đến sân sau.
Trong sân mọi người đang bận rộn, dưới chân tường có
đặt bảy tám chiếc lồng sắt, bên trong toàn là thỏ. Mạnh Thời gọi một tiếng:
“Bác Đặng!”.
Phía trong cửa sổ có người lên tiếng thưa. Chỉ trong
chốc lát, một người từ cửa bếp đi ra, tầm bốn mươi tuổi, thân hình béo mập.
Ngang eo có thắt một chiếc tạp dề dính đầy vết dầu mỡ đen, tay cầm một bát sứ
đang ướp gia vị cho thỏ, cười hềnh hệch đáp: “Đặt ở trên sàn rồi, tự vào thôi”.
“Xong việc bác ra uống cốc bia nhé”. Mạnh Thời chào
một câu, kéo Phùng Hy đi vào trong.
“Ok! Tôi đã chuẩn bị cho cậu trà Long Tỉnh mới của năm
nay rồi đấy, tự pha đi nhé. Bia cũng là loại cậu thích!”, ông Đặng nói thêm một
câu rồi lại quay vào bếp.
Phía trong là một cái sân, xây theo kiểu nhà hai tầng
phỏng cổ, rõ ràng là nhà của ông Đặng. Trong sân có bày ba bồn đá lớn trồng hoa
súng, đúng phía nhìn ra Nam Hồ, có bày một tấm bình phong bốn cánh được điêu
khắc hoa văn để ngăn cách, qua bình phong là thấy bàn ghế đã bày sẵn. Mạnh Thời
dắt Phùng Hy vào ngồi với vẻ rất thành thạo, cầm phích nước lên pha hai cốc
trà.
Gió thổi khiến đám đèn lồng treo trên cao lắc lư, mở
nắp cốc ra, hương trà thơm ngát. Phùng Hy hỏi với vẻ tò mò: “Nhà hàng của bạn
anh mở hả?”.
Mạnh Thời ngồi trên ghế trúc với vẻ rất thư giãn, nhấp
một ngụm trà, nói: “Anh là ân nhân cứu mạng của ông ấy”.
Thấy Phùng Hy không hiểu, Mạnh Thời liền cười đáp:
“Anh quen ông ấy trong chợ đồ cổ, thấy ông ấy tính tình thẳng thắn, không nỡ để
ông ấy bị lừa. Có một bà già cầm một chiếc lư hương, chiếc lư hương này được
gói trong tấm vải, ông ấy tưởng là đồ cổ định mua. Nếu mà mua cái lư hương đó
thì làm gì có nhà hàng Sơn Dã Nhân Gia này. Hôm nay em cũng không được ăn món
thỏ rút xương nữa”.
Phùng Hy cười đáp: “Mọi người đều nói những quả lừa
này do một nhóm tội phạm có tổ chức gây ra, anh nói ra sự thật như thế không sợ
bị trả thù à?”
Mạnh Thời nghiêng đầu tựa vào gần Phùng Hy hơn, làm ra
vẻ như người đang kể chuyện, nói một cách bí hiểm: “Em nói đúng rồi đấy, bà già
đó không phải đi một mình đâu. Ông Đặng sau khi được anh nhắc nhở liền gầm lớn
về phía bà già, kết quả là có bốn, năm gã đàn ông nhảy ra, lúc đó…”
“Lúc đó đã rút ra rồi, không hiểu cái lư hương của bà
già đó làm sao mà rơi xuống đất và mất một chân. Bà ta ngồi dưới đất khóc tu
tu, nói tôi lấy mất mạng của bà ấy!”. Ông Đặng bê xoong thịt thỏ thơm phức bước
tới, cười hềnh hệch tiếp lời: “Mạnh Thời khá thật đấy, chỉ nói một câu mà đã
đuổi được đám người đó đi”.
