Polaroid
Nữ Quan Lan Châu

Nữ Quan Lan Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324134

Bình chọn: 10.00/10/413 lượt.

suy yếu, ngoài triều trong triều đều như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào cái ghế thái tử của Cảnh Thành. Vì vậy ông muốn bảo vệ Cảnh Thành thật tốt, hy vọng trông mong đến cuối cùng có thể để cho Cảnh Thành kế thừa ngôi vị hoàng đế, quần lâm thiên hạ

Bà lại muốn để cho con trai hoàng đế yêu thương nhất nếm hết thống khổ này.

Về sau, Cảnh Thành biết mình bị hạ Vu Cổ "Vô tuyệt kỳ", cũng biết hoàng hậu dùng Nhậ42m Lan Châu làm cái bóng của mình. Vì vậy hắn trăm phương ngàn kế, đều muốn khiến cho Nhậm Lan Châu hận mình.

Hắn muốn Nhậm Lan Châu có thể thoát khỏi Vu Cổ này. Bản thân hắn bị bệnh không trị được, n19hưng hắn hoàn toàn không muốn liên lụy đến Nhậm Lan Châu.

Hơn nữa, hắn muốn bảo vệ nàng, không muốn để nàng bị hoàng hậu hành hạ nữa.

Hắn có thể khiến cho mình chết, nhưng hắn lại muốn nàng có thể s73ống một cuộc sống êm đềm. . . . . .

Tôi không biết bản thân tôi, nghe xong hoàng thượng kể từng chữ từng chữ như thế nào.

Hoàng thượng nói xong, tựa vào trên cây cột, khép hờ mắt, giống như hết sức mệt mỏi.

Tôi nhẹ giọng nói với hoàng thượng: "Thật may, thật may, tôi vẫn không hận hắn."

Tôi thất tha thất thểu trở về cung Tử Hoàng. Gỗ tử đàn, khắp nơi đều là đồ bằng gỗ tử đàn. Màu tím đen ảm đạm, tôi nhìn chằm chằm vào chúng nó, nhìn cho đến khi tôi thấy trong từng mảnh màu tím đen kia lộ ra một chút màu máu.

Trước kia Cảnh Thành luôn luôn không thích màu trầm dạng này, hắn thích màu ánh trăng, màu xanh nhạt.

Tôi vịn khung cửa, thật vất vả lắm mới lấy lại bình tĩnh, lúc này mới vừa nhấc lên chút khí lực chuẩn bị bước vào, lại đột nhiên cảm thấy trong cổ họng dinh dính ngứa ngáy khó chịu, có một thứ nóng rát gì đó xông thẳng lên. Tôi cực lực nhịn xuống, nhưng lại không nhịn được nữa ho ra một ngụm đờm ngai ngái, may mà tôi ho ở ngoài cửa.

Tôi thở dốc một hơi, nhìn cục đờm kia, chỉ thấy màu của cục đờm là màu đỏ tươi.

Đầu ngón tay đột nhiên truyền đến đau đớn, thì ra tôi dùng sức nắm lấy khung cửa.

Rốt cuộc tôi cũng tỉnh táo lại tinh thần, yên lặng dùng chân lau cục đờm đó đi.

Sau đó, tôi vào cửa, ngẩng đầu nhìn thấy Mạnh Khách lẳng lặng đứng chờ ở ngoài phòng.

Mạnh Khách nói cho tôi biết, Lưu thái y mới vừa đến xem bệnh, đã cho Cảnh Thành uống thuốc.

Tôi đi tới bên cạnh giường của hắn. Hắn ngủ say. Tôi nhẹ nhàng nằm ở bên cạnh hắn.

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn. Tôi sợ đánh thức hắn, nhẹ giọng gọi tên hắn, nhỏ nhẹ mang theo chút vui sướng, giống như đang nói mê vậy.

