Old school Swatch Watches
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328041

Bình chọn: 7.5.00/10/804 lượt.

ó một chút dấu

vết gì đó!

Vậy mà, thực tế tàn nhẫn, để cho ta từng bước một lui

về phía sau, đi tới đường cùng, lui về phía vách đá, ta ngây ngốc đứng

đó, mặc cho gió lạnh thấu xương cắt qua mặt, nhưng lại không hề cảm thấy đau. . . . . .

Tuy nhiên mọi việc lại biến hóa một cách bất ngờ, ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Lạc nhi lại lấy phương thức như vậy

xuất hiện trước mặt ta, phải nói, người đời cũng không nghĩ đến, một cô

nương đã từng là đệ nhất mĩ nhân của kinh đô lại lấy thân phận là "Công

tử cụt tay" để trở lại thế gian.

Ngày đó, tin tức tình báo mới

truyền đến trên giang hồ bỗng nhiên xuất hiện một nhân vật phong vân——

công tử cụt tay Vân Hận Thiên! Võ công trác tuyệt, tác phong lãnh lạt,

dung mạo xinh đẹp không giống nam nhân, cũng không giống nữ nhân! Hắn

thể hiện tài hoa trong đại hội tỷ võ cầu hôn Nam Cung thế, nhưng lại ở

trước mặt mọi người cự hôn, võ công của hắn xuất thần nhập hóa, không ai biết hắn là người phương nào, đến từ nơi nào, là đệ tử của môn phái

nào?

Vậy mà đêm hôm ấy, nhân vật tầm thường này lại xuất hiện trong bữa tiệc phong thế tử của ta!

Một bạch y phiêu dật rơi vào trong tầm mắt của ta trong nháy mắt khiến ta

kinh sợ, nhất cử nhất động của hắn, đều rất liều lĩnh, tà tứ, lại dùng

một tấm vải trắng che mặt, làm cho người ta không thấy được mặt của hắn! Khi một cánh tay áo trống không của hắn bị gió thổi động, ta thấy được

ánh mắt bén nhọn của hắn nhìn về phía ta, ta không có một chút sợ hãi

nào, nhưng đáy lòng lại bỗng dưng phát đau, hắn chỉ có một cánh tay!

Hắn nói, "Các ngươi nhiều người như vậy, lại sợ Bản công tử sao?"

Hắn cười, cười thật dài, chiếc tiêu trong tay bắt đầu lay động, sau đó tất

cả mọi người giống như bị trúng cổ độc vậy, tâm mạch hỗn loạn, ôm đầu

đau đớn không chịu nổi, thậm chí, miệng phun ra máu tươi ngã xuống ngay

tại chỗ, ta vận nội công chống đỡ, cho đến khi sắp không chống đỡ được

nữa, thì tiếng tiêu rốt cuộc dừng lại, hắn ngạo nghễ đứng ở trên đài

biểu diễn cao, lãnh, hung ác, trong con ngươi kia, còn có nồng nặc thù

hận! Ta cũng không hiểu, vì sao lại có hận!

" Trang vương phủ hôm nay có chuyện vui, cuối cùng vẫn là chuyện vui, khắp nơi đỏ tươi, hôm

nay Bản công tử tới muốn tặng cho tiểu thế tử Trang vương gia một món lễ lớn, mượn máu của chư vị, đưa cho Trang vương gia, Trang vương gia? Máu của những người ở đây, đều là màu đỏ sao?"

Hắn đang nói chuyện

với ta, hắn nghiêng đầu, ta thấy được dưới chiếc khăn che mặt kia là một nụ cười mê hoặc chúng sinh, mị hoặc xinh đẹp, ta bị mê hoặc rồi, lúc ta chưa kịp trả lời, thì động tác của hắn lại rất nhanh dùng tay đùa giỡn

trắc phi Lý thị ở bên cạnh ta, hắn nói, "Làn môi này tư vị nhất định

không tồi đi? Có mỹ nhân như thê này làm bạn ở bên người, Vương Gia có

lẽ rất hài lòng?"

Tim ta đập mạnh và loạn nhịp, nhưng cũng bắt

đầu tức giận, là một nam nhân, Lý thị lại là nữ nhân của ta, ta không

cho phép bất cứ nam nhân nào khác tùy ý vũ nhục nàng, vì vậy, ta nói,

"Ngươi là ai? Thả nàng!"

Khẩu khí của hắn lạnh nhạt, "Hả? Người đang cầu xin Bản công tử thả mỹ nhân này sao?"

"Nếu ngươi là một nam nhi đỉnh thiên lập địa, thì không nên bắt một nữ nhân một tay trói gà không chặt tới uy hiếp Bổn vương!"

Thế nhưng hắn lại cười, liều lĩnh cười lớn.

"Ha ha ha, Bản công tử cho tới bây giờ đều không phải là anh hùng, Bản công tử chỉ làm chuyện mình thích, ví dụ như. . . . . . vương phi của ngươi. . . . . . Không tồi!"

Hắn lấy thủ pháp thật nhanh, lúc mọi người chưa kịp thấy rõ, đã làm cho Thượng Quan Vũ Điệp té ngã trên đất trước

mặt mọi người, hắn châm chọc nói: "Vương phi lễ quá nặng rồi! Vương gia

tướng công của ngươi tại sao không kịp thời đến đỡ lấy ngươi chứ?"

Ta vẫn chăm chú nhìn chằm chằm hắn, không thấy rõ mặt của hắn, ta chỉ nhìn được ánh mắt của hắn, ta phát hiện, ánh mắt của hắn vẫn như có như

không nhìn về phía ta...mà trong lòng ta bỗng dưng rất căng thẳng.

Mà lần này ánh mắt của hắn lại nhìn sang ta, lại làm cho ta giống như bị

sét đánh trúng vậy, máu trong người bỗng dưng đông lại, "Con mắt của

ngươi. . . . . . Giống như một người. . . . . ."

Lúc ta còn chưa

kịp nói xong, hắn đã bay đi, chỉ để lại một chuỗi lời nói như yêu ma,

"Các ngươi hãy nhớ lấy, Bản công tử chính là công tử cụt tay —— Vân ——

Hận —— Thiên!"

Hắn đi, bỗng nhiên hiện thân, rồi lại đột nhiên

rời đi, ta vẫn ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, trong một khắc nhìn thấy

ánh mắt kia, ta cảm thấy nó rất giống với ánh mắt Lạc Tuyết, trong suốt, lạnh nhạt.

Ta bắt đầu tưởng tượng, Vân Hận Thiên chính là Lạc

Tuyết, hắn là nữ giả nam trang, hắn lấy gương mặt thật xuất hiện tại Nam Cung thế gia, nhưng tại sao lại che mặt khi đến Trang vương phủ, cho

nên, ta đoán hắn nhất định là sợ bị người khác nhận ra, hắn có lẽ chính

là Lạc Tuyết.

Ta bắt đầu mong đợi có thể gặp lại hắn một lần nữa, có lẽ đã có dự định sẵn, mấy ngày sau, hắn lại tới một lần nữa!

Nhưng mà điều ta không nghĩ tới chính là, có người lẻn vào Trang vương phủ ám sát Thượng Quan Vũ Điệp!

Thượng Quan Vũ Điệp không chết, chỉ bị thương