u sau Niệm Kiều mới phát hiện một cái vấn đề ——
Bên ngoài những người đó không dám đối với mình như thế nào, chẳng qua là bởi vì bên cạnh mình có nhiều vệ sĩ, cũng bởi vì mục tiêu của những người đó là Tần Mộ Bạch, không phải là cô.
Nếu như hiện tại cô mang Tần Mộ Bạch đi ra ngoài, có thể hay không khiến bọn họ hành động?
Nghiêng đầu liếc nhìn người dang dựa vào mình, chỉ thấy thần sắc của hắn càng lúc càng nhợt nhạt, cả người cũng sắp hôn mê, chỉ dựa vào ý chí chống đỡ lấy.
Khẽ cắn răng, cô quyết định bất cứ giá nào!
Người của bệnh đến chắc chắn người của Lục Quân Thành cũng không cho vào, còn nữa hiện tại cũng đợi không kịp người của bệnh viện đến.
Về phần Cố Hành Sâm bên kia, cô chỉ muốn bảo đảm chính mình không có việc gì, như vậy Cố Hành Sâm sau đó cũng sẽ không nói gì.
Đỡ lấy Tần Mộ Bạch, Cô dưới sự hộ tống cảu mười vệ sĩ đi ra ngoài.
Quả nhiên, đúng như cô đoán, vừa ra khỏi cửa, nhất thời tất cả họng súng cũng chỉa sang, nhắm thẳng vào Tần Mộ Bạch.
Niệm Kiều đem người bảo hộ vào trong ngực, vẻ mặt lạnh lùng, rất có khí thế của nữ vương hắc đạo, "Ai dám động đến hắn, động trước ta!"
Người của Lục Quân Thành cũng ngẩn người.
Trước tới thời điểm đó , Lục Quân Thành đã phân phó, mục tiêu của hôm nay là Tần Mộ Bạch, hơn nữa phải đem Tần Mộ Bạch bắt sống trở lại!
Còn có chính là ——
Nhất định không thể động vào phụ nữ của Cố Hành Sâm!
Không ai biết Lục Quân Thành tại sao phân phó điều này, bọn họ chỉ biết là, mình nghe theo mệnh lệnh làm việc sẽ không sai!
Vào giờ phút này, Niệm Kiều làm như vậy, không thể nghi ngờ là gia tăng khó khăn cho bọn họ!
Nhưng là, bọn họ chỉ có thể lực bất tòng tâm xuống tay!
Nhất là vẻ mặt Niệm Kiều, quyết tuyệt như vậy, tựa hồ chỉ cần bọn họ hành động, cô sẽ thật sự cùng bọn họ liều mạng!
Ngộ nhỡ thương tổn tới cô, làm thế nào giao phó với Lục lão đại bên kia?
Niệm Kiều thấy những người này không động, liền đỡ Tần Mộ Bạch hướng tới xe của mình đi tới, mỗi một bước đi đều cẩn thận.
Tần Mộ Bạch hô hấp càng ngày càng nặng nề, mà bước chân cũng càng ngày càng vô lực, chân bị thương kia, càng thêm vô lực.
Đi về phía trước mấy bước, máu trên mắt cá chân của hắn đã chảy một vệt dài trên đất, người xem đập vào mắt kinh hãi!
Niệm Kiều cắn răng, mắt thấy còn có mấy bước mà có thể đi tới biên xe rồi, mà giờ khắc này, người gác ở trên vai của mình, lại đột nhiên té xuống.
"Mộ Bạch ——"
Niệm Kiều kêu lên một tiếng, muốn vịn Tần Mộ Bạch, nhưng mình cũng theo Tần Mộ Bạch ngã trên mặt đất.
Vệ sĩ bên cạnh lập tức đứng thành một mảnh, ngăn cách thành bức tường người kín mít, đem lấy cô cùng Tần Mộ Bạch hộ ở phía sau. ( tận mười người mà ko nhờ một người đỡ hộ, mà sao ko sơ cứu cho Mộ Bạch rồi hãy đi bệnh viện, quả này đến bv ko biết có mất nhiều máu quá mà chết ko.)
"Mộ Bạch, Mộ Bạch, tỉnh ——"
Niệm Kiều vỗ mặt của Tần Mộ Bạch, lo lắng kêu tên của hắn.
Tần Mộ Bạch ý thức có chút mơ hồ, cả người từng trận từng trận co quắp , bởi vì cơn ghiền phát tác, hắn khó chịu cau mày, cả người tựa hồ rơi vào trong cực độ thống khổ.
Niệm Kiều hữu tâm vô lực, nước mắt nhanh chóng đều muốn rớt ra, lại chỉ có thể kêu tên của hắn.
Có một vệ sĩ tiến lên đây, đối với Niệm Kiều nói: "Cố tiểu thư, nơi đây không nên ở lâu, để cho chúng tôi đem Tần tiên sinh mang lên xe, đi đến bệnh viện thôi."
Niệm Kiều ngẩng đầu lên nhìn hộ vệ một cái, gật đầu liên tục.
Vệ sĩ đem Tần Mộ Bạch đặt vào trong xe, Niệm Kiều đưa tay đi đỡ đầu của hắn, tránh cho đụng vào mui xe, giờ khắc này, Tần Mộ Bạch lại đột nhiên mở mắt.
Sau đó, Niệm Kiều liền nhìn đến hắn há to miệng, lúc cô còn tới không kịp quay đầu nhìn lại, hắn đột nhiên ôm chặt lấy cô, gạt tay người vệ sĩ ra, xoay người che chở cô ở trong ngực của mình.
‘ phanh ——’
Có tiếng súng ở bên tai nổ tung, Niệm Kiều mắt trừng lớn, mặt trắng bệch ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.
Có tiếng súng ở bên tai nổ tung, Niệm Kiều trừng lớn con mắt, mặt trắng bệch ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.
Tần Mộ Bạch vẫn đang cười, "Thật tốt, em không có sao."
Thời gian dường như dừng lại, Niệm Kiều nhìn Tần Mộ Bạch chậm rãi nhắm mắt lại, ngã xuống trên người mình.
"Mộ Bạch ——"
Một tiếng tiếng kêu thê thảm phá vỡ yên tĩnh, khắp thế giới cũng rối loạn. . . . . .
Tần Dĩnh chẳng biết lúc nào lại nhô ra, nhìn Tần Mộ Bạch trong ngực Niệm Kiều bị thương nặng đã hôn mê, cả người bà cũng đung đưa, giống như một giây kế tiếp sẽ gục ngã.
"Mộ Bạch. . . . . . Mộ Bạch. . . . . ." Bà run rẩy kêu tên Tần Mộ Bạch, từng bước từng bước tiến lên.
Sau đó, bà chợt đưa tay, đem Tần Mộ Bạch từ trong tay Niệm Kiều đoạt lấy.
Niệm Kiều kinh hãi, "Dì Tần, Mộ Bạch bị thương, đừng động vào anh ấy."
Tần Dĩnh chỉ nhìn cô, tức giận nhìn, giống như là muốn ăn tươi nuốt sống cô!
Niệm Kiều có chút sợ, nhưng là cô biết rõ, hiện tại chuyện quan trọng nhất là đưa Tần Mộ Bạch đi bệnh viện, nếu không tánh mạng của hắn sẽ gặp nguy hiểm.
" Dì Tần, trước đưa Mộ Bạch đi bệnh viện, nếu như Dì đối với cháu có tức giận gì, đợi đến bệnh viện lại nói được không?" Niệm Kiều gấp gáp, lại cũng chỉ có thể