Duck hunt
Ông Xã Diễn Kịch Quá Giỏi

Ông Xã Diễn Kịch Quá Giỏi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325985

Bình chọn: 10.00/10/598 lượt.

biết vì sao, Doãn Quang Huy lại có cảm giác mình có nhiều dũng khí như vậy. Cũng như anh cũng có cảm giác Lăng Ly càng ngày càng trong suốt, chỉ cần nháy mắt một cái thì cô sẽ lập tức biến mất ngay trước mặt anh.

Anh rất sợ, sợ hãi vô cùng. Anh muốn ôm chặt cô lại, nhưng lại sợ ép bức cô quá đáng, khiến cô gánh vác không nổi. Cho nên anh không thể làm gì khác hơn là tỏ rõ lập trường của mình trước.

Thái độ nghiêm chỉnh của anh giống như là lấy đi cọng rơm cuối cùng của con lạc đà. Cặp mắt kiên định của anh nhìn Lăng Ly mong mỏi, rồi từ từ tan rã.

Nước mắt Lăng Ly lưng tròng nhìn Doãn Quang Huy. Hôm nay, những nghi hoặc, sợ hãi, bất an lâu ngày dồn nén, tồn tại đã lâu, áp lực đã nhiều, ấm ức dồn đống trong suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm được khe hở, như nước vỡ bờ, khiến cho cô mặt nóng tâm đau, mở miệng thừa nhận những thống khổ mà cô đã chịu đựng bao nhiêu năm qua những chưa hề muốn cho anh biết.

“Không ly hôn? Tại sao anh không muốn ly hôn với tôi? Doãn Quang Huy, anh còn chưa nhìn thấy rõ ràng sao? Người đang nằm trong phòng giải phẫu chính là cha tôi. Tôi là người thân duy nhất trên đời của ông ấy, cũng là người duy nhất có khả năng ký đơn xin phép giải phẫu và nhận được thông báo bệnh tình nguy kịch của ông ta!” Nước mắt cô chảy thành dòng, mỗi câu nói ra nghẹn ngào tan vỡ.

“Ông ấy là một tên vô lại. Mỗi lần ông ấy uống say là sẽ đánh tôi. Lâu nay, ông ấy vẫn luôn muốn vơ vét tiền bạc của anh, khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui đầu vào trong đất. Thế nhưng ông ấy lại là người thân duy nhất trên đời này của tôi. Vĩnh viễn tôi sẽ không thoát khỏi cái gánh nặng này! Cho nên tôi muốn kết hôn, thoát ly gia đình. Có nhiều lúc tôi đã từng hận ông ấy rất nhiều. Nhưng hiện giờ ông ấy đang nằm trong phòng mổ, sống chết chưa rõ, mà trong đầu tôi lại tràn ngập ký ức ngày xưa ông ấy đã từng đặt tôi ngồi trên bả vai của ông, dẫn tôi đi dạo vườn bách thú. Tôi hi vọng ông ấy chỉ là một người cha bình thường, cũng như hi vọng tôi có thể được làm một đứa con gái bình thường. Đáng tiếc ông ấy không phải, mà tôi cũng không thể được. Cuộc sống của chúng tôi dính liền chặt chẽ với nhau, tôi muốn tìm cách thoát ly nhưng cuối cùng vẫn là một đống rối tinh rối mù.” Nhắc tới chuyện xưa, Lăng Ly kích động nói mãi không thôi.

“Tôi thật sự là sợ phẫu thuật của ông ấy thất bại, cũng như rất sợ phẫu thuật lại thành công. Tôi rất sợ sau khi ông ấy khang phục, tiếp tục đi uống rượu, tiếp tục đi cờ bạc, lại giống như cái hang không đáy, mở miệng ngậm miệng đều muốn đòi tiền tôi…” Nói ra những lo lắng cũng như bận tâm ở trong lòng, Lăng Ly không khỏi kìm chế sự căm ghét lẫn cam chịu của bản thân.

“Tôi là máu mủ của ông ấy, có một gia đình đáng ghét thảm thương như vậy, cuộc sống của tôi đã sớm bị phá hủy, vì sao anh lại không ly hôn với tôi? Anh nên ly hôn với tôi, tránh xa tôi, vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi là một đứa con gái rất ích kỷ, rất thấp hèn. Tôi không đáng để bất cứ ai yêu tôi…”

Giọng cô trở nên khàn khàn, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy không ngừng, lắc lắc cái ly chocolate đã sớm nguội ngắc. Doãn Quang Huy đau lòng không thể diễn tả được, ôm chặt cô vào lòng, không cho cô tiếp tục nói nữa.

“Lăng Ly, em là một người con gái rất hiếu thảo! Em không cần tự trách mình nữa! Người bình thường nào sinh ra lớn lên trong một gia đình như thế này lại có thể kiên cường giống như em? Em đừng tự trách móc mình! Cha sẽ không có chuyện gì. Mọi chuyện rồi cũng sẽ đâu vào đấy, sẽ có cách giải quyết.” Doãn Quang Huy không ngừng hôn cô nồng nhiệt, cũng như không ngừng thì thầm khuyên giải bên tai của cô.

Gạt người! Cô biết, từ nhỏ cô đã biết, trên thế giới này, không phải chuyện nào cũng có cách giải quyết. Nếu không thì tại sao mẹ của cô không quay trở lại? Nếu không thì cô làm sao có thể không tránh khỏi đấm đá của cha mình?

Tất cả đều là gạt người! Gạt người! Giả tạo! Cũng như hôn nhân của cô và Doãn Quang Huy, tất cả đều là giả tạo!

Trong nháy mắt, Lăng Ly khóc rống lên, khóc như một bà điên, khóc đến khàn cả giọng, khóc thay cho người con gái đã bao nhiêu năm rồi không chảy một giọt lệ.

Ai sẽ trả lại cuộc sống cho cô đây?

Ai sẽ mang lại hạnh phúc cho cô hả? Cô vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi nơi này!

Lăng Lỵ đi rồi.

Cô dọn ra khỏi nhà của Doãn Quang Huy, quay trở về nhà cũ nơi cha con cô đã từng sống nương tựa lẫn nhau.

Cha đã trải qua hai lần phẫu thuật não bộ. Giải phẫu thuận lợi, sinh mạng