chi chít rượu. Vấn đề phát sinh chính là: có rất nhiều chai rượu thuộc dòng Whisky nhưng chúng không giống nhau.
“Anh muốn dùng loại nào?” Vì không biết nên cô đành phải hỏi khách hàng.
Mạc Vu Phi thì vừa từ tòa về, một vụ án anh theo vừa kết thúc, anh chỉ định vào đây nghỉ một lát rồi đi thôi. Khi đang nghịch điện thoại, anh chợt nghe được một câu hỏi mới lạ. Thế là anh nhướng cặp mắt một mí lên nhìn cô bartender thậm chí còn chẳng mặc đồng phục nọ, xem ra là cô ả mới tới, “… Chai trong cùng bên tay trái ý.”
Phù Hiểu gật đầu, kiễng chân nhấc chai rượu xuống, gắp một khối đá trong đĩa bỏ vào ly, rồi rót đầy rượu vào ly cho anh chàng, “Mời anh dùng.”
“Người đẹp à, có phải anh đã gặp em ở đâu rồi phải không?” Mạc Vu Phi cười cười đón lấy, híp mắt nhìn cô.
“Ừ, chúng ta từng ăn với nhau một bữa cơm.” Thấy anh chàng đã quên mặt mình, Phù Hiểu cũng không lấy đó làm khó chịu, trả lời anh chàng một cách thành thật.
Thật ra câu đó là câu cửa miệng của Mạc thiếu, anh chàng không ngờ lại có người trả lời câu hỏi đó của mình: anh ăn cơm với bartender lúc nào cơ? Chẳng lẽ cô ả từng làm ‘gái’? “Ở đâu thế?”
“Đàm Gia Thính.”
Quả nhiên. “Ôi, cái trí nhớ của tôi, sao một người đẹp như em mà tôi cũng quên được nhỉ, đúng là lỗi của tôi mà, tôi mời em một ly nhé, tính vào hóa đơn của tôi.” Khóe miệng anh cong lên, hoàn lương à? Vậy đêm nay, anh sẽ để cô ả về với nghề chính, dù sao cô ả cũng sẽ không giữ được công việc này.
“Cám ơn, không cần khách sáo vậy đâu.” Nhìn vẻ mặt giả tạo của anh ta kìa, cô biết ngay là anh ta không nhớ được mà. Phù Hiểu cũng không để bụng chuyện đó, chỉ mỉm cười tiếp tục pha chế rượu.
Mạc Vu Phi ngẩn ra, nếu từng ăn cơm với anh thì cô ả phải biết anh là ai rồi chứ, người có loại phản ứng này anh chưa từng gặp qua nha. Lạt mềm buộc chặt à? Thật ra cô ả đã khiến anh hứng thú với cô ả rồi đó. Anh ngửa đầu hớp một hớp lớn, chống hai tay lên quầy bar, cười tủm tỉm, hỏi: “Người đẹp à, tôi thấy hình như em đang tập pha chế rượu. Vừa hay, tôi cũng không hiểu lắm về cocktail, em có thể giới thiệu thêm về cocktail với tôi không?” Không để cô kịp lên tiếng, anh đã chỉ vào một chiếc ly đế cao chưa chất lỏng màu xanh lục, hỏi, “Ly này là gì?”
“Green Grasshopper.”
… Không phải Margaret à? Mạc thiếu gia phân vân, “Thế còn ly kia?” Chiếc ly dài với ba tầng màu.
“Rainbow.”
… Mạc Vu Phi ngẩng lên, vẻ mặt anh chàng rất kỳ quái, cười với cô: “Người đẹp à, cầu vồng ở chốn nào có ba màu thế?”
Phù Hiểu ngượng lắm, “Thật ra, nếu anh nhìn kỹ, vẫn đủ bảy tầng màu đó.” Cô cẩn thận nâng chiếc ly lên, đặt xuống quầy bar, “Anh nhìn này.”
Mạc Vu Phi nhìn theo chỉ dẫn của cô một cách cẩn thận, ừm, phải, nếu như mỏng tang như giấy cũng được coi là một tầng màu. Không hiểu sao tự dưng anh lại thấy nó ngộ thế không biết, anh phá ra cười, nỗi mệt mỏi vì phải đấu miệng lưỡi trong phiên tòa như tan biến. Cô bé này cũng thú vị ghê ta. Lúc này, anh mới nhìn kỹ cô hơn, cô trang điểm nhẹ, trông rất dễ thương. Mà này, hình như anh từng gặp cô ả ở đâu rồi thì phải?
“Người đẹp à, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?”
Phù Hiểu vã mồ hôi, mấy phút trước anh ta vừa xuyên không đến đây hả? “Tôi là Phù Hiểu, Phù là ký hiệu. Nửa năm trước, hôm Đường Học Chính mời khách ở Đàm Gia Thính, tôi đi với Dương Mật và Tiêu Nhiên.” Nếu anh ta vẫn không nhớ ra thì cô cũng hết cách.
Khi này Mạc Vu Phi mới sực nhớ ra, “Xem ra dạo này tôi bận đến mụ đầu rồi, một người đẹp cá tính thế này mà tôi cũng quên được.” Chỉ có điều: sao cô ta lại có mặt ở đây?
Phù Hiểu mỉm cười, trông vẫn rất bình tĩnh.
Có lẽ là do anh đã quá đỗi ấn tượng với khuôn mặt tuyệt đẹp của Tiêu Thiển Thiển đấy. Quả thật anh đã quên, lần đó cô gái trẻ này từng khiến anh thấy hứng thú với cô ta. Nhưng sau lần đó, anh không gặp cô ả thêm lần nào nữa, anh cũng hơi tiêng tiếc nhưng rồi rất nhanh quên béng cô ả đi. Chẳng qua, sao cô ả lại làm bartender ở đây?
“Sao mày lại có mặt ở đây?” Sau khi gọi điện thoại xong, Đường Học Chính quay vào thì thấy một người đàn ông với mái tóc bạc phơ đang bắt chuyện với Phù Hiểu.
Người nào đó hỏi anh đúng câu hỏi mà anh đang muốn hỏi một người khác nên Mạc Vu Phi quay đầu lại: sao đang chiều mà nó lại ở trong quán bar thế?
Nhìn anh bước đến, Phù Hiểu cười cười, không nói gì.
Đường Học Chính đi đến chỗ hai người, liếc ly rượu thằng bạn chưa uống xong, “Chẳng phải tao đã cảnh cáo mày rồi ư, không được đụng vào rượu của tao.” Anh không mê vụ ăn chung, uống chung tý nào.
Chậc, anh vốn định chơi cô gái trẻ này, không ngờ cô ả lại là người quen của người quen.
“Á, là em lấy cho anh ấy, xin lỗi.” Phù Hiểu là người dám làm thì dám chịu, cô chủ động nhận lỗi, “Em không biết chai rượu đó là của anh.”
“Em lấy? Không sao cả.”
“Mày dẫn cô ấy đến đây?” Thấy hai người có vẻ thân thì Mạc Vu Phi hơi là ngạc nhiên, chẳng phải cô ả là bạn ở quê của Dương Mật ư? Nó với cô ả thì liên quan qué gì đến nhau chứ.
“Phí lời.” Thật ra Đường Học Chính không muốn để hai người này gặp nhau chút nào, “Mày không có việc gì thì mau phắn đi.”
“Lát nữa đi,”