muốn giữ chân tôi lại.
Hắn nói kỳ hạn hai tháng, chính là những ngày cuối cùng của hắn.
Tôi không nói với hắn, tôi đã biết hai tháng này rốt cuộc đại biểu cho cái gì. Ta làm bộ như thật vui vẻ, cười nói với hắn.
Rốt cuộc chúng tôi cũng có thể tùy ý yêu nhau, nhưng lại tới với nhau quá trễ.
Hắn không để ý chính vụ nữa. Thậm chí tôi còn không cho Mạnh Khách và Phương Khải đến tìm hắn ầm ĩ.
Trước khi bọn họ tới, tôi bĩu môi, đuổi hết tất cả bọn họ đi.
Tôi nhìn hai người Mạnh Khách và Phương Khải, nhàn nhạt cười, sau đó xoay người rời đi
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười bất đắc dĩ trên khuôn mặt Cảnh Thành.
Tôi cười nói: "Ngươi đối với bọn họ tốt hơn tôi. Cái gì cũng đều là các ngươi tụ tập một chỗ tìm cách, còn tôi chẳng hay biết gì, cái gì cũng không biết, chẳng khác gì một kẻ đần độn."
Cảnh Thành nói: "Bọn họ cũng không phải chỉ cùng ta tìm cách."
Hắn thấy tôi mê mang, lại nói: "Mạnh Khách là do phụ hoàng tuyển định cho ta lúc trước, Phương Khải mới là người ta tuyển định ở Tây Cương." (tuyển định là tuyển chọn cố định)
Tôi cười nói: "Hoàng thượng nhìn người vô cùng chính xác. Ngươi nhìn người cũng vô cùng chính xác."
Tôi nghĩ Mạnh Khách và Phương Khải thật sự cũng không dễ dàng, trên đoạn đường này, vừa phải giúp Cảnh Thành bình định đoạt quyền, lại phải giúp Cảnh Thành bảo vệ người con gái hắn yêu, yêu cầu không thể bài trừ lẫn nhau, thật là khổ cực không dễ dàng.
Tôi cười ra tiếng. Cảnh Thành cười hỏi: "Nha đầu, nàng cười cái gì?"
Tôi ổn định tinh thần, đáp: "Tôi đã từng ở trong lòng mắng bọn hắn rất nhiều lần, về sau phải nhận lỗi với bọn hắn rồi."
Sau ngày đó, hoàng hậu bị nhốt mấy ngày. Hoàng thượng tìm danh y khắp nơi chẩn bệnh cho bà, mới khiến cho bà tốt hơn một chút, bình tĩnh lại.
Có một ngày tôi và Cảnh Thành đi thăm bà. Bà vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, dường như không nhận ra chúng tôi tới.
Cảnh Thành và bà nói chuyện rất lâu, cuối cùng nói: "Mẫu hậu, tuy người luôn miệng nói hận phụ hoàng, nhưng nhi thần biết rõ, người rất yêu phụ hoàng. Cho nên, người nhất định có thể hiểu cho nhi thần và Nhậm Lan Châu ."
Hoàng hậu không nói gì.
Cảnh Thành thở dài, tôi đỡ hắn đứng lên.
Chúng tôi rời đi, lúc đi đến bên cạnh cửa thì tôi quay đầu lại, chỉ thấy trên mặt hoàng hậu đã thấm đầy nước mắt.
Ba ngày sau cùng.
Ban đêm, tôi bồi Cảnh Thành ngồi ở trong sân, uống trà, đánh cờ. Tầm mắt của hắn dần dần mơ hồ, hạ cờ rất chậm. Tôi cười chờ hắn. Hắn nói: "Nha đầu, tài đánh cờ của nàng vẫn tốt như vậy, cho tới bây giờ ta chưa từng thắng nàng lần nào."
Tôi nhẹ giọng nói: "Tôi chưa từng đánh cờ với ngươi lần nào."
Cảnh Thành khẽ mỉm cười, không trả lời, lại nói: "Năm đó Lạc sư phụ có nói, tài đánh cờ của nàng hơn ta rất nhiều."
Tôi nghiêng đầu, cười nói: "Tôi cảm thấy tài đánh cờ của ngươi càng ngày càng tốt rồi."
Hắn bật cười, nói: "Không biết lớn nhỏ."
Tôi nhìn hắn.
Cảnh Thành, tài đánh cờ của ngươi quả thật càng ngày càng tốt. Ván cờ giống như cục diện chính trị. Ngươi có thể thần không biết quỷ không hay bày ra thiên la địa võng như vậy,cùng lúc tiêu diệt rất nhiều thế lực đối địch là Đinh Hữu, Cảnh Nhiên, Thu bà bà, còn có thể bổ sung thiếu hụt ở Hộ bộ, vì thế có ích cho chiến sự Tây Cương.
Càng có thể hơn là, ở trong lúc rắc rối phức tạp này, muốn để cho tôi toàn thân mà lui.
Tôi đang suy nghĩ thì hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, cười một tiếng, vươn tay cọ cọ mũi của tôi một chút, nói: "Lại thất thần. Không cẩn thận nghiêm túc chút, coi chừng tất cả đều bị ta ăn hết."
Tôi sờ mũi một cái, cười hắc hắc.
Hai ngày cuối cùng.
Ngày này, hoàng thượng đến thăm hắn.
Cảnh Thành từ trên giường ngồi thẳng lên, nói: "Phụ hoàng."
Hoàng thượng bước nhanh về phía trước đỡ lấy hắn, nói: "Đừng động đừng động, không cần ngồi dậy đâu."
Cảnh Thành nói: "Phụ hoàng, nhi thần bất hiếu, phụ kỳ vọng của phụ hoàng."
Trường Quân đế trong mắt đầy lệ: "Thành nhi, phụ hoàng có lỗi với con. Phụ hoàng nhìn con trưởng thành, đè gánh nặng thiên quân lên trên người con. Phụ hoàng, thật sự muốn con kế thừa giang sơn Đại Cảnh ta. . . . . ."
Cảnh Thành hơi mỉm cười nói: "Phụ hoàng, nhi thần biết, nhi thần đều biết."
Hắn giương mắt lên nhìn tôi đứng ở bên cạnh một cái, lại nhìn sang hoàng thượng nói: "Phụ hoàng, cả đời này của nhi thần chỉ có hai tâm nguyện, một là quần lâm thiên hạ, một là Lan Châu được khỏe mạnh."
Hắn cười lên, nói: "Đáng tiếc, lại không thể như ý. . . . . ."
Trường Quân đế lệ rơi đầy mặt, không nói được lời nào nữa.
Cảnh Thành lại nói: "Phụ hoàng, Tây Cương.... Tây Cương nhất định phải đánh một trận, rửa sạch sỉ nhục trước kia. Còn có.... còn có Cảnh Phi. . . . . ."
Hắn kịch liệt ho khan.
Hoàng thượng nói: "Đừng nóng vội đừng nóng vội. Thành nhi, con từ từ nói."
Tôi đem trà đến cho Cảnh Thành, hắn cầm lấy ly trà trong tay tôi uống một ngụm, mới nói: "Cảnh Phi, sau khi phụ hoàng trăm tuổi, để hắn kế vị ngôi vua."
Thân thể hoàng thượng run lên, lẩm bẩm: "Cảnh Phi. . . . . ."
Cảnh Thành cười nói: "Đúng, là Cảnh Phi. Nhi thần biết, trước kia phụ hoàng đối với Cảnh Phi như vậy là vì để cho