Phùng Hy nhìn Mạnh Thời với vẻ tò mò, anh không nói gì
nữa mà quay sang nhìn ông Đặng, chậm rãi chế bát nước chấm cho Phùng Hy. Ông
Đặng chùi tay lên tạp dề, nhìn Phùng Hy một lượt từ đầu đến chân, nhưng không
đi ngay mà vẫn bám riết lấy Mạnh Thời hỏi: “Trà ngon chứ?”.
Mạnh Thời không đếm xỉa gì đến ông ấy, gắp cho Phùng
Hy miếng thịt thỏ vào bát nói: “Em ăn thử đi, đói lả rồi chứ? Ăn thịt thỏ không
béo đâu”.
Ông Đặng cười hề hề, mở một chai bia ra rót cho mình
và Mạnh Thời, kéo một chiếc ghế trúc ra ngồi xuống. Mạnh Thời giơ cốc thủy tinh
lên nói: “Bác Đặng, hôm nay quán đông khách quá nhỉ, bên ngoài vẫn còn khách
xếp hàng đợi bàn ăn nữa đó. Tôi mời bác một cốc, không dám giữ bác lâu, công
việc làm ăn vẫn là quan trọng”.
Phùng Hy phì cười, chỉ vào Mạnh Thời nói: “Sao anh lại
thế chứ? Bác Đặng chỉ cướp lời anh mà anh đã đuổi người ta đi? Lúc mới đến còn
bảo nếu có thời gian thì vào uống cốc bia!”.
Mạnh Thời cũng không thấy bực Phùng Hy, quay đầu sang
nói với ông Đặng: “Bác Đặng, bác nghe cô gái này nói rồi đấy, bác thấy tôi có
phải là hạng người đó không? Nào, bác ngồi xuống uống bia đi. Ngày mai có thời
gian tôi sẽ đưa bác đi xem cái bát sứ đời nhà Tống đó”.
Vẻ bất ngờ hiện rõ trong mắt ông Đặng, chỉ còn thiếu
nước nhảy lên hoan hô mà thôi. Ông đã hiểu ý Mạnh Thời nói, lập tức đặt cốc
xuống nói với Phùng Hy: “Làm sao Mạnh Thời lại có thể hẹp hòi như thế chứ?
Không phải cậu ấy tức vì tôi cướp lời cậu ấy đâu, mà là cậu ấy… hết sức hận tôi
vì tôi cướp lời của cậu ấy! Ha ha! Thôi hai vị dùng đi nhé, tôi bận chút đã”.
Mạnh Thời cứng họng, Phùng Hy cười ngặt nghẽo. Đây là
lần đầu tiên cô phát hiện thấy Mạnh Thời cũng có lúc giận dữ. Những ngày qua
tiếp xúc với anh, điều khiến cô nghi hoặc nhất là cảm thấy Mạnh Thời quá tuyệt
vời, và một người quá tuyệt vời luôn khiến cô cảm thấy bất an.
Lúc này đây cô thấy trong mắt Mạnh Thời có chút gì đó
ngượng nghịu, cô cười khúc khích, nói: “Không mua chuộc được đúng không? Hóa ra
là anh hết sức hận ông Đặng vì ông ấy đã cướp lời anh!”.
Cô ngửa mặt lên cười lớn. Dưới ánh đèn lồng, nụ cười
của cô tựa như một đóa hoa đang nở rực rỡ, dường như mọi cảnh vật ở Nam Hồ đều
thấm đượm nụ cười của cô.
“Miệng em dính ớt rồi”. Mạnh Thời nhìn cô, đưa tay ra
lau khóe miệng cô, tiện đà cúi xuống hôn cô một cái.
Mọi sự giật mình của Phùng Hy đã bị Mạnh Thời nuốt
trôi. Phùng Hy mở to mắt, nhìn dãy đèn lồng đỏ lắc lư trong mắt anh, bàn tay
anh đã che kín mắt cô, hơi thở ấm áp tỏa ra, đọng lại trên đôi môi. Phùng H