80s toys - Atari. I still have
Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328010

Bình chọn: 8.5.00/10/801 lượt.

n ra.

Tấm hình này… hình như là tấm tối qua cô nhìn thấy trong thư phòng Boss Viên? Hóa ra San San cũng có một tấm giống vậy? Nhưng tại sao đưa cô xem? Lẽ nào muốn khoe sự ân ái đó?

Thiên Thụ có phần buồn bã.

“Đây là hình cũ của hai người mà, sao lấy cho tôi xem?”

Quan Nguyệt San nhìn vẻ mặt buồn bực của Thiên Thụ, hơi buồn cười, nhướng mày, “Cô nhìn kỹ cô gái này, xem xem ‘tôi’ trên tấm hình đi?!”




Chương 34

“Cô nhìn kỹ xem, người trên hình là tôi thật sao?”, Quan Nguyệt San chớp mắt với Thiên Thụ.

Thiên Thụ mở to mắt nhìn tấm hình.

“Không phải cô, ưm… Lẽ nào là tôi?”, Thiên Thụ nhỏ giọng đáp.

Quan đại mỹ nhân nghe xong, tay đập một phát.

“Tôi nói nghiêm túc, không phải đang đùa với cô!”

Thiên Thụ bị đánh trúng đầu, ấm ức bĩu môi. “Tôi cũng nghiêm túc xem mà!”

Hơn nữa tấm hình này, tối qua cô còn nhìn thấy trong thư phòng Boss. Tuy anh đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhưng vẫn nhận ra sự yêu quý của anh với tấm hình. Có lẽ là thực sự hoài niệm những tháng ngày trong hình chăng, hoài niệm những ngày tháng họ ở bên nhau. Điều đó khiến Thiên Thụ vừa ngưỡng mộ, lại vừa đố kỵ.

Cô xuyên không tới đây, không hề biết quá khứ của anh, càng không biết trong ba năm nay đã xảy ra chuyện gì. Cảm giác này thật sự tồi tệ.

“Nhìn kỹ mà vẫn không nhìn ra?”, Quan đại mỹ nhân chồm sát lại Thiên Thụ, ra sức chớp mắt.

Thiên Thụ cố gắng mở mắt nhìn đôi mắt to chớp chớp của Quan đại mỹ nhân, nghi ngờ hỏi, “Ồ ồ ồ… Chẳng lẽ là… mắt cô bị chuột rút hả?”

Quan đại mỹ nhân tức tối bóp cổ Thiên Thụ. “Tôi bóp chết cô, Hạ Thiên Thụ! Cô đúng là có bản lĩnh giết người không đền mạng! Tôi bảo cô nhìn mắt tôi, trên mắt tôi có một vết sẹo, nhưng người trong hình không có!”

Khụ khụ khụ khụ!

Thiên Thụ bị Quan Nguyệt San bóp cổ lắc lắc, suýt nữa thì nghẹt thở choáng váng, nhưng cô cũng đã nhìn ra, người trong hình tuy đẹp như Quan Nguyệt San, nhưng trên mí mắt trái của cô ấy không có vết sẹo mỹ nhân quyến rũ như của San San hiện giờ.

“A…”, Thiên Thụ chớp mắt, “Chuyện gì đây? Lẽ nào cô… biến thân?”

Quan đại mỹ nhân tí nữa thì ngã lăn ra. “Tôi có bị phân liệt đâu, cô tưởng tôi là siêu nhân biến hình trong manga hả? Người trong hình này là chị sinh đôi của tôi.”

Hả?! Đáp án này thực sự quá bất ngờ. Thiên Thụ mở to mắt sửng sốt.