Tôi vươn tay ra, chậm rãi giúp hắn đẩy mấy cọng tóc ở trước trán qua một bên, sau đó trượt xuống giúp hắn dịch tốt chăn, Sau đó, tôi thỏa mãn mà nhắm mắt lại.

Thật yên tỉnh. Ngay cả tiếng bước chân của đám cung nhân, tiếng vạt áo ‘xột xột xoạt xoạt’ cũng không nghe thấy.

Tôi cũng ngủ thật say.

Không biết ngủ bao lâu, lúc tỉnh dậy thì liền thấy Cảnh Thành ngồi ở bên giường nhìn tôi. Sắc mặt hắn xám trắng, mang theo nụ cười vui vẻ bất đắc dĩ, nói: "Nàng vẫn biết."

Tôi cũng cười, ngồi dậy, nhìn hắn.

Giống như khi đó tôi vừa mới lên làm nữ quan của hắn, hắn từ Tây Cương trở về thì bị người hãm hại, hôn mê rất lâu rất lâu. Tôi giúp hắn cưới thái tử phi, lại bị hoàng hậu giam lại, thật vất vả mới ra được, lập tức chạy về sửa sang lại xong mới đi gặp hắn. Tôi dấu hắn rất nhiều chuyện, chỉ để cho hắn nhìn thấy tôi cười.

Khi đó, hắn cũng ngồi ở trên giường, tôi cười khanh khách, nói với hắn mình đã làm nữ quan, còn giúp hắn cưới thái tử phi.

Tôi cười khanh khách, từ đầu đến cuối đều là khanh khách.

Hắn tham lam nhìn tôi, cười khổ khẽ thở dài: "Ta luôn muốn giấu nàng, Nhậm Lan Châu, nhưng, vẫn không giấu được. Nàng xem, ta phí hết tâm tư làm rất nhiều chuyện như vậy, nhưng vẫn không thể như ý."

Tựa hồ muốn dùng hết tất cả sức lực nắm chặt áo bào, rốt cuộc tôi cũng có thể buộc chính mình phải luôn luôn cười, nói: "Tốt xấu gì tôi cũng từng làm nữ quan. Không phải nói phân phong nữ quan đều là trọng tài không trọng sắc sao? Nếu ngươi tiếp tục giấu tôi, tôi cũng sẽ biết."

Cảnh Thành cười, nói: "Đúng, muốn gạt nàng, thật không dễ dàng. . . . . ."

Cho nên, ngươi liền lần lượt từ Hộ bộ, đến Miên thành, đến Tây Cương. Ngươi từng bước ép sát, lại từng bước thăm dò, chỉ vì muốn tôi hận ngươi, muốn biết tôi có hận ngươi hay không.

Cảnh Thành.

Miệng tôi nhếch lên, nói: "Ngươi mất nhiều sức lực như vậy, nhưng tôi lại không có biện pháp.... làm gì?"

Tôi và Cảnh Thành, cùng lúc đối với chính mình quá tàn nhẫn, cũng cùng lúc lại quá yếu đuối.

Hắn khẽ mỉm cười, vươn tay kéo tôi vào lòng, nhìn tôi.

Âm thanh của hắn hạ thấp xuống: "Cho nên, so với phụ hoàng, ta có vận khí tốt hơn."

Tôi dựa ở trong lòng hắn. Yên ổn mà ấm áp.

Giống như trước đây, chúng tôi đều có thể ở cùng một chỗ, chưa hề tách rời nhau.

Cảnh Thành, ngươi trả giá nhiều như vậy, chính là muốn để cho tôi sống sót.

Nhưng ngươi có biết hay không, tôi tình nguyện yêu ngươi mà chết, chứ không tình nguyện hận ngươi mà sinh.

--- ------ ------ ------ ------ ------ -----

Hoàng thượng nói, ông sẽ không giết Cảnh Phi. Cho nên trước đây, đơn giản là Cảnh Thành muốn tôi hận hắn, nhưng lại