nên cảnh giác mọi lúc mọi nơi.”
“Được.”
“Ngoài ra còn có…” Lộ Ánh Tịch đột nhiên ngừng lại, ngước mắt nhìn Mộ Dung
Thần Duệ. Nàng nghi hoặc hỏi: “Thần, chàng không có bất kỳ ý kiến nào
sao?”
“Không có.” Mộ Dung Thần Duệ trả lời vô cùng dứt khoát. Khuôn mặt anh tuấn tràn ngập ý cười, nói đùa: “Đều do nàng lo liệu.”
Lộ Ánh Tịch sửng sốt, lập tức bật cười, lại nói: “Sau này đều do thiếp lo liệu tất? Chàng đừng có nuốt lời.”
Mộ Dung Thần Duệ cười nhếch mép, ung dung thản nhiên tiếp chiêu: “Để xem
biểu hiện lần này của nàng đã. Nếu là biểu hiện không tốt, vậy thì đừng
mơ có lần sau nhé!”
Lộ Ánh Tịch chỉ cười không nói, đôi mắt sáng trong veo thu lại nét buồn đau.
Sự đau thương khi mất đi người yêu quý, nàng sẽ chôn sâu tận đáy lòng. Còn người bên cạnh đáng được quý trọng, nàng sẽ thật lòng trân trọng bảo
vệ. Nàng biết, nếu sư phụ trên trời có linh thiêng, chắc chắn cũng muốn
thấy nàng được bình an, vui vẻ.
***
Vào ngày đầu tiên tiến vào lãnh thổ Hoàng Triều, đoàn người ngựa vừa đến một thành biên giới nhỏ thì bầu trời đã tối đen.
Chưa đến trạm dịch, thì Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ đều cảm thấy một
luồng khí nguy hiểm đang tiến lại gần. Đây là trực giác của người luyện
võ, đối với sát khí có một loại năng lực nhận biết rất nhạy bén.
“Cuối cùng cũng đến.” Mộ Dung Thần Duệ thấp giọng nói khẽ, trong đó ẩn chứa
mấy phần cảnh giác. Tu La Môn muốn báo thù cho Diêu Lăng. Diêu Lăng
chết, tuy tất cả không phải đều là lỗi của hắn, nhưng hắn vẫn phải gánh
một phần trách nhiệm.
“Thần! Chàng cho rằng chàng là người trọng tình hay bạc tình?” Lộ Ánh Tịch bỗng nhiên hỏi một vấn đề rất kỳ quái.
“Sao cơ?” Mộ Dung Thần Duệ nghi hoặc nhìn nàng.
“Có đôi khi trọng tình và bạc tình chỉ cách nhau một đường ranh mỏng manh.” Lộ Ánh Tịch lẳng lặng mỉm cười, không muốn giải thích dài dòng.
Mộ Dung Thần Duệ cũng nhếch môi cười theo, hắn lĩnh hội được hàm ý trong
lời nàng nói. Nếu quá trọng tình thì sẽ dây dưa ướt át, ôn nhu lại dung
túng, vì vậy liền trở thành bạc tình.
Lộ Ánh Tịch tập trung lắng nghe, qua một lúc lâu nàng mới thấp giọng lên tiếng: “Bên ngoài quá yên tĩnh.”
Mộ Dung Thần Duệ nghiêm mặt. Hắn đưa tay gõ vách gỗ của thùng xe, phát ra
những tiếng ám hiệu có tiết tấu, ra hiệu cho thị vệ điều khiển xe lưu ý
đề phòng.
Trên đường phố trong thành nhỏ vào giờ Tuất[1'>, gần như không có âm thanh của người đi đường, chỉ có tiếng vó ngựa lộc cộc đều
đều. Tình hình rõ ràng biểu hiện sự bất thường.
[1'> Giờ Tuất: từ 7h - 9h tối.
Đột nhiên, vài âm “Vút” kêu lên xuyên qua thùng xe bay tới!
Mộ Dung Thần Duệ nhanh chóng xoay người. Ống tay áo vung lên, cơn cuồng
phong cuồn cuộn nổi lên, đánh rớt toàn bộ ám khí đang bay vùn vụt đến.
Ngay sau đó, liền nghe thấy âm thanh ầm ĩ nổi lên bên ngoài xe, quả nhiên lực lượng hai bên đang triển khai chiến đấu.
“Ầm.”
Một tiếng nổ lớn khiến chiếc xe lắc lư qua lại. Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ liếc nhau, trong lòng biết ắt có người dùng chưởng đánh lên đỉnh
xe, chạm vào chất độc liền rớt xuống.
Tiếng đánh nhau bên ngoài
xe dần dần quyết liệt, tiếng loong coong khi vũ khí va vào nhau không
ngừng bên tai. Cùng lúc đó, chiếc xe ngựa bị rung động mạnh, không ngừng có người tấn công vào nhưng không được, còn bị trúng độc ngã xuống đất.
Lộ Ánh Tịch trong lòng âm thầm đếm tiếng “bịch bịch”. Lúc có hơn chục
người đã rớt xuống đất, nàng mới thì thầm với Mộ Dung Thần Duệ, “Loại
độc này không chỉ da thịt tiếp xúc trực tiếp mới có c