“Chị tôi là Quan Nguyệt Tịnh, chúng tôi là chị em sinh đôi, từ nhỏ tính tình đã hoàn toàn khác nhau. Chị mãi luôn dịu dàng khéo léo, xinh đẹp vô cùng, tôi như một thằng nhóc, không được ai yêu mến.” Quan Nguyệt San nhìn tấm hình, ngồi xuống sofa chậm rãi kể. “Năm chị ấy học đại học thì quen Viên Dã, họ tham gia cùng một câu lạc bộ, Viên Dã luôn là đầu tàu của mọi người, là chỉ huy cao nhất trong nhóm, còn chị tôi thì mãi mãi là người bị chỉ huy, theo anh ấy đi khắp nơi. Không thể nói rõ là chị tôi thích Viên Dã từ khi nào, nhưng tôi còn nhớ hôm ấy là một chiều mưa, câu lạc bộ của chị tôi đến khu dân cư mới phát truyền đơn, muộn lắm chị ấy mới về nhà.

Tôi thấy có người đưa chị về đến cửa, trên người chị ấy còn khoác một cái áo khoác của nam giới. Tuy người đó đã quay đi nhưng chị vẫn đứng ở cổng, với mái tóc ướt đẫm nước mưa, đứng rất lâu. Tôi che ô ra đón chị, tay chị lạnh cóng nhưng trên gương mặt là nụ cười ngọt ngào biết mấy. Tôi cảm thấy chị thật ngốc, nhưng chị lại nói với tôi rằng chị thích anh ấy. Người con trai đó, chính là Viên Dã.”

Thiên Thụ nghe đến đây, ngẩn ngơ cả người.

“Hóa ra, anh ấy thật sự có người để yêu thương…”

Quan Nguyệt San nhìn vẻ hụt hẫng của Thiên Thụ, cười tủm tỉm, “Người anh ấy yêu thương? Ha, đúng thế, Viên Dã quả thực có người anh ấy thích. Tuy anh ấy không quen với chị tôi, nhưng mỗi lần câu lạc bộ hoạt động, họ ở cạnh nhau, tôi luôn cảm thấy có vẻ như trái tim của anh ấy đã thuộc về ai đó. Cho dù bên cạnh có bao nhiêu cô gái xinh đẹp, bao nhiêu người thầm thương trộm nhớ, anh ấy vẫn chỉ mỉm cười lịch sự, thân thiết, nhưng lại có một khoảng cách không thể vượt qua. Chị tôi chắc là cô gái ở cạnh anh lâu nhất, họ đã xem như là rất hòa hợp rồi, Viên Dã cũng thường đến nhà tôi chơi với chị em tôi. Có dạo tôi nghĩ, sau khi họ tốt nghiệp, anh ấy nhất định sẽ trở thành anh rể của tôi. Nhưng…”

Quan Nguyệt San nhìn Thiên Thụ.

Cô chớp chớp mắt.

Nhưng cô lại trở thành kẻ thứ ba, phải không? Cô đã cướp chồng của chị San San?

Thiên Thụ bỗng cảm thấy ngượng ngập, “Xin lỗi…”

Quan Nguyệt San phì cười. “Cô làm gì mà phải xin lỗi? Chắc cô không phải là đang phát huy phẩm chất hiền lành của công dân ưu tú, tưởng rằng cô cướp người yêu đầu đời của chị tôi đó chứ?”

Thiên Thụ choáng.

Chẳng lẽ không phải?

San San nhìn Thiên Thụ, thu lại vẻ đùa cợt, “Không liên quan tới cô. Chị tôi và Viên Dã vốn không có duyên. Chị tôi chưa tốt nghiệp đại học thì đã gặp tai nạn xe, qua đời rồi.”

A?!

Thiên Thụ bàng hoàng, ngẩn người.

Hóa ra… Quan Nguyệt Tịnh đã…

“Ngạc nhiên hả?”, Quan Nguyệt San nhìn Thiên Thụ há to miệng, “Đối với chúng tôi thì đã quen rồi. Hôm chị ấy sắp mất mới nắm tay Viên Dã, nói rằng chị ấy thích anh. Viên Dã không có thời gian trả lời, chị ấy đã đi rồi. Tôi nghĩ, chắc chị ấy