n sẽ phức tạp hơn, sẽ khó khăn đi.
Như thể có ai đó lấy dao đâm vào ngực bạn, khoét
một lỗ thủng thật lớn nhưng vẫn không thỏa mãn, lại tiếp tục găm dao vào sâu hơn. Bạn sẽ rên rỉ bảo, tôi thật sự rất đau, đau chết được, làm ơn
đừng làm thế nữa, nhưng đối phương lại bỏ ngoài tai, không ngừng thọc
dao vào nơi sâu nhất, yếu mềm nhất.
Và thường thì, một dao chí
mạng đó lại do chính người bạn tin yêu đâm vào, ngay thời điểm bạn yếu
mềm, không phòng bị nhất. Một dao vừa giáng xuống, máu không ngừng tuôn
trào.
Vương Tranh nghĩ, cho đến hết đời, cậu vẫn không cách nào
quên một dao mà Lý Thiên Dương đâm vào lòng cậu. Khi ấy vừa bước sang
tháng tư, thành phố miền Nam mưa dầm dề không dứt. Trước khi cuộc thảm
sát nhân tâm diễn ra, cậu còn nghĩ đến việc trời cứ mưa dầm thế này nên
nấu một ít canh hầm[4'> cho Lý Thiên Dương uống. Kết cục là tối hôm đó,
khi nồi canh còn đang sôi sùng sục trên lò, Lý Thiên Dương về nhà, đắn
đo cả buổi mới vừa áy náy vừa đau lòng mà nói, hắn có người khác ở ngoài rồi, chuyện cũng hơn vài tháng, cả hai chia tay chẳng được, sau cùng là xin lỗi cậu.
[4'> Theo nguyên tác là một món canh xuất xứ từ Quảng Đông, có tác dụng khử lạnh, giữ ấm cho cơ thể.
Thật là khổ thân Lý Thiên Dương quá thể! Một người đàn ông mạnh mẽ như thế nói xin lỗi cậu rồi thì thôi đi, mắt còn ươn ướt.
Vương Tranh thấy khi đó cậu thật quá ngu mà, chỉ biết đứng như trời trồng
nghệch mặt ra nghe, đầu óc thì trống rỗng, ý thức sớm đã bay biến tới
nơi nào xa tít. Hình như sau đó Lý Thiên Dương còn nói gì nữa, đại khái
hắn chẳng phải phường vô lương tâm, nếu chuyện không phải cực chẳng đã
thì cũng không muốn tổn thương cậu làm gì. Hắn biết việc cậu đi theo hắn từ đại học tới giờ vốn chẳng phải chuyện dễ dàng. Đồng tính vốn rất khó tìm bạn đời, nên lúc ấy hắn cũng đã quyết cùng cậu bầu bạn hết kiếp.
Nhưng ai dè đâu lại thình lình gặp được cơ duyên, quen biết người kia
rồi mới hay tình yêu đẹp đẽ nhường nào, mãnh liệt ra sao. Phải lừa dối
cậu một thời gian dài cũng không phải chuyện sung sướng. Hắn cũng rất
đau khổ đấy chứ. Nhưng chuyện đã chẳng còn cách giải quyết nào khác nữa, cứ dùng dằng dây dưa như thế với ai cũng không công bằng. Sau bao lần
dằn vặt thì tới hôm nay hắn cũng đưa ra được quyết định.
Sau đó, Lý Thiên Dương đưa cho cậu một thẻ ngân hàng, bảo rằng: Trong đó có hai mươi vạn, mật mã là sinh nhật em, đừng hiểu nhầm, đây không phải là sỉ
nhục em, mà chính là vì anh quá áy náy nên muốn bồi thường một chút, vô
cùng xin lỗi em.
Cha mẹ Vương Tranh thuộc tầng lớp lao động bình thường, cậu biết hai mươi vạn là rất nhiều, trước đây, Vương Tranh dẫu
sao cũng chưa từng nghĩ có ngày cầm được trong tay những hai mươi vạn.
Nhưng lúc ấy cậu lại như người đang nằm mộng, chẳng có được chút phản
ứng gì, lại cũng không rõ Lý Thiên Dương đưa cậu tiền để làm chi. Cậu
không cầm tấm thẻ đó, chỉ thấy thân thể mình lạnh ngắt, ngơ ngác nhìn
hắn. Phút chốc đó cậu đã bất giác nghĩ, hóa ra Lý Thiên Dương lại có thể trong một lúc nói với cậu nhiều điều như thế, hóa ra tất cả những tháng ngày lãnh đạm trước kia đều bởi do đã tìm thấy người hắn yêu thật lòng.
Sau đó, cậu lại mông lung nghĩ, phải chăng vì trời đã sang thu rồi, nếu không sao không gian lại rét mướt đến thế?
Lạnh đến mức tay chân cùng tim gan đều run rẩy gào thét cả lên.
Hình như vào lúc ấy, Lý Thiên Dương có vẻ buồn thương, bỏ chiếc thẻ ngân
hàng xuống rồi nói: Xin lỗi em, Tiểu Tranh, nếu em muốn thì cứ đánh cứ
mắng, anh sẽ không chống trả, không phản kháng.
Đến đây thì
Vương Tranh rốt cuộc cũng có phản ứng. Cậu nghĩ cả đời mình chưa từng
học đánh nhau thế nào, ngay cả chuyện lớn tiếng mắng chửi cậu còn không
biết. Khoảng thời gian tươi đẹp nhất là lúc đại học, vừa mở miệng ra sẽ
liền dùng kính ngữ, đối mặt giáo viên đều kính cẩn gọi “Ngài”, với người lạ hỏi đường luôn mỉm cười tận tình chỉ dẫn, thấy người ăn xin cũng
thương tâm móc tiền lẻ ra cho, cả đời chưa từng làm chuyện gì tổn hại
ai. Thường ngày bài vở nghiên cứu có nhiều tới đâu cũng giành chút thời
gian làm món ngon mang lên đầy bàn, vừa nhìn Lý Thiên Dương ăn vừa hạnh
phúc nghe hắn nức nở khen ngon, hệt một thằng ngốc vậy. Hai mươi năm
sống trên đời yêu một người như Lý Thiên Dương, luôn hy vọng được ở bên
nhau êm đềm mãi mãi.
Ngoại trừ việc là đồng tính cậu chẳng làm
gì hại ai cả, không ngang ngạnh kiêu ngạo, không tự mãn học đòi. Vậy tại sao lại gặp phải tình cảnh như hiện giờ?
Thế này có tính là kiếp nạn không?
Vương Tranh lau tường xong lại quay qua chùi bếp gas, vừa làm vừa nghĩ, khi
ấy cậu đã nói gì nhỉ? Hình như không nói lấy một câu, chẳng mắng chẳng
đánh, không học đàn bà vừa khóc vừa kể lể, cũng chẳng gây phiền hà cho
ai, chỉ bất giác giương mắt lên hỏi: Chia tay rồi sau này em ở đâu?
Vì người đàn ông bội bạc này, cậu đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, nhà
đang ở là của Lý Thiên Dương, nếu phải đường ai nấy đi thì chẳng thể mặt dày ở lại nhà người ta được.
Cậu đã hoàn toàn không còn đường lui.
Ngay chính khoảnh khắc đó, Vương Tranh đột nhiên hoảng lo