ấy lão
bản của quán trà nghe tiếng mà đến, đem hạt dưa để ở trên bàn hai người, mặt
tươi cười hỏi: "Hai vị khách quan có phải đang tìm một mỹ nam tuyệt sắc
hay không?"
Đường Thải Nhi sửng sốt một chút, ngay sau đó xoay
người một vòng, nhìn về phía hắn, "A, đúng!"
"Một mỹ nam bị thương?" Lão bản hỏi nữa.
"Ngươi đã thấy hắn? !" Tịch Thanh vội vàng
hỏi.
Lão bản cười cười, gật đầu, "Tiểu nhân có thấy. .
. . . ."
"Người ở đâu? !" Đường Thải Nhi một phát bắt
được cổ áo của lão bản, "Nói mau!"
Lão bản có chút kinh hãi nhìn Đường Thải Nhi,
"Hắn hắn hắn hắn. . . . . . Hôm qua tiểu nhân thấy hắn bị người của Khương
Biệt trại mang lên núi."
Đường Thải Nhi: "Khương Biệt trại?"
"Đúng vậy."
Tịch Thanh nghe thấy vậy vội vàng cầm bội kiếm lên,
đứng dậy muốn đi.
"Công tử! Công tử không thể! !" Lão bản tay
run run, mở miệng kêu Tịch Thanh lại.
Đường Thải Nhi nhíu mày nhìn về phía hắn, "Có gì
không thể?"
"Đại vương của Khương Biệt trại kia là tên hung
ác, cũng vô cùng háo sắc, mà người hai vị công tử muốn tìm, hình như chính là
muốn gả cho nhi nữ của Đại vương làm tướng công, Đại vương chắc chắn sẽ không
thả người. Hai vị đi lần này, nhất định là hết sức nguy hiểm, chuẩn bị không
tốt sẽ hữu khứ vô hồi* a! !" Vẻ mặt lão bản như đưa đám, muốn ngăn cản hai
người.
(Hữu
khứ vô hồi* : Một đi không trở lại)
Tịch Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, "Chưa từng có
nơi nào mà Tịch Thanh ta hữu khứ vô hồi cả." Dứt lời, đã nghênh ngang rời
đi.
Đường Thải Nhi thả lỏng cổ áo của lão bản ra, vung tay
áo, cười nói: "Đa tạ lão bản, đây là tiền trà."
Trong Khương Biệt trại.
Vương Vũ khoác da báo, cầm bầu rượu trong tay ngồi ở
trên Vương ỷ hào sảng uống, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn nhìn về phía mọi người
đang bận rộn làm việc hô to một câu, "Làm nhanh lên một chút! Nếu làm trể
nãi hôn sự khuê nữ của lão tử, lão tử sẽ lấy đầu các ngươi!"
Vương Mặc phe phẩy quạt hương hồ ngồi ở trên một Vương
ỷ khác. Bộ dạng xấu xí, đôi mắt nhỏ hịp lại cùng một chỗ, nghe Vương Vũ nói
xong ngược lại cười he he, "Đại ca, nữ nhi bảo bối của ta rốt cuộc cũng có
thể tìm được một tướng công tốt rồi. Nam nhân này thật không tệ nha, mới vừa
rồi tiểu đệ có cẩn thận xem qua, quả thật xinh đẹp giống như hoa! Nữ nhi ta
chính là vô cùng thích, bây giờ vẫn ở bên cạnh hắn chơi đùa! Ha ha ha ha!"
"Mặc kệ hắn đẹp hay không đẹp, chỉ cần nữ nhi ta
thích, cho dù là Thiên vương, lão tử ta đây cũng sẽ lấy cho nó!" Vương Vũ
vừa thổi râu, hùng chưởng** vỗ Vương ỷ, rất dọa người.
(*Hùng
chưởng : Bàn chân Gấu)
Lúc hai người đang nói chuyện, một thủ hạ sốt ruột
luống cuống chạy vào, ngay sau đó ôm quyền quỳ xuống đất, "Đại vương, Nhị
Đại vương, con rể của người đã tỉnh."
Vương Vũ, Vương Mặc đều đứng dậy, vừa nhìn nhau, đồng
loạt nhấc chân đi ra ngoài.
Vừa mới vào phòng, đã thấy một nam tử tuyệt sắc, người
khoác bạch y nửa ngồi ở trên giường. Mái tóc đen hỗn độn hất ra sau lưng, mày
như mực vẽ, mặt như múi đào, một đôi mắt trong veo nhưng cũng yêu mị chặt chẽ
quan sát Vương Cần đang nằm ở trên giường.
"Cần Nhi." Vương Vũ hét lớn một tiếng, làm
Bạch Si Dạ bị dọa khiến cả người run lên.
Vương Cần ngồi dậy, nhìn về phía Vương Vũ, ngay sau đó
cười ngọt ngào, "Phụ thân, đại bá ~"
Vương Vũ cười, chạy tới ôm lấy Vương Cần, để cho người
kia ngồi trên khuỷu tay của mình.
Vương Cần gần mười tuổi, vẫn còn trẻ con. Ánh mắt vẫn
tràn ngập ngây thơ của một hài đồng, chuyện nam nữ hoan ái, con bé cũng chưa
hiểu, chỉ biết là thích người xinh đẹp mà thôi. Hôm nay thấy Dạ Nhi tuyệt sắc
như thế, con bé lại càng thích vô cùng. Người còn chưa tỉnh, con bé cũng đã nằm
ở bên giường nhìn đến mấy canh giờ rồi.
Nói là đồng ngôn*** không cố kỵ, tính trẻ con không
thể nghi ngờ, nhưng mà Vương Cần lại có một phụ thân là Đại vương của sơn trại,
vì vậy chỉ cần con bé thích, cướp đoạt cũng được, cứng rắn giành lấy cũng thế,
nhất định phải cướp về để cho con bé chơi.
(*Đồng
ngôn : Lời nói của trẻ em)
Không từ mà biệt, sơn trại này là một ví dụ sờ sờ.
Liễu Chiêu Vân, chi nữ Dương Châu phú thương, ba ngày
trước cùng với gia đình đi chơi, nhưng không ngờ cách núi Khương Biệt, cả nhà
bị cướp sạch, vốn không nên lưu lại một người sống, ai ngờ khi đó Vương Cần bảy
tuổi mới liếc mắt một cái đã chọn trúng nàng, muốn nàng chơi cùng với mình.
Vương Vũ yêu con gái như mạng, thấy vậy, liền hào phóng tha mạng cho Liễu Chiêu
Vân, lệnh cho nàng ta phải đặc biệt chăm sóc nữ nhi bảo bối.
Nhưng mà Vương Mặc cũng thật tò mò, Liễu Chiêu Vân là
một cô nương, đối mặt với sự ra đi của cả nhà, lại thương tâm trong thời gian
ngắn chỉ có ba ngày, thần sắc lại như bình thường còn chiếu cố chi nữ của cừu
gia.
"Chiêu Vân ra mắt Đại vương, Nhị Đại vương."
Lập tức, một nữ tử chầm chậm đi vào, phúc thân hành lễ, chỉ thấy nàng mặc váy
dài hoàng sa y, thân hình mềm mại thướt tha, da trắng như tuyết. Hai hàng lông
mày thon dài như vẽ, đôi mắt sáng như sao. Môi không điểm mà hồng, khóe môi hơi
cong lên, mang theo nụ cười sầu bi. Cả gò má cũng tỉ mỉ than